Bạn thích bài này?
Font-Size:
Ăn vụng
(VienDongDaily.Com - 26/06/2008)
Tiểu muội giật bắn mình lên: - Chủ-đề gì mà gay cấn vậy ông chủ...bút? - Thì đề-tài thực-tế, hấp-dẫn của xã-hội mà. Chả lẽ chắp ...

hoavang_7110.jpgKathy Trần

 

Vừa nhận lời cộng-tác, ông chủ-bút đã giao việc:

- Này, cô Kathy, kỳ này báo mình làm về “Ngoại tình” đấy nhé, cô cho một bài đi.



Tiểu muội giật bắn mình lên:

- Chủ-đề gì mà gay cấn vậy ông chủ...bút?

- Thì đề-tài thực-tế, hấp-dẫn của xã-hội mà.

Chả lẽ chắp tay thưa là mình dốt ngay khi vừa được “Job offer”, tiểu-muội đành chống-chế:

- Tiểu-muội có ngoại-tình bao giờ đâu mà biết. Thôi, ông viết đi, đề-tài này... hợp với ông hơn.

Ông chủ-bút cười:

- Tôi viết là chuyện của tôi, còn cô, không có mà viết được mới hay chứ.

Đã vậy ông chủ bút còn giao hẹn:

- Mai tôi lấy bài được không?

Thật đúng là sinh nghề, tử nghiệp. Thì giờ đâu mà làm một màn “thăm dân cho biết sự tình”?

Dù tiểu muội có nghe các ông ngoại-tình đấy chứ, nhưng phải có thì giờ tâm-sự lòng thòng, các ông mới chịu nói, chứ đang không nhẩy bổ vào hỏi người ta:

- Này, ông làm ơn cho hỏi ông có ngoại tình không?  Tại sao ông ngoại-tình?

Dù không coi tử-vi hôm đó, chắc chắn là sao quả tạ cũng chiếu đúng vào đầu chứ chẳng chơi.

***

Ăn vụng hay ngoại-tình là gì mà người ta chỉ thích làm chứ không ai thích nói tới hoặc thích cho người khác biết đến?

Theo định-nghĩa bình-dân, giản-dị thì quý vị đàn ông đã có “nội tướng” nâng khăn, sửa túi; quý vị đàn bà đã không còn như “phản gỗ long đanh” nữa, mà coi bộ “bề gia-thất” lại cứ chưa yên. Chàng thở than, tiếc nuối, ân-hận:

“Ba đồng một mớ trầu cay,

Sao anh không hỏi những ngày em còn không?”

Nàng cũng nức-nở oán-than:

“Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,

Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi.

Và từng thu chết, từng thu chết,

Vẫn dấu trong tim một bóng người.”

Thế là con đường bí-mật đã mở, hai người rất hân-hoan, lo-lắng, hồi-hộp, thích-thú, tội lỗi mà rủ nhau đi “ăn vụng!”.

***

Tiểu-muội đi một màn phỏng-vấn tốc-hành được tới...mấy chục vị, thủ-phạm có và nạn-nhân của ngoại-tình cũng có.

Chẳng may, đa số đàn ông lại là thủ-phạm!

Thế nào tiểu-muội cũng bị kết tội là kỳ-thị đàn ông cho mà xem!

Xin quí-vị tha cho, tiểu-muội nào dám “phạm–thượng” vậy? Bằng chứng là tiểu-muội cũng phải vác một đấng đàn ông về để...xách đi chơi theo đúng ca-dao, tục-ngữ vậy.

Sau đây là một số ý-kiến của các ông được phát-biểu rất nghiêm-chỉnh:

- Tại mấy bà để tụi tui “đói” thì tụi tui phải đi ăn vụng chớ sao. Đói ăn vụng, túng làm càn mà. Còn tại sao mấy bà ăn vụng hả? Chắc cũng vậy thôi à.

- Tại mấy bà “đổi khác” quá, người chúng tôi năn nỉ rước về (người yêu người tình, người thơ, người mộng) xinh đẹp, dịu dàng, dễ thương, ngọt ngào, chiều chuộng, biết âu-yếm, biết nũng-nịu, giận hờn, biết rước đèn dạo phố, biết nghe nhạc, thưởng trăng với mình. Trở thành vợ, quay tới 180 độ, bà tự nhiên thành một bà... chằng, tay nắn hết tiền chồng, mắt coi chừng chồng cứ như rình bắt ăn trộm, chả còn gì là lãng-mạn. Buổi sáng dậy thì đầu bù, tóc rối. Chi tiêu thì tính với toán mãi làm mất cả hứng. Ngọt ngào càng ngày càng hiếm, chua cay ngày càng nhiều. Đàn ông chúng tôi vốn trời sinh ra là đã “ưa của ngọt” chả thế mà người ta gọi chúng tôi là “hảo ngọt” là gì. Thế là ngoại-tình chứ sao.

Ông quay lại nhìn tiểu-muội, ái-ngại ra mặt:

- Có thế mà bà cũng không hiểu à? Bà phải cẩn-thận đấy nhé.

- Cẩn-thận gì cơ ạ?

Ông giơ tay lên trời, dáng bộ thất-vọng ghê gớm, chắc ông đang đồng-ý với cụ Khổng Tử là “Phụ-nhân nan hóa”, nói đến thế mà vẫn chưa hiểu:

- Coi chừng cái ông chồng bà ấy chứ ai, bà cứ  “Ngây thơ cụ” vậy, có... chuyện gì đừng trách.

- Thế tại sao ngày xưa các ông cứ ca-ngợi người yêu ngây-thơ?

- Khổ quá, ngây thơ là khi:

“Tóc thề còn chấm ngang vai”

Bây giờ tóc sắp đổ muối lẫn với tiêu rồi, các bà còn ngây-thơ thì hàng xóm còn chịu không nổi, nói gì ông chồng các bà.

À, thì ra thế, có những đức-tính ngày trước người ta “yêu” bây giờ người ta đâm ra “ớn”. Ai hiểu được lòng dạ con người?

***

Có vị triết lý hơn:

- Đàn ông luôn muốn tìm tòi những gì mới lạ. Nói văn-chương ra bản-chất của chúng tôi là thích “khám–phá”, thích “khai–phóng” và “chinh–phục”...

Tiểu muội nghe ông dùng chữ cứ phục lăn, trố mắt, căng tai ra mà nghe ông giảng. Có vẻ thỏa-mãn ra mặt, ông thong thả tiếp:

- Bà phải đồng-ý là cái gì cũ thì mất hứng thú nhiều lắm, cũng như các bà mê shopping ấy mà, có đi shopping thì mới tìm tòi ra những cái mới lạ, những cái “on sale” mà mua chứ.

Thí dụ này thì tiểu muội hiểu ngay, vì nói tới mua sắm là tiểu muội thấy ngay giầy, dép, quần áo, nồi niêu, xoong chảo. Giản dị lắm, dễ hiểu lắm dù nhiều khi Big Sale thật ra chỉ là dịp cho tiểu muội hí-hửng đi vác những đồ cà-chớn chả cần dùng tới bao giờ, để đem về trữ cho đầy nhà, đợi dịp nào đẹp trời thì đem ra ...garage sale cho gọn gàng nhà cửa. 

Thấy tiểu muội gật gù cái đầu, ông giảng tiếp:

- Quần áo sang lắm, đẹp lắm nhưng mặc mãi cũng chán. Đồ ăn ngon lắm, tốt lắm nhưng cho ăn mãi cũng nhàm, huống chi... vợ! Phải không bà?

Đang mơ màng tới cái cuối tuần hạnh-phúc có “Big sale”, tiểu muội giật nẩy mình:

- Chết chửa, cứ như ông thì vợ phải làm sao cho khỏi nhàm chán?

- Phải biết canh-tân, phải biết đổi mới cho chồng luôn thấy bị quyến-rũ vì những gì mới lạ của mình, luôn cảm thấy phải tìm hiểu mình thì làm gì còn chuyện “ăn vụng” được nữa?

- Vậy các ông đòi hỏi các bà đổi mới thế nào? Đi thẩm-mỹ-viện à?

Ông lắc đầu quầy quậy, hậm hực nhấn mạnh:

- Không, gì thì được chứ tôi thù nhất cái món ấy. Vợ tôi nó sửa mũi xong, tôi hôn nó, nó phải quay mặt đi cho đúng chiều, đúng hướng, cứ như theo phép địa-lý, phong-thủy. “Nó” bảo không đặt đúng hướng, nhỡ vẹo mũi đi thì bị... phá tướng, mất công sửa lại. Có ông bạn tôi còn bảo “Cái kéo hay tia laser của ông bác-sỹ thẩm-mỹ đi tới đâu thì ông chồng phải tránh xa chỗ đó, nắn bóp lộn xộn là hỏng hết!”. Bà tính thế thì sống sao được?

Tiểu muội rùng mình:

- Thế... thế... theo ông thấy vợ ông canh-tân, đổi mới những gì để ông thấy bị quyến-rũ mà không phải đi thẩm-mỹ-viện?  Bà có những gì mới mẻ mà ông chưa từng thấy trước khi ông lấy bà?

- Có... cái con khỉ. Ấy mà tôi chưa nói hết.

Đôi mắt ông mơ-màng:

- Người đàn bà hoàn-toàn cần đóng trọn vẹn ba vai trò:

1. Người tình, người yêu để đi rước đèn, để lãng-mạn, đắm-say.

2. Người mẹ vì người đàn bà phải yêu chồng bằng tình yêu bao la, không bờ bến, đầy tha thứ, khoan-dung khi chồng lầm lỡ bởi vì đàn ông chúng tôi lầm lỡ thường lắm bà ạ.

3. Người bạn để tâm-sự, lo lắng, chia sẻ hay nếu được thì hướng dẫn, nâng đỡ chồng trên những bước đường chông gai.

 

Tiểu muội tò mò:

- Ông đòi hỏi nhiều thế thì bà bảo sao?

Ông gắt nhặng lên:

- Bảo sao được, bà phải nhớ người đàn bà “hoàn–toàn” phải do ba người họp lại. Một bà làm sao đóng nổi ba vai? Bà coi với kỹ-thuật tân-kỳ của thế-kỷ gần hai-mươi-mốt, thế mà xi-nê của Mỹ nhá, mỗi tài tử cũng chỉ đóng hai vai một lúc là cùng.

Tiểu muội vặn hỏi lại cho có vẻ mình cũng... thông-minh ra gì:

- Nếu thế thì tại sao ông lại đòi người đàn bà hoàn toàn khi ông biết chắc là không thể có trên cõi đời này?

Ông bạn cười thích thú:

- Thế mới có lý do cho chúng tôi đi ngang về tắt chứ, ngoại trừ các bà bằng lòng cho chúng tôi được sắm thêm người cho đủ bộ ba.

 

Vien Dong Daily News


Nguồn: http://www.viendongdaily.com/an-vung-sC4x7kCb.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo