Thursday, 30/01/2020 - 07:42:10

Bệnh phổi Tàu và bà giám đốc sở của Đảng


Giấy thông báo không nhận khách từ Trung Quốc từng được dán tại Khách Sạn Riverside Đà Nẵng khi dịch Vũ Hán ra ngoài biên giới Trung Quốc. (Báo Pháp Luật Online)

 

Bài JACKHAMMER NGUYỄN

Bà Trương Thị Hồng Hạnh là một mẫu hình tiêu biểu của một cán bộ cộng sản thời bình ở Việt Nam, và đặc biệt là ở miền Nam Việt Nam.
Con gia đình tập kết, sinh ra trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa, về Nam sau “giải phóng,” học tập và lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, vào đại học, vô làm cơ quan nhà nước, kết nạp đảng, lấy bằng cao học quản trị (trong nước cũng được), học lý luận (cộng sản?) trong trường đảng để lấy bằng cao cấp lý luận,... rồi lên làm giám đốc sở!

Bạn đọc dễ dàng thấy trong mớ “kiến thức” kể trên thì Hồng (tức là mang tính... đảng) nhiều hơn Chuyên (tức là biết làm một việc cụ thể nào đó). Phần đông trong số họ cũng... hiền lành, không đến nỗi “nhóm lợi ích” dữ dằn như các tay công tử, các chị công chúa như là anh em nhà họ Lê thành Hồ, công nương con gái cưng đồng chí X,... không đanh đá cá cầy như bà Hương “bóp Lon” năm kia (bà này làm tới cục trưởng). Họ một mực tin theo Đảng, họ là công bộc của Đảng.
Tôi mạo muội đưa ra một hình mẫu như thế mà không sợ quá đáng, vì chẳng phải một bà quan chức thành Hồ từng nói về các “hạt giống đỏ” đấy sao, rằng thì là con cái cán bộ mà cũng làm cán bộ thì đó là hồng phúc của dân tộc!

Rồi lâu lâu ta lại thấy những chương trình bồi dưỡng chính trị gì đấy cho các “hạt giống đỏ” ấy. Mà mục đích khi tôi đưa ra cái khuôn mẫu như thế là để giải thích cho hành động khó hiểu trong vụ cấm du khách Tàu tại Đà Nẵng vừa qua.
Ông chủ Khách Sạn Riverside ở Đà Nẵng treo bảng không đón khách Tàu, mà theo cái nhìn của tôi, là một bảng thông báo rất nhã nhặn, lịch sự, không thể viết tốt hơn được nữa. Thế nhưng bà Hồng Hạnh sai công an tới bắt tháo bảng. Mối đe dọa bệnh tật từ du khách Tàu là sự thật, mà bất cứ ai có đầu óc bình thường đều nhận ra, thế tại sao bà Hạnh không nhận ra?
Lý do vì bà Hạnh gắn chặt với Đảng như tôi nói ở trên. Bà Hạnh là một phần của Đảng. Cái gì Đảng không biết thì bà Hạnh cũng không biết, cái gì Đảng sợ thì bà Hạnh cũng sợ.
Đảng không biết dịch bệnh chết chóc như thế nào, thì bà Hạnh cũng thế. Đảng sợ hai chữ Trung Quốc như sợ cọp (giấy?) thì bà Hạnh cũng sợ.


Bà “robot” Trương Thị Hồng Hạnh, Giám Đốc Sở Du Lịch Đà Nẵng. (chiecthiavang.com)

Trong đầu óc Đảng vẫn còn những thứ như là chống Mỹ cứu nước, chống Tư Bản phương Tây, đấu tranh giai cấp,... thì bà Hạnh cũng chống và đấu.
Chúng ta hãy đặt câu hỏi là nếu như bệnh dịch xuất phát từ một nước tư bản “thù địch” thì sao? Tôi chắc là bà Hạnh sẽ không làm khó ông chủ khách sạn Riverside đâu.
Nhưng cái rủi của những người như bà Hạnh là họ đang phải làm công bộc cho Đảng trong thời buổi Facebook. Những chỉ trích dữ dội trên Facebook có khi còn làm cả Bộ Chính trị linh thiêng của bà Hạnh chùn bước nữa là bà.

Thế là bà phải phân trần. Nhưng các bạn thử xem lời phân trần này nhé, thì các bạn sẽ lại thoáng thấy hình bóng của Đảng nữa đấy.
Bà Hạnh nói rằng, Có nhiều cách để từ chối khách, ví dụ như thông báo hết phòng.
Đấy hình bóng của Đảng đấy, cứu cánh biện minh cho phương tiện. Đảng có bao giờ ngại nói dối đâu, miễn là được việc.

Bà Hạnh là một sản phẩm hoàn hảo của Đảng, hoàn hảo như một robot.
Ở phía trên tôi có đặt câu hỏi: Vấn đề phòng dịch bệnh là hết sức bình thường và dễ hiểu như thế, tại sao bà Hạnh lại không hiểu?
Chuyện là chuyện ấy nó bình thường dễ hiểu đối với chúng ta, những người bình thường, còn robot cho dù hoàn hảo nhưng đâu phải bình thường.
Mà nói cho cùng xã hội cộng sản có bình thường đâu cơ chứ!
(Nguồn: Báo Tiếng Dân)

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
vi nguyen đã nói: D/c Mao Trach Dong noi rat dung , tri thuc ( CS ) nhu cuc C...