Bạn thích bài này?
Font-Size:
Chùa Sen lạ
(VienDongDaily.Com - 01/10/2010)
Chùa Sen lạ, chùa Sen Vua, là tên dân gian thường nói về một ngôi chùa ở huyện Châu Thành Đồng Tháp, có giống sen lá to như nong phơi ...
Bài và ảnh: Trần Công Nhung/Viễn Đông

w-h4-285.jpg

Điện thờ.



Chùa Sen lạ, chùa Sen Vua, là tên dân gian thường nói về một ngôi chùa ở huyện Châu Thành Đồng Tháp, có giống sen lá to như nong phơi lúa, người nặng dưới 60kg có thể đứng lên dễ dàng. Một vài tin trên internet cũng mô tả đại khái thế, tuy nhiên chi tiết về sự tích ngôi chùa, nguồn gốc giống sen thì ít thấy nói rõ. Tò mò muốn nghe tận tai thấy tận mắt, nên tôi đã đi tìm chùa Sen.
Hôm về Gò Tháp, định qua Sa Đéc thăm chùa Sen, nhưng trời nắng quá, đường đi không nắm vững, nên phải quay về Sài Gòn. Từ Sài Gòn, đường đi đơn giản, dễ hơn: Qua  cầu Mỹ Thuận rẽ phải theo QL 80, tức đường về Sa Đéc, con đường tôi đã quen từ mấy năm trước trong chuyến đi Lấp Vò tìm chợ chiếu Định Yên (1). Lần này gặp ngày xui, đi mới nửa đường trời đã đổ mưa. Tháng 7, trời thường mưa về chiều, hôm nay lại mưa sớm. Tôi và người bạn vào quán trú tạm, đồng thời kiếm gì ăn sáng. Hương bảo: “Quán này ăn được” - “Em đã ăn rồi à?” - “Không, đi đường hễ thấy quán nào có xe vận tải ghé vào, chắc chắn quán ăn ngon”. Đúng thế, mấy chiếc xe vận tải đang đậu bên đường, quán không sang mà tươm tất. Dọc đường về miền Tây, quán ăn có nhiều món, nhưng lần nào tôi cũng chỉ dám ăn cháo cá. Các món đặc sản khác tuy khoái khẩu, nhưng rất dễ bị ngộ độc. Khi một món ăn biến chế phức tạp qua tay nhiều người, nhiều gia vị, nhiều rau ráng, tất nhiên sự an toàn càng không bảo đảm. Cá lóc 100.000 đồng 1kg. Một con vừa cho hai người ăn. Một nồi cháo nấu chín, không còn gì phải e dè. Rau đắng tránh luôn càng tốt.

w-h1-285.jpg
Sản phẩm lục bình.

Trong khi chờ quán nấu cháo, nhìn ra bầu trời mưa sầm sập, tôi có cảm giác vạn vật đang được tắm gội, nhất là “vạn vật” ở xứ mình đang ô nhiễm nặng. Mưa giúp hạ thấp chỉ số bụi bặm, bầu không khí dễ thở hơn, tuy nhiên mưa to là nỗi khổ cho dân ở thị thành. Hà Nội, Sài Gòn, cơn mưa kéo dài chừng hơn tiếng đồng hồ, là phố xá biến thành sông, thuyền nan qua lại. Có người vui, nhưng không ít người buồn, rước dâu trong tình cảnh này thì làm sao vui; cô dâu phải có người cõng, hai họ bì bõm ướt hết áo quần. Nhiều người cho rằng vì năm nào cũng “cải tiến, nâng cấp” mới nên nỗi!
Lẩu cháo bê lên, cháo cá lóc rau đắng, rau đắng không quen rất khó ăn. Cá chỉ có khúc đầu và khúc đuôi, chưa tới nửa cân. Không hiểu sao người mình, bất kể Bắc-Trung-Nam, buôn bán vẫn cái kiểu không ngay thẳng. Tôi thường bị lừa, nhất là lúc mua trái cây, nhờ họ lựa, về nhà lúc bổ ra mới biết hư một nửa. (2)

w-h2-285.jpg

Đường về chùa Sen.

Xong bữa trời vẫn chưa tạnh, trùm áo mưa chạy được một đoạn, tôi thấy lạnh cả tay chân, áo quần ướt sũng. Đường còn những 50km, tôi nghĩ, tìm được chùa trong tình trạng ướt át như vầy thì còn làm ăn gì, đành quay về. Vất vả qua những đoạn đường cày xới sình lầy, về đến nhà vừa đúng 6 giờ chiều. Một ngày mưa gió chỉ ăn được bát cháo. Mừng một điều không ai nhức đầu sổ mũi. Cách 2 hôm sau, trời trong sáng hơn, tôi đi tiếp. Trong thành phố, giao bạn cầm lái, ra ngoại ô tôi chạy, nay đi sớm nên về đến cầu Mỹ Thuận mới 10 giờ. Từ đây về thị trấn Nha Mân còn 15 cây số, đường QL 80 cày xới từ mấy năm trước, nay đã tráng nhựa, nhưng vẫn còn nhiều đoạn ngổn ngang đá sỏi, nhiều chiếc cầu vẫn chưa làm xong. Cầu đường Việt Nam cũng khác với thế giới, hai múi cầu không bao giờ thoải êm (smooth) mà cứ như nóc nhà, xe vụt qua là bị hất tung lên, làm ê cả xương sống. Lại còn những “con lươn” nhỏ vắt ngang đường, ý chừng bảo xe chậm lại. Thực tế hoàn toàn vô tích sự, vì đường trường chậm làm gì? Còn trong phố thì vận tốc nào cho phép chạy nhanh? Chỉ tổ làm hỏng xe, và ê mông người ngồi. Khốn nỗi, đó là niềm tự hào đầy trí tuệ của “cơ quan chức năng”! Chỉ có nền văn minh Việt Nam mới có nhiều sáng tạo như thế. Dọc đường còn có những bảng báo: “Đoạn đường chờ lún”, không biết nên hiểu thế nào (3). Không khéo một lúc nào đó sẽ có bảng “Cầu chờ sập” cũng nên!
Về đến chợ Nha Mân, có ngã ba rẽ trái, tỉnh lộ 854 về Hòa Tân. Suốt đoạn đường 10km, không hề có một dấu hiệu gì về ngôi chùa Sen. Đường chỉ vừa chiếc xe du lịch, lại nhiều cầu mà toàn toàn cầu ván cọc cạch long đinh, có chỗ xe gắn máy chạy qua, bẩy đứng cả ván cầu. Ngày nay thôn quê hầu hết đã làm cầu đúc, nhất là đường xe thường qua lại, không hiểu sao tỉnh lộ 854 lại thảm hại như vầy. Khách phương xa không khỏi ngạc nhiên.
Cư dân vùng này có nghề thủ công đặc biệt “đan giỏ lục bình”. Xưa nay tôi tưởng lục bình chỉ để ủ phân xanh, ở đây phơi khô làm sợi đan những chiếc đệm ngồi, giỏ xách... đây là điều mới mẻ đối với nhiều người như tôi. Người mình thứ gì cũng “chế biến” thành đồ dùng hay thức ăn một cách tài tình. Hai bên bờ sông, nhà nào cũng cắm sào căng giây quây lục bình lại thành đám, cây mẹ đẻ cây con, cứ thế ngày này qua tháng nọ.
Chừng 20 phút, chúng tôi đã về đến chợ Hòa Tân, hỏi chùa Sen, một bà cụ bảo lui lại có cầu qua bên kia sông, rồi đi ngược lên chừng cây số. Cầu kinh đã hẹp lại không tay vịn, đêm hôm đi lại thật không an toàn tí nào. Lối mòn về chùa Sen chẳng khác gì bờ ruộng, cây cỏ hai bên đường buồn rầu hiu quạnh, chẳng có dấu hiệu gì dẫn đến một di tích, danh lam.

w-h3-285.jpg

Chùa Phước Kiểng. 

Đến khu vườn cuối xóm, mới thấy cái cổng chùa đơn giản khiêm nhường như cổng nhà. Cổng dựng từ năm 1962: Phước Kiển Tự, hai cột cổng có hai câu chữ Hán, mỗi câu 7 chữ. Con đường từ cổng vào chùa sâu hun hút, lát 6 hàng đanh xi măng, rộng khoảng 3m. Hai bên dừa chuối xanh um, bóng đổ mát rượi. Không có tiếng chuông mõ, không một bóng người, hoang vắng lạ lùng. Giữa trưa cảnh càng thêm tĩnh mịch.
Mô hình Phước Kiển Tự có nhiều điểm khác với các chùa khác. Trước khi vào chánh điện, có 3 am  nhỏ sát mặt đất như một kiểu bình phong (4). Trên mái am có 2 tượng sư tử đất nung. Sau lưng “bình phong” là hồ sen, loài sen lạ như lời đồn. Lá sen lớn gần 2m. Lá sen không trồi lên khỏi mặt nước như thường thấy; trái lại, lưng lá phẳng, nằm sát mặt hồ, mép lá vuông góc cao chừng vài phân như  chiếc nón vành rộng khổ (5). Có người cho đây là loại “súng khổng lồ”, do chỗ lá trải lên mặt nước giống lá súng. Cấu tạo của lá cũng đặc biệt, mặt lá xanh, hình “vảy rồng” như ngói âm dương xếp lên nhau, mặt dưới màu nâu đỏ, rất nhiều gân to có gai nhọn. Gân lá là bộ “khung” khá vững chắc, chịu đựng được một trọng lượng vài chục ki lô rải đều mặt lá (6). Kế hồ sen là Quán Âm Phật Đài, rồi đến chánh điện. Hai cửa vào điện Phật đều đóng kín. Tôi đi vòng ra sau, gặp một người giúp việc chùa, hỏi thăm thầy Trụ Trì, vừa lúc có vị sư bước ra. Tôi chào:
- A Di Đà Phật, lâu nay nghe tiếng chùa có nhiều điều lạ, hôm nay xin phép Thầy được viếng thăm.
- Mô Phật, cửa chùa lúc nào cũng mở, khách thập phương có lòng xin cứ tự nhiên.
- Dạ cảm ơn Thầy, trước hết xin Thầy cho vào đảnh lễ Phật, sau sẽ lần lượt đi xem những đặc điểm của chùa.
Chúng tôi được hướng dẫn theo cửa hông vào chánh điện. Bệ thờ không lớn, nhưng cũng thờ đủ Tam Thế Phật: Phật A Di Đà, Phật Thích Ca, Phật Di Lặc. Ngoài ra, cũng còn nhiều tượng Bồ Tát và Long Thần Hộ Pháp. Thầy Trụ trì thỉnh chuông, chúng tôi đảnh lễ, cúng Phật xong, chúng tôi theo nhà sư ra phòng khách phía sau. Gọi là phòng khách, chứ nơi đây  không gian còn lại của chánh điện, trống trải bốn bề, bàn ghế cái nọ cái kia. Thầy trụ trì cũng vui vẻ thú thiệt: “Chùa nhà quê nghèo, thiếu thốn, không thứ gì ra thứ gì. Quí vị ngồi tạm”...

(Còn tiếp)
Trần Công Nhung
07-2010


(1) Chợ Ma bán chiếu trang 133 QHQOK tập 9
Từ cầu Mỹ Thuận, theo quốc lộ 80 về Sa Đéc,  khoảng 15 km, đến chợ Nha Mân. Từ chợ Nha Mân rẽ trái, lộ nhựa hẹp về xã Hòa Tân, đi khoảng 10 km nữa sẽ đến chùa Phước Kiển, một ngôi chùa nhỏ được xây dựng trước thời vua Thiệu Trị, tọa lạc tại xã Hòa Tân, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp.
(2) Mình cứ nghĩ mua không trả giá, người bán sẽ giao hàng đúng phẩm chất; nhưng thực tế 10 người khách, 9 người bị nhầm. Thực tình thấy người buôn bán cực nhọc mưa nắng, mua cũng có y giúp một phần, nhưng họ lại nghĩ gạt được cứ gạt. Có người đã nhận định, Việt Nam ngày nay sống hoàn toàn nhờ dối trá, đến nỗi dạy con không dám dạy sự ngay thẳng, vì như thế con cái sẽ không sao sống nổi trong xã hội hỗn loạn đạo đức, công lý đảo lộn như hiện nay.
(3) Cầu Thanh Trì xuất hiện nhiều điểm sụt, lún. VnExpress ngày 11-8-2010.
(4) Xem giải thích ở bài sau.
(5) Chiếc nón lá trang 139 QHQOK tập 2.
(6) Theo tài liệu tra cứu, đây là loài sen Victoria Regia, mọc rất nhiều ở khu vực sông Amazon, Nam Mỹ. Loài sen này từng gây xôn xao khi xuất hiện tại công viên thực vật Tây An, Trung Cộng, nó được mang từ Paraguay sang dự triển lãm quốc tế về các loài hoa. Hình ảnh một phụ nữ Trung Quốc cùng hai cậu con nhỏ ngồi trên lá sen, gây chấn động về một  
loài sen lạ. Loài sen Victoria Regia. Hạt sen nhỏ như hạt đậu ván, mềm, ăn khá ngon nên thổ dân da đỏ vùng sông Amazon gọi là “ngô trong nước”.


Sách đã in:
Quê Hương Qua Ống Kính tập 1 đến tập 10, Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng, Mùa Nước Lũ (Truyện), Về Nhiếp Ảnh, Thăng Trầm (chuyện buồn vui một đời người), sách dày trên 200 trang, có 8 phụ bản ảnh màu và cả trăm ảnh đen trắng.
Độc giả muốn có sách xin Liên lạc: Tran Cong Nhung  P.O.Box 254 Lawndale, CA. 90260 email:trancongnhung@yahoo.com, Website: www.ltcn.net

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/chua-sen-la-mhKWoGrW.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Các tin khác

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo