- Chủ-đề gì mà gay cấn vậy ông chủ...bút? - Thì đề-tài thực-tế, hấp-dẫn của xã-hội mà. Chả lẽ chắp ..." name="description" />
Giai Phẩm Xuân ẤT MÙI 2015 đã phát hành ngày Thứ 2, 22/12/2014 tại Nhật Báo Viễn Đông. Giá $8/cuốn. Nhận gửi đi xa. Vui lòng gọi: (714) 379-2851
Bạn thích bài này?
Font-Size:
Ăn vụng
(VienDongDaily.Com - 26/06/2008)
Tiểu muội giật bắn mình lên: - Chủ-đề gì mà gay cấn vậy ông chủ...bút? - Thì đề-tài thực-tế, hấp-dẫn của xã-hội mà. Chả lẽ chắp ...

hoavang_7110.jpgKathy Trần

 

Vừa nhận lời cộng-tác, ông chủ-bút đã giao việc:

- Này, cô Kathy, kỳ này báo mình làm về “Ngoại tình” đấy nhé, cô cho một bài đi.



Tiểu muội giật bắn mình lên:

- Chủ-đề gì mà gay cấn vậy ông chủ...bút?

- Thì đề-tài thực-tế, hấp-dẫn của xã-hội mà.

Chả lẽ chắp tay thưa là mình dốt ngay khi vừa được “Job offer”, tiểu-muội đành chống-chế:

- Tiểu-muội có ngoại-tình bao giờ đâu mà biết. Thôi, ông viết đi, đề-tài này... hợp với ông hơn.

Ông chủ-bút cười:

- Tôi viết là chuyện của tôi, còn cô, không có mà viết được mới hay chứ.

Đã vậy ông chủ bút còn giao hẹn:

- Mai tôi lấy bài được không?

Thật đúng là sinh nghề, tử nghiệp. Thì giờ đâu mà làm một màn “thăm dân cho biết sự tình”?

Dù tiểu muội có nghe các ông ngoại-tình đấy chứ, nhưng phải có thì giờ tâm-sự lòng thòng, các ông mới chịu nói, chứ đang không nhẩy bổ vào hỏi người ta:

- Này, ông làm ơn cho hỏi ông có ngoại tình không?  Tại sao ông ngoại-tình?

Dù không coi tử-vi hôm đó, chắc chắn là sao quả tạ cũng chiếu đúng vào đầu chứ chẳng chơi.

***

Ăn vụng hay ngoại-tình là gì mà người ta chỉ thích làm chứ không ai thích nói tới hoặc thích cho người khác biết đến?

Theo định-nghĩa bình-dân, giản-dị thì quý vị đàn ông đã có “nội tướng” nâng khăn, sửa túi; quý vị đàn bà đã không còn như “phản gỗ long đanh” nữa, mà coi bộ “bề gia-thất” lại cứ chưa yên. Chàng thở than, tiếc nuối, ân-hận:

“Ba đồng một mớ trầu cay,

Sao anh không hỏi những ngày em còn không?”

Nàng cũng nức-nở oán-than:

“Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,

Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi.

Và từng thu chết, từng thu chết,

Vẫn dấu trong tim một bóng người.”

Thế là con đường bí-mật đã mở, hai người rất hân-hoan, lo-lắng, hồi-hộp, thích-thú, tội lỗi mà rủ nhau đi “ăn vụng!”.

***

Tiểu-muội đi một màn phỏng-vấn tốc-hành được tới...mấy chục vị, thủ-phạm có và nạn-nhân của ngoại-tình cũng có.

Chẳng may, đa số đàn ông lại là thủ-phạm!

Thế nào tiểu-muội cũng bị kết tội là kỳ-thị đàn ông cho mà xem!

Xin quí-vị tha cho, tiểu-muội nào dám “phạm–thượng” vậy? Bằng chứng là tiểu-muội cũng phải vác một đấng đàn ông về để...xách đi chơi theo đúng ca-dao, tục-ngữ vậy.

Sau đây là một số ý-kiến của các ông được phát-biểu rất nghiêm-chỉnh:

- Tại mấy bà để tụi tui “đói” thì tụi tui phải đi ăn vụng chớ sao. Đói ăn vụng, túng làm càn mà. Còn tại sao mấy bà ăn vụng hả? Chắc cũng vậy thôi à.

- Tại mấy bà “đổi khác” quá, người chúng tôi năn nỉ rước về (người yêu người tình, người thơ, người mộng) xinh đẹp, dịu dàng, dễ thương, ngọt ngào, chiều chuộng, biết âu-yếm, biết nũng-nịu, giận hờn, biết rước đèn dạo phố, biết nghe nhạc, thưởng trăng với mình. Trở thành vợ, quay tới 180 độ, bà tự nhiên thành một bà... chằng, tay nắn hết tiền chồng, mắt coi chừng chồng cứ như rình bắt ăn trộm, chả còn gì là lãng-mạn. Buổi sáng dậy thì đầu bù, tóc rối. Chi tiêu thì tính với toán mãi làm mất cả hứng. Ngọt ngào càng ngày càng hiếm, chua cay ngày càng nhiều. Đàn ông chúng tôi vốn trời sinh ra là đã “ưa của ngọt” chả thế mà người ta gọi chúng tôi là “hảo ngọt” là gì. Thế là ngoại-tình chứ sao.

Ông quay lại nhìn tiểu-muội, ái-ngại ra mặt:

- Có thế mà bà cũng không hiểu à? Bà phải cẩn-thận đấy nhé.

- Cẩn-thận gì cơ ạ?

Ông giơ tay lên trời, dáng bộ thất-vọng ghê gớm, chắc ông đang đồng-ý với cụ Khổng Tử là “Phụ-nhân nan hóa”, nói đến thế mà vẫn chưa hiểu:

- Coi chừng cái ông chồng bà ấy chứ ai, bà cứ  “Ngây thơ cụ” vậy, có... chuyện gì đừng trách.

- Thế tại sao ngày xưa các ông cứ ca-ngợi người yêu ngây-thơ?

- Khổ quá, ngây thơ là khi:

“Tóc thề còn chấm ngang vai”

Bây giờ tóc sắp đổ muối lẫn với tiêu rồi, các bà còn ngây-thơ thì hàng xóm còn chịu không nổi, nói gì ông chồng các bà.

À, thì ra thế, có những đức-tính ngày trước người ta “yêu” bây giờ người ta đâm ra “ớn”. Ai hiểu được lòng dạ con người?

***

Có vị triết lý hơn:

- Đàn ông luôn muốn tìm tòi những gì mới lạ. Nói văn-chương ra bản-chất của chúng tôi là thích “khám–phá”, thích “khai–phóng” và “chinh–phục”...

Tiểu muội nghe ông dùng chữ cứ phục lăn, trố mắt, căng tai ra mà nghe ông giảng. Có vẻ thỏa-mãn ra mặt, ông thong thả tiếp:

- Bà phải đồng-ý là cái gì cũ thì mất hứng thú nhiều lắm, cũng như các bà mê shopping ấy mà, có đi shopping thì mới tìm tòi ra những cái mới lạ, những cái “on sale” mà mua chứ.

Thí dụ này thì tiểu muội hiểu ngay, vì nói tới mua sắm là tiểu muội thấy ngay giầy, dép, quần áo, nồi niêu, xoong chảo. Giản dị lắm, dễ hiểu lắm dù nhiều khi Big Sale thật ra chỉ là dịp cho tiểu muội hí-hửng đi vác những đồ cà-chớn chả cần dùng tới bao giờ, để đem về trữ cho đầy nhà, đợi dịp nào đẹp trời thì đem ra ...garage sale cho gọn gàng nhà cửa. 

Thấy tiểu muội gật gù cái đầu, ông giảng tiếp:

- Quần áo sang lắm, đẹp lắm nhưng mặc mãi cũng chán. Đồ ăn ngon lắm, tốt lắm nhưng cho ăn mãi cũng nhàm, huống chi... vợ! Phải không bà?

Đang mơ màng tới cái cuối tuần hạnh-phúc có “Big sale”, tiểu muội giật nẩy mình:

- Chết chửa, cứ như ông thì vợ phải làm sao cho khỏi nhàm chán?

- Phải biết canh-tân, phải biết đổi mới cho chồng luôn thấy bị quyến-rũ vì những gì mới lạ của mình, luôn cảm thấy phải tìm hiểu mình thì làm gì còn chuyện “ăn vụng” được nữa?

- Vậy các ông đòi hỏi các bà đổi mới thế nào? Đi thẩm-mỹ-viện à?

Ông lắc đầu quầy quậy, hậm hực nhấn mạnh:

- Không, gì thì được chứ tôi thù nhất cái món ấy. Vợ tôi nó sửa mũi xong, tôi hôn nó, nó phải quay mặt đi cho đúng chiều, đúng hướng, cứ như theo phép địa-lý, phong-thủy. “Nó” bảo không đặt đúng hướng, nhỡ vẹo mũi đi thì bị... phá tướng, mất công sửa lại. Có ông bạn tôi còn bảo “Cái kéo hay tia laser của ông bác-sỹ thẩm-mỹ đi tới đâu thì ông chồng phải tránh xa chỗ đó, nắn bóp lộn xộn là hỏng hết!”. Bà tính thế thì sống sao được?

Tiểu muội rùng mình:

- Thế... thế... theo ông thấy vợ ông canh-tân, đổi mới những gì để ông thấy bị quyến-rũ mà không phải đi thẩm-mỹ-viện?  Bà có những gì mới mẻ mà ông chưa từng thấy trước khi ông lấy bà?

- Có... cái con khỉ. Ấy mà tôi chưa nói hết.

Đôi mắt ông mơ-màng:

- Người đàn bà hoàn-toàn cần đóng trọn vẹn ba vai trò:

1. Người tình, người yêu để đi rước đèn, để lãng-mạn, đắm-say.

2. Người mẹ vì người đàn bà phải yêu chồng bằng tình yêu bao la, không bờ bến, đầy tha thứ, khoan-dung khi chồng lầm lỡ bởi vì đàn ông chúng tôi lầm lỡ thường lắm bà ạ.

3. Người bạn để tâm-sự, lo lắng, chia sẻ hay nếu được thì hướng dẫn, nâng đỡ chồng trên những bước đường chông gai.

 

Tiểu muội tò mò:

- Ông đòi hỏi nhiều thế thì bà bảo sao?

Ông gắt nhặng lên:

- Bảo sao được, bà phải nhớ người đàn bà “hoàn–toàn” phải do ba người họp lại. Một bà làm sao đóng nổi ba vai? Bà coi với kỹ-thuật tân-kỳ của thế-kỷ gần hai-mươi-mốt, thế mà xi-nê của Mỹ nhá, mỗi tài tử cũng chỉ đóng hai vai một lúc là cùng.

Tiểu muội vặn hỏi lại cho có vẻ mình cũng... thông-minh ra gì:

- Nếu thế thì tại sao ông lại đòi người đàn bà hoàn toàn khi ông biết chắc là không thể có trên cõi đời này?

Ông bạn cười thích thú:

- Thế mới có lý do cho chúng tôi đi ngang về tắt chứ, ngoại trừ các bà bằng lòng cho chúng tôi được sắm thêm người cho đủ bộ ba.

 

Vien Dong Daily News


Nguồn: http://www.viendongdaily.com/an-vung-sC4x7kCb.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.

Mua nhà: Làm thế nào để rút lui an toàn mà không mất tiền đặt cọc?

Việc thẩm định giá nhà thực chất là để bảo vệ quyền lợi của người mua, nên người mua phải chịu phí tổn thuê mướn nhân viên thẩm định. Trong thực tế, người thẩm định thường được thuê bởi nhà băng, là nơi phải tài trợ đến 80% giá tiền mua nhà.

Thị trường nhà cửa: 2015 nhìn tới

Nhà đầu tư thích đến những chỗ nào họ có thể mua giá hạ bán giá cao. Trong khi ở vùng này, giá cả tăng trưởng chậm lại đáng kể, họ có bán lại cũng không lời bao nhiêu. Nên sinh hoạt đầu tư chắc chắn sẽ kém rộn rịp bước vào năm 2015.”
Quảng cáo