Sunday, 18/03/2018 - 03:07:28

Bà bán hàng rong nuôi con tâm thần


Ngày nào Hoàng cũng ngồi cạnh gánh hàng rong với mẹ đến nửa đêm. (Thanh Niên)


SÀI GÒN – Suốt 19 năm qua, những gì  Hoàng biết chỉ là mẹ: đói bụng cũng gọi mẹ, viết chữ cũng viết “mẹ,” vẽ tranh cũng vẽ mẹ, ôm hôn mỗi ngày cũng là mẹ… Cuộc đời Hoàng chỉ có mẹ, cũng như cuộc đời người mẹ kia giờ đây chỉ có một gia tài duy nhất là Hoàng, dù con có bệnh tật bao nhiêu đi nữa.

Đêm khuya. Ở một góc đường trên phố đi bộ, Hoàng vẫn ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ bên gánh hàng rong nhỏ, bán dăm ba thứ khăn giấy, kẹo cao su, bánh tráng trộn,…

Thỉnh thoảng có ai đó đi ngang đùa vui, anh ta lại nở nụ cười híp mắt, tay chân khua loạn xạ. Mà có cần gì ai, một mình Hoàng vẫn thường cười vu vơ như thế đấy thôi. Có điều Hoàng hay cười, còn mắt mẹ cậu lại hay đỏ hoe.

“Hồi mới sinh, thằng bé khỏe lắm. Tự dưng đến tháng thứ ba, nó sốt cao rồi lên cơn co giật, sùi bọt mép. Từ đó tay chân nó xụi lơ, không còn phát triển bình thường như những đứa trẻ khác nữa,” bà Phượng kể.
Từ biến cố ấy, hai vợ chồng bà dắt díu nhau đưa đứa con không may từ quê nhà Bạc Liêu lên Sài Gòn chạy chữa. Chồng lái xe ôm, bà bán hàng rong và phụ việc cho người ta. Có bao nhiêu tiền hai người đều dồn vào thuốc men, viện phí cho Hoàng.

Bà kể, lúc ấy nhiều người biết chuyện đã kêu bà bỏ con cho rồi, càng nuôi chỉ càng khổ nó, khổ mình. Bà liền nói không bao giờ, con trai còn sống là bà còn nuôi, còn lo. Thế nhưng chồng thì lại không đủ kiên nhẫn. Ông rời đi, bỏ lại mẹ con giữa đất Sài Gòn.

Từ đó, bà Phượng chẳng về quê, cũng chẳng có một ai thân thích ở mảnh đất phồn hoa. Thứ duy nhất bà có chỉ là tình yêu thương vô bờ bến với đứa con ngây khờ mình mang nặng đẻ đau.

Từ đó bà một thân một mình rong ruổi bán bưng khắp Sài Gòn. Ngày qua ngày, bà vẫn luôn an ủi, thủ thỉ với đứa con chẳng biết nói cười, rồi đỡ đần con tập đứng, tập đi.               
                                                             
Bà Phượng lại lục đục gánh hàng rong ra phố đi bộ ngồi. Bà ngồi một bên, Hoàng ngồi một bên.
Cứ một tí là Hoàng lại đói, nhìn sang bà Phương, “Mẹ… mẹ… mum mum.” Hoàng chỉ có thể nói những từ ngắn như thế.

Vừa lấy ổ bánh mì trong giỏ ra, bà Phượng vừa quay sang vỗ đầu con trai: “Tổ cha mày! Ăn như heo vậy hỏi sao không mập hơn cả mẹ.”

Hoàng đón lấy ổ bánh mì từ mẹ, vội vàng đưa lên miệng cắn lấy cắn để, xong khựng lại một chút. Như chợt nhớ ra điều gì, anh ta đưa ổ bánh mì lại cho mẹ, rồi miệng nói liên hồi: “Mẹ… ăn… mum mum”. Bà Phượng cười, lắc đầu bảo không đói. Vài người khách trông thấy, gật gù khen Hoàng bệnh vậy chứ biết thương mẹ ghê!

Hoàng cũng biết nghe lời mẹ lắm. Hễ có khách đến mua gì đó, anh ta luôn gật đầu chào. Có điều người ta hỏi thỏi kẹo bao nhiêu, anh giơ một ngón tay. Rồi người ta lại hỏi bịch khăn giấy, chai nước bao nhiêu, Hoàng vẫn giơ một ngón tay.

Bà Phượng phân trần, “Dạy quá chừng nó mới biết chào khách với đưa một ngón tay đó. Vậy là giỏi lắm rồi!”
(Nguồn Thanh Niên)
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp