Saturday, 10/02/2018 - 07:51:07

Bà mẹ già mong con ở luôn trong tù


Bà Hằng đang chăm sóc cháu gái. (Vnexpress)


SÀI GÒN - Bà Hằng, 67 tuổi, sống ở huyện Củ Chi, là giáo viên về hưu, có người con trai duy nhất tên Dương, 34 tuổi, nên rất cưng chiều, con muốn gì mẹ đáp ứng ngay, đòi mà không được là Dương ăn vạ, mắng chửi. Thấy thương con, bà lại xin lỗi và chiều nó. Ai ngờ, con hư tại mẹ.

Như đắp bù tình thương cho mẹ, từ năm học lớp 1 đến lớp 9, Dương đều đạt học sinh giỏi, khiến bà Hằng càng cưng chiều con hơn nữa.

“Nó là con một, lại học giỏi, mình chiều nó một chút cũng được. Sau này lớn lên, nó sẽ hiểu việc nào nên làm, việc nào không," bà nhớ lại suy nghĩ sai lầm của mình.

Năm lên lớp 10, Dương tự ý bỏ học, theo nhóm bạn ăn chơi, hút chích ma túy, nhưng vẫn đều đặn mang cặp sách, mặc đồng phục ra khỏi nhà và xin tiền mẹ. Có người biết chuyện, nhắc nhở, bà gạt ngang, cho rằng chỉ là lời đồn. Ngày nhận được thông báo Dương phải đi vào trung tâm cai nghiện, bà mới hoảng hốt và hối hận thì đã muộn.

Những năm tháng sau đó, Dương trượt dài trên con đường tội lỗi với bốn lần đi tù vì ma túy. Cứ ra tù là anh ta bắt mẹ đưa tiền mua ma túy, không được thì đập phá đồ đạc trong nhà, mắng chửi mẹ. Đã có lần, bà ước Dương cứ ở mãi trong tù cho khỏe.

Năm 2012, Dương đưa bạn gái tên Bình (cùng tuổi, quê Đồng Nai) về nhà, khi bụng bầu vượt mặt, bà Hằng vừa mừng, vừa lo. Mừng vì nghĩ có vợ con, Dương sẽ tu chí làm ăn, lo vì không biết tương lai cặp vợ chồng trẻ sẽ ra sao khi cả hai đều thất nghiệp. Thế nhưng, bà vẫn gắng chu toàn cuộc sống gia đình, chăm sóc con dâu trong những ngày thai kỳ, trong khi con trai vẫn nghiện ngập. Cả gia đình sống nhờ chút lương hưu trí chưa tới 4 triệu ($175) của bà.

Cô Bình sinh đứa con gái là bé Mun, bà khuyên các con gắng làm việc, tiết kiệm để nuôi con, Bình dạ vâng. Vậy nhưng, cả Dương và Bình vẫn lừa mẹ, họ vẫn trượt dài trên con đường tội lỗi.

Một lần nữa, Dương bị bắt và phải đi tù vì hút chích ma túy. Mấy tháng sau, Bình cũng bị bắt vì cùng người tình đi buôn ma túy, khi ấy bé Mun chỉ mới 9 tháng tuổi, đang khát sữa và cần hơi ấm của người mẹ. Bà Hằng suy sụp, tự trừng phạt mình bằng những lần bỏ ăn, khóc cho đến khi cạn nước mắt.

“Tôi ức lắm, giận lắm. Tại sao mình dạy đứa học trò nào cũng nghe lời, học thành đạt, quay trở về cảm ơn cô giáo. Còn con mình lại hư hỏng, đã chẳng nghe lời mẹ còn lừa dối, xảo trá,” bà nói.

Đắng cay hơn khi có người đến nói Bình đã làm thủ tục bán con và đòi bắt bé Mun đi. Sau những lần tranh đấu để giữ lại được cháu, bà Hằng thấy mình cần phải mạnh mẽ lên để chăm sóc bé Mun. Đêm cháu khóc, bà cho ngậm tạm đôi vú nhăn nheo của mình, ấp cháu vào ngực để bé cảm nhận hơi ấm của tình thương. Cứ như thế, mấy năm qua hai bà cháu lui thủi sống trong căn nhà rách nát, chỉ có chiếc xe máy cà tàng là vật có giá trị nhất.

Trong suy nghĩ non nớt của bé Mun, cha mẹ nó là người tốt, đang đi làm xa.
“Con bé được nhận quà vui lắm, gặp ai cũng khoe của mẹ mua. Thấy chiếc áo mới hay đồ chơi mới, nó cứ hỏi: Mẹ mua phải không nội. Mẹ thương con mới mua phải không nội?”
Bà chỉ biết nói dối cháu, dù lòng chẳng muốn một chút nào.

Hơn bốn năm thọ án, Dương về nhà chưa có việc làm ổn định, ai thuê gì làm đó, cũng hứa với mẹ sẽ tu chí làm ăn, giúp bà nuôi con. Thế nhưng, bà Hằng chẳng dám tin con nữa. “Nó gây cho tôi chừng đó thất vọng là đủ rồi. Nếu có tin thì tôi chỉ biết đặt niềm tin vào bé Mun, lớn lên sẽ không đi theo vết xe đổ của ba mẹ nó,” bà nói.
(VnExpress)

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp