Bạn thích bài này?
Font-Size:
Cho thuê BỤNG!
(VienDongDaily.Com - 27/04/2008)
Đặc biệt trong những tháng gần đây, trên các phương tiện truyền thông quốc tế xuất hiện đầy dãy những câu truyện ”thuê bụng” hay gọi theo đúng danh từ khoa học ...

LaiRaiChuyenDoi_A.jpgThạch Thủ

Chữ ”thuê” ở đây mang nghĩa đen hoàn toàn và đồng nghĩa với từ ”mướn”, không khác gì trường hợp thuê/mướn nhà, thuê/mướn xe hay thuê/mướn nhân công... Dĩ nhiên khi thuê hay mướn thì phải trả tiền.

Đặc biệt trong những tháng gần đây, trên các phương tiện truyền thông quốc tế xuất hiện đầy dãy những câu truyện ”thuê bụng” hay gọi theo đúng danh từ khoa học là ”những bà mẹ mang thai mướn” (surrogatmoms). Hàng trăm cặp vợ chồng đã ”vượt biên” đi tìm các phương cách mới mẻ và rẻ tiền để gia tăng nhân số trong gia đình, nghĩa là có con. Bù lại, nay trên thế giới có đông ”toán thợ” được cung ứng kế sinh nhai bằng cách mang thai, tức cho thuê bụng của mình.

Những người đi...  thuê bụng – Đó là những cặp vợ chồng vì một lý do nào đó mà không thể có con theo cách thức bình thường. Giáo sư Bill Ledger, chuyên gia hàng đầu của Anh quốc về khả năng sinh sản, trong một buổi thuyết trình vào tháng 6 năm 2005 tại Copenhagen, thủ đô Đan Mạch, đã quả quyết rằng cứ 7 cặp vợ chồng ở Âu châu thì một cặp không thể thụ thai theo lối tự nhiên. Trong vòng 10 năm tới, tình trạng này còn gia tăng hơn nữa, theo đó một trong số 3 cặp vợ chồng lại gặp ”vấn đề”. Giáo sư Bill Ledger cho biết những nguyên nhân đưa tới hệ quả không có con ngoài ý muốn thì có nhiều, nhưng đáng kể là sự gia tăng trọng lượng (overweight), phẩm chất tinh trùng của người chồng yếu kém, tuổi cao của người vợ và trong nhiều trường hợp do chứng bệnh ”chlamydia” (nhiễm trùng nơi đường tiểu tiện của người nam hay nữ hoặc nơi cổ tử cung của người nữ).

Thiết tưởng cũng cần nhắc lại ở đây về phương pháp cấy thai nhân tạo, IVF (In Vitro Fertilisation), nghĩa là việc thụ thai xẩy ra ở bên ngoài cơ thể người nữ. Theo đó noãn châu (trứng) của người vợ và tinh trùng của người chồng được kết hợp với nhau. Phôi thai này (embryon) được giữ ở nhiệt độ 37C (celsius) trong một tủ ”ấp trứng” (incubator) trước khi được đưa vào tử cung. Nhưng vì người vợ không thể mang thai nên cặp vợ chồng bất hạnh này bèn đi... thuê bụng một phụ nữ khác mang thai dùm và sinh con cho mình.

Và cần bổ túc là không phải luật pháp quốc gia nào cũng cho phép, chỉ một số nước chấp nhận việc mang thai mướn là hợp pháp, chẳng hạn ở Hoa Kỳ, Anh và Do Thái. Và tại một số nước khác như Phần Lan và Canada việc này chỉ được phép khi mục đích là ”tình vị tha” hay ”nhân đạo” hoặc ”từ thiện”. 

Những người cho... thuê bụng – Nữ ký giả Ellen Goodman Boston viết trên tờ Newsweek: “Dần dần việc ấy (cho thuê bụng) đã trở thành một kỹ nghệ quốc tế lớn lao. Tinh trùng vốn đã được giữ dưới thể đông lạnh, được chuyên chở từ lục địa này sang lục địa khác. Bệnh nhân trở thành du khách y dược đi tìm việc chăm lo y tế rẻ tiền, hoặc đó là một cái hông mới ở Thái Lan hay một cách trị liệu ống thử nghiệm tại Phi châu... Vậy thì tại sao không thuê một tử cung ngoại quốc?”.

So sánh với bất cứ quốc gia nào trên thế giới, hiện trạng ”babyproduction” phát triển như ”trăm hoa đua nở” không nơi đâu bằng ở Ấn Độ. Một thí dụ điển hình: Chỉ nguyên tại một miền nhỏ, thành phố Anand, nơi đã được mệnh danh là ”chiếc nôi của thế giới”, không lúc nào có dưới 45 phụ nữ ghi danh cho thuê bụng ở một trạm y tế địa phương.

Theo ”Indian Scociety for Assisted Reproduction”, tại Ấn Độ tính tới năm 2005 đã có cả thảy 108 y viện cấy thai (IVF). Luật pháp Ấn Độ không buộc các y viện tư phải “đăng ký”, tuy nhiên chính quyền ước đoán vào năm 2007 đã có khoảng trên 300 trung tâm tương tự trên khắp lãnh thổ. Con số này sẽ gia tăng gấp đôi trong vòng 2 năm tới. Trong tổng số trung tâm ấy, trên 33% địa điểm có mục cung ứng cho thuê bụng. Nayana Patel (47), nữ bác sĩ phụ khoa tiết lộ (năm 2007): “Hiện giờ ở y viện chúng tôi có 155 cặp vợ chồng, trong số này 40% là người Tây phương khá giả, đứng trong danh sách chờ đợi”. Bà Patel nhấn mạnh: “Thường thì họ phải chờ có thể hai, ba hay bốn năm mới đến lượt… Và chúng tôi chỉ giúp đỡ những người thật sự không còn cơ may nữa, chẳng hạn những phụ nữ bị ung thư ở tử cung hoặc những người bẩm sinh không có dạ con…”. Y viện của vợ chồng bác sĩ Patel mỗi ngày nhận được khoảng 25 e-mail của những người độc thân hay những cặp đồng giới luyến ái, nhưng họ đều bị từ chối.

Khế ước… thuê (hay cho thuê) bụng – Các phụ nữ cho thuê bụng phải ký tên vào một bản hợp đồng với nhiều điều phải tuân thủ: Họ phải trao (cho “chủ nhân”) đứa bé ngay sau khi sinh nở. Họ không được liên hệ tình dục (dù ăn nằm với chồng) trong thời gian mang thai. Họ không được dùng các chất say (uống rượu, hút thuốc…). Bản khế ước này do nhà nước Ấn Độ, sở Thanh Tra Y Tế soạn sẵn. Phụ nữ cho thuê bụng được hướng dẫn từng chi tiết.

Nói như trên không có nghĩa việc cho thuê bụng ở Ấn Độ bị chi phối bởi luật pháp. Bà Renuka Chowdhury, tổng trưởng bộ phát triển về phụ nữ và trẻ em xác nhận: “Không có những đạo luật cụ thể đăc biệt nào qui định về việc mang thai mướn ở Ấn Độ. Hoàn toàn không! Chẳng mấy ai lưu ý đến các phụ nữ được sử dụng trong thị trường này”.

Một trong những điều kiện chính yếu để “khách hàng” chịu… thuê bụng là phụ nữ này phải đã sinh nở ít nhất một đứa con rồi. Điều vừa kể vừa chứng tỏ bà này mắn con, vừa bảo đảm bà sẽ không cần “chiếm giữ” đứa con mà bà mang thai mướn.

Ngoài bản giao kết, những phụ nữ cho thuê bụng ngay từ đầu phải được công nhận có đầy đủ sức khỏe và tinh thần bình thường. Họ phải được thử nghiệm về HIV. Ngoài ra họ phải ở gần y viện trong những ngày tháng mang thai để được chăm sóc y tế, hướng dẫn sinh hoạt hàng ngày, cách riêng việc ăn uống (do người thuê bụng đài thọ chi phí).

Giá biểu… thuê bụng – Triết gia Thụy Điển Kutte Jonsson đã viết trong luận án tiến sĩ (2003) của ông là “Tây phương lạm dụng Đông phương trong mọi lãnh vực… Và quả thật trơ trẽn khi nghĩ rằng bụng Ấn Độ “cheap” (rẻ) hơn bụng Mỹ. Thiết tưởng cần phải có một giá biểu toàn cầu cho việc mang thai mướn”. Tác giả thấy không lạ lùng đối với hiện tượng “babyboom” vốn “được” thương mại hóa ở Ấn Độ. Song song đó nó đã trở thành một động lực mạnh mẽ phát triển ngành du lịch.

Việc mô tả trên đây nhằm chứng minh giá biểu cho thuê bụng ở Ấn Độ “rẻ rề” so với những nơi khác. Không những thế, tại xứ sở này chẳng có luật lệ hay nguyên tắc qui định cho việc trao đổi ấy. Trong bài báo “Babies for sale”, nữ ký giả Ellen Goodman Boston viết: “Công mang thai và sinh một đứa con, họ (phụ nữ ở Anand, Ấn Độ) kiếm được từ 5.000 tới 7.000 đô la”. Trong khi đó ở Hoa Kỳ, giá tối thiểu cũng khoảng 50.000 đô la. Không thiếu trường hợp một bà mẹ mang thai mướn được trả tới nửa triệu đồng.

Số tiền mà một phụ nữ Ấn Độ ở một thị xã nhận được khi cho thuê bụng trong 9 tháng, 10 ngày tương đương với lương bổng trong 10 năm của một nữ nhân viên làm việc trên thủ đô New Delhi. Không hấp dẫn sao được khi cũng ở thành phố Anand, nhân công đập đá 12 tiếng/ngày trong một cơ xưởng chỉ được trả 25 đô la một tháng.

Cô Ellen G. Boston kể tiếp: “Rất hiếm khi chúng ta thấy một phụ nữ giàu có mang thai mướn (hay “dùm”) cho một người nghèo. Ngược lại, chúng ta thấy phụ nữ trong thế giới thứ ba ký bản giao ước bằng cách ấn dấu tay, bởi vì họ mù chữ”.

Lý do cho… thuê bụng – Như trên vừa nói, những phụ nữ nghèo ấy cần tiền. Bà Shanta (32) sau khi được bác sĩ phụ khoa Nayana Patel đặt vào tử cung “trứng của một bà vợ người Mỹ và tinh trùng của ông chồng bà này”, đã hớn hở bày tỏ rằng niềm hạnh phúc của bà là số tiền mà bà sẽ nhận được nhờ việc mang thai mướn này: “Tôi sẽ xây nhà cho cả gia đình tôi”. Một bà mẹ khác ở Anand tâm sự với nữ ký giả Ellen là bà dùng tiền cho thuê bụng để trả tiền bệnh viện mổ tim cho đứa con trai. Một bà khác nữa sử dụng tiền vào việc sắm sửa của hồi môn cho con gái vu qui…

Bên cạnh nguyên nhân thực tế trên, nhiều phụ nữ cho thuê bụng cũng cảm nhận được phần thưởng tinh thần, như bà Shanta đã giãi bày: “Chúng tôi vui vì mình làm cho người khác vui. Có người không sinh sản được, trong khi chúng tôi không cần nhiều con nữa…. Tôi là phương tiện của Thượng Đế mang lại hạnh phúc cho những người khác”.

Nhưng cũng không thiếu phụ nữ mang thai mướn chịu cảnh nhục nhã. Trường hợp điển hình: Bà Pushba (27) đang mang thai mướn lần thứ hai, kể: Khi họ hàng và hàng xóm biết truyện, họ giận dữ, khinh bỉ và không thèm tiếp xúc với bà. Họ kết án bà tội ngoại tình và “đánh giá” bà là điếm. Nhiều phụ nữ khác đã phải di chuyển khỏi địa phương trước khi bụng lớn ra. Chồng của bà Shanta căn dặn vợ: “Nhớ, chúng ta phải giữ tuyệt đối bí mật việc này trong vài tháng nữa, hoặc mình phải dọn đi chỗ khác, hoặc mình sẽ phải nói dối là đứa bé bị chết khi vừa lọt lòng mẹ.”…

Thạch Thủ

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/cho-thue-bung-w2nKphJj.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo