Saturday, 01/07/2017 - 08:30:49

Bác Văn Quang từ giã bạn đọc ở khắp nơi

Vào giữa tháng Sáu vừa qua, Bác Văn Quang đã bất ngờ viết mấy dòng để gởi lời chào từ giã đến bạn đọc của nhật báo Viễn Đông và của các cơ quan truyền thông bạn ở khắp mọi nơi trên thế giới, đến những người đã yêu mến Bác và luôn theo dõi những bài viết hàng tuần của Bác dưới đề mục “Viết Từ Sài Gòn.” 

Qua những bài viết từ một thành phố đã thay đổi trong hơn bốn thập niên, Bác là chiếc cầu nối giữa những người Việt tuy sống tha hương nhưng luôn ưu tư đến tình trạng tại đất nước Việt Nam hiện nay, đặc biệt là hoàn cảnh cơ cực của dân nghèo, của những người bị áp bức, phải phấn đấu trong hoàn cảnh đầy khó khăn, để có được một cuộc sống xứng đáng cho một kiếp người dưới một chế độ bất công đã kéo dài hơn nửa thế kỷ qua.
Dưới đây, chúng tôi xin đăng lá thư từ giã của Bác Văn Quang, một người cầm bút có tinh thần “trách nhiệm” với các đồng đội, và đồng thời cũng đăng lại trích đoạn của một bài viết tiêu biểu của Bác từng được đăng trên nhật báo Viễn Đông đầu năm 2016. Bài viết ấy nói lên tấm lòng đầy nhân bản của một nhà văn tuy phải “sống vất vưởng nơi quê nhà” nhưng luôn dùng ngòi bút với tác dụng cao quí nhất của nó, để hướng tới mục tiêu chân-mỹ-thiện của một đời người.

Anh em Thương Phế Binh VNCH đến chúc Tết nhà văn Văn Quang (ngồi giữa) ngày Mùng 3 Tết Bính Thân, thứ Tư 10 tháng Hai, 2016 tại Sài Gòn.

Thư từ giã bạn đọc

Bác đã viết mấy dòng thư email kèm với thư chia tay: “Sự thật tôi cảm thấy già rồi 85 tuổi rồi đầu óc khi nhớ khi quên, đã đến lúc dừng lại cho đầu óc thảnh thơi hơn, viết nữa có thể làm lão già quẫn trí trở nên lẩn thẩn, mất trí nhớ.Rất tiếc không còn có cơ hội tiếp tục cộng tác với tất cả các các anh chị nữa. Xin các anh chị thứ lỗi cho tôi. Văn Quang - Saigon



Anh Trần Văn Giáo, một sĩ quan Thương Phế Binh VNCH trong hình chụp ngày thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016.

Thư từ giã bạn đọc

Đây là bài sau cùng tôi viết hàng tuần cho các báo ở nước ngoài. Tôi sẽ ngưng viết loạt bài này vì lý do sức khỏe, không vì bất cứ lý do nào khác.
Hơn 60 năm cầm bút, tôi không có gì đáng tự hào bởi chỉ như người lính trên đường trường hành quân không biết mình đã bắn được bao nhiêu viên đạn. Tất cả chỉ vì ba lời thề “TỔ QUỐC – DANH DỰ- TRÁCH NHIỆM” mà tôi đã thề trước khi trở thành người lính của Quân Đội VNCH. Tôi còn thua cả những đồng đội của tôi đã vĩnh viễn ra đi hoặc bỏ lại một phần thân thể mình trên chiến trường, trở về với cuộc sống vất vưởng nơi quê nhà.
Trong lá thư ngắn hôm nay, trước khi ngừng viết, tôi xin gửi lời cảm tạ đến tất cả bạn bè, các bạn đọc của các báo và các khán thính giả và các cơ quan truyền thông, các đài phát thanh truyền hình đã từng có thời gian dành cho tôi những tình cảm đặc biệt. Bây giờ đầu óc tôi không còn được minh mẫn nữa, khi nhớ khi quên… đã đến lúc phải biết mình nên dừng lại ở đâu.
Tôi chắc chắn trong những bài viết của tôi có nhiều khiếm khuyết, mong được sự bao dung thông cảm của các bạn.
Văn Quang - Sài Gòn ngày 21 tháng 6, 2017


Anh Châu Kim Hàng, cấp bậc Hạ Sĩ Nhất, trên đường phố Sài Gòn không biết làm gì để sống.

Đầu năm nói chuyện về việc định cư Thương Phế Binh VNCH

Nhân dịp Tết đến anh em Thương Phế Binh (TPB) thường có lệ lên thăm tôi, cùng nhau trò chuyện để hiểu rõ tâm tình của các anh TPB hơn. Dịp này tôi cũng nhận được lá thư của anh Trần Văn Giáo, là một Sĩ Quan TPB nhưng anh vẫn ở cùng làng TPB Thủ Đức.

Tôi xin trích lá thư mới nhất của anh Trần Văn Giáo gửi đến một số bạn bè ở VN và ở Mỹ, bài viết khá dí dỏm nhưng nói lên được hầu hết sự thật về tâm trạng của các anh em TPB hiện nay.

Chuyện con vịt giời
Vợ chồng anh Mướp, ở đậu trong căn chòi tranh do tên phú ông cất trên mảnh đất mà hắn ta đã tịch thu của chính bố anh ngày trước. Anh chị sống bằng nghề làm thuê vác mướn cho bá tánh.
Một buổi chiều nọ, hai vợ chồng đang ngồi ăn cơm với dĩa rau dại, hái ngoài đồng cùng chén nước mắm kho khô, đặt giữa manh chiếu rách trải ngoài hè. Bất chợt nhìn lên, thấy bầy vịt trời bay ngang. Anh chép miệng: Phải chi giờ này có một con rơi xuống, ta đem luộc, chén một bữa cho đã thèm. Bà vợ trợn mắt: Sao ông sang quá! Ăn bữa nay hết thì mai … lại khô quẹt hả? Theo tôi, phải kho cho mặn. Để dành ăn dần được cả tuần đấy! Lời qua tiếng lại, cuối cùng, anh giận quá, hất đổ cả niêu cơm lẫn chén khô quẹt. Thế rồi, hai vợ chồng lao vào cấu xé nhau cho đến khi có người nghe thấy, tới can ngăn mới thôi.



Anh Ngô Văn Nhượng cho biết “Nhà em ở nghĩa địa.”

Hỏi ra mới biết nguyên nhân là… chỉ tại con vịt giời!

Đó là câu chuyện từ ngày xưa. Nhưng hiện nay cũng đang có câu chuyện sắp sửa xảy ra tương tự. Đó là nguồn tin TPB VNCH chuẩn bị được chính phủ Mỹ cho sang định cư.
Tôi nghe loáng thoáng có anh đòi bán nhà, để thuê phòng trọ ở tạm. Chờ ngày lên máy bay qua đất Mỹ. Còn anh khác thì bảo nghe nói có “đường dây dịch vụ.” Họ cam đoan lo thủ tục lẹ làng, chắc chắn, v.v..
Tuần trước, có việc đi Saigon, bất ngờ xe bị cán đinh bể bánh, tôi dắt lại thợ sửa. Vô tình, kế bên là quầy Đại lý vé số. Thấy mấy anh què cụt đang xúm xít bàn cãi chuyện “đi đứng” của TPB. Anh thì bảo tất cả TPB và gia đình đều sẽ được đi. Kẻ cãi lại: chỉ khoảng 500 sĩ quan TPB đã có hồ sơ bên đó mà thôi. Một anh gân cổ quơ cánh tay cụt lên cãi: Hạ sĩ quan, binh sĩ cũng vì chiến đấu bảo vệ Miền Nam mà bị thương tật, tàn phế. Phải cho đi mới đúng. Nếu bỏ lại là bất công! Nghe có tiếng nhiều anh khác nói:
- Tán thành ý kiến của mày!
Xe sửa xong, tôi tới trả tiền, lấy xe đi lo việc riêng của mình nên không rõ ”diễn biến” phần tiếp theo.
Xong việc, trên đường về nhà, câu chuyện của các anh em cứ mãi lởn vởn trong đầu tôi. Cả đêm đó, không tài nào ngủ được.Tội nghiệp các bạn ấy, suốt ngày bận rộn với “vấn nạn” cơm áo gạo tiền, đâu có thời gian, cũng chẳng có điều kiện để theo dõi thông tin trên mạng internet. Chỉ nghe tin tức truyền miệng. Các anh đâu hiểu những chiến hữu, cùng những người Việt tỵ nạn hiện sống tha hương bên kia bờ đại dương vẫn luôn trăn trở, xót thương các anh. Cố tìm mọi cách để giúp đỡ, an ủi, mong các anh vơi đi phần nào nỗi đắng cay khốn khó tủi hờn tại quê nhà.

Anh Giáo giải thích thêm:

Gần đây, quý vị ấy bàn bạc: nếu cứu được các anh TPB thoát ra nước ngoài là thượng sách. Nghĩ là làm. Họ bèn xăn tay áo vào cuộc. Dù biết là có rất nhiều trở ngại!
Về cách thực hiện, có hai ý tưởng hơi khác nhau: Một nhóm nghĩ nên cứu các anh sớm chừng nào hay chừng nấy. “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” (một ngày trong tù dài bằng ngàn ngày tự do). Vả lại, thương tật, bệnh hoạn,tuổi tác v.v. đang dẫn các anh chạy nước rút đến bên bờ huyệt mộ.Vì thế, nhóm này nghĩ rằng: Hãy cứu những người ở “trong tầm với” trước tiên.
Được một người đỡ một người. Chứ không có ý phân biệt nam nữ, lon lá cấp bậc.
Vì chương trình HO cho sĩ quan cải tạo đã có sẵn. Do đó, họ nghĩ, vận động xin ghép các sĩ quan TPB vào chương trình này, may ra chính phủ Mỹ có thể sẽ dễ dàng chấp nhận. Những TPB còn lại sẽ tìm giải pháp khác. Hy vọng “Đầu xuôi, đuôi lọt.”
Còn nhóm thứ nhì có ý định bao quát hơn. Họ kêu gọi chính phủ Mỹ cứu xét cho toàn bộ TPB được sang định cư tại đây.
Về mặt Tình Cảm, đề nghị này, mọi người ai cũng hoan nghinh. Tuy nhiên, về mặt pháp lý lại không dễ dàng chút nào, nhất là nơi mà luật pháp được coi là chặt chẽ thuộc hàng nhất nhì thế giới như nước Mỹ. Để đưa được chương trình này ra cho chính phủ cứu xét, cần phải vận động, làm đủ mọi thứ thủ tục… Phải bắt đầu từ “vạch vôi xuất phát.” Nếu như vậy, cần phải có thời gian, có khi cả chục năm (mà chưa chắc họ đã chấp thuận). Giả sử, khi được họ chấp thuận, e rằng lúc ấy, chẳng còn được mấy người. Vì số đông đã đi diện ”Đoàn Tụ Ông Bà” hết rồi!


Anh Nguyễn Văn Báu, thương binh VNCH khi còn sống cụt hai chân. Anh đã tự thiêu đêm 27 tháng 7 năm 2008.

Anh Giáo kể thêm một câu chuyện bị hạch hỏi, đây là thư anh Giáo:

Sáng nay, một số anh em què cụt tới nhà hỏi thăm, vì nghe tin tôi vừa bị CA [công an] “mời” trước Noel hai ngày về tội “làm cầu nối trao quà giúp đỡ TPB” (?!). Sau khi trả lời các bạn là tôi không chấp nhận giấy “mời” đi đâu cả. Vì lẽ đó, tôi cũng đang chờ sự “khủng bố” tiếp theo. Nhưng chẳng có gì phải lo…! Các bạn cứ yên tâm. Tôi từng là lính tác chiến như các bạn.

Ý kiến của tôi (Văn Quang):
Tôi nghĩ không hiểu tại sao vẫn còn có nơi CA huyện, xã nhảy vào can thiệp, có ý ngăn cản việc anh em TPB được các vị hảo tâm ở nước ngoài gửi hiện kim, hiện vật về VN giúp anh em TPB VNCH? Cũng như bà con anh em ở nước ngoài gửi tiền về giúp thân nhân ở VN. Sao lại không nhận? Không có điều luật nào cấm người Việt được nhận quà của bà con thân nhân ở nước ngoài gửi về VN. Như thế là các “quan huyện quan xã” đã cố tình vi phạm pháp luật, xâm phạm QUYỀN TỰ DO CÔNG DÂN, xâm phạm QUYỀN CON NGƯỜI. Người dân hoàn toàn có thể đi kiện.

Hơn thế, trong khi chính phủ VN còn nghèo, chỉ có thể giúp anh em TPB miền Bắc, không thể giúp anh em TPB VNCH thì có người khác dang tay giúp, tại sao lại làm khó dễ, để làm gì??? Tôi không tin đó là chủ trương chung của cơ quan CA, vậy tôi mong các cơ quan CA cấp trên chỉ thị cho cấp dưới ngưng ngay việc làm khó dễ những con người nghèo khổ không nơi nương tựa này. Họ không thể bị làm phiền như thế, hãy thương cái thân già tàn tật của đồng bào ruột thịt mình. Tôi đề nghị anh em nào bị làm phiền hãy thẳng tay tố cáo lên các cấp có thẩm quyền cao hơn, cấp này không giải quyết thì tiếp tục tố cáo lên cấp cao hơn nữa bất cứ ở đâu về sự lạm quyền này.

Tâm trạng anh em TPB hiện nay

Trong dịp Tết vừa qua, tôi cũng đã gặp anh Trần Văn Giáo và theo thông lệ hàng năm, một số anh em TPB VNCH thuộc nhiều binh chủng thường đến thăm và chúc Tết tôi, anh em có dịp gặp nhau tâm sự rất thân tình. Tôi đã thăm hỏi anh em về cái tin như anh Nam Lộc và anh Giáo đã loan. Chỉ có một số anh em biết, tôi đã nói chuyện với các anh em này giải thích tường tận hơn.

Các anh em đều hiểu rõ và thành phần Hạ sĩ quan, binh sĩ, tất nhiên là họ mong cũng được vận động để đi định cư bởi đời sống của hầu hết anh em ngày càng khó khăn hơn, ngày càng già yếu khó kiếm được việc làm. Tôi hiểu nỗi khổ của anh em và cũng mong chờ nhưng tôi biết là con đường còn rất xa. Cũng như các vị Sĩ Quan đã đi theo diện H.O. rồi, còn anh em HSQ và binh sĩ khác vẫn còn ở lại cho đến nay.

Anh em cũng đã nhìn thấy vấn đề đó nên quả thật hiện nay họ không dám hy vọng gì nhiều và bây giờ họ cũng không dễ dàng mắc lừa nữa. Anh em cần phải cố gắng làm hết sức mình lo cho gia đình cũng như bao nhiêu gia đình nghèo khổ khác. Tôi tin các vị hảo tâm ở nước ngoài luôn nhớ tới những hy sinh gian khổ của các anh em. Cái gì đến nó sẽ đến, không nghe những lời xuyên tạc.

Thưa bạn đọc, đó là tất cả tâm sự của người trong cuộc, kể cả những vị vận động cho anh em cũng như người đang ở lại. Tôi kính mong quý bạn có thân nhân là TPB VNCH cùng tiếp tay giải thích vấn đề này cho anh em yên tâm làm ăn kiếm sống trong hoàn cảnh quá khó khăn của VN hiện nay.
Văn Quang (khai bút ngày đầu năm Bính Thân 2016)


Kính chào tạm biệt Bác Văn Quang.

 

Từ khóa tìm kiếm:
Văn Quang
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
Ngọc Nguyễn đã nói: Dạ con kính cám ơn Nhật báo Viễn Đông rất nhiều. Con Ngọc
Ngoc Nguyen đã nói: Dạ thưa Nhật báo Viễn Đông, Con đã gởi email đến Nhật báo cách đây hai ngày theo địa chỉ email sau đây: minhngoctuthien@gmail.com, tuy nhiên con đã chưa nhận được hồi đáp của Nhật báo. Dạ con kính mong nhận được thông tin về Bác Văn Quang trong thời gian sớm nhất để con tiện sắp xếp đến gặp bác. Dạ con kính nhờ Nhật báo Viễn Đông forward tin nhắn này đến bác Văn Quang để con có cơ hội được thăm hỏi bác. Dạ một lần nữa, email của con đây: minhngoctuthien@gmail.com Kính cám ơn Nhật báo Viễn Đông rất nhiều. Con Ngọc
Phản hồi: Nhật báo đã chuyển lời cho tác giả Văn Quang Thân
Ngọc Nguyễn đã nói: Dạ con xin cám ơn Nhật Báo Viễn Đông đã phản hồi. Dạ cuối tháng này con sẽ về Việt Nam. Con hy vọng sẽ nhận được tin từ bác Văn Quang sớm để con có thể sắp xếp thời gian để đến thăm bác. Dạ nếu được thì cho con xin số điện thoại để con có thể gọi hỏi thăm bác Văn Quang trước khi con đến. Dạ con kính cám ơn Nhật Báo Viễn Đông quan tâm. Con Ngọc
Phản hồi: Chào quí đọc giả. Quí đọc giả có thể vui lòng gửi địa chỉ email của quí vị về địa chỉ email baoviendong@gmail.com. Nhật Báo sẽ chuyển email này đế tác giả Văn Quang để tác giả tự chủ động liên lạc với qui đọc giả. Nhật Báo Viễn Đông
Ngọc Nguyễn đã nói: Dạ con tên là Ngọc. Dạ con là người Đà Nẵng. Dạ con rất thích những bài mà bác đã viết. Dạ cho con xin phép được biết địa chỉ nhà của bác ở để con được ghé thăm bác. Dạ kính cám ơn bác rất nhiều. Con Ngọc
Phản hồi: Cám ơn quí đọc giả đã quan tâm đến các bài viết của tác giả Văn Quang. Tòa soạn Nhật Báo Viễn Đông sẽ cố gắng liên lạc với tác giả Văn Quang và thông báo đế quí đọc giả về địa chỉ của tác giả Văn Quang. Thân chào. BQT. Nhật Báo Viễn Đông