Bạn thích bài này?
Font-Size:
Chuyện gì xảy ra khi vay công mượn nợ
(VienDongDaily.Com - 28/04/2012)
Sau nữa, bài viết cũng chỉ đề cập đến những gì phải làm với lương tri và hiểu biết bình thường của một người dân, một người tiêu thụ sống trong một xã hội trọng pháp.
Eric Trần/Viễn Đông

Nợ nần thời nào cũng có. Ở Việt Nam trước đây, những người phải đi vay công mượn nợ thường mang nhiều mặc cảm và bị xã hội chê trách. Họ được ví như “Chúa Chổm”, một bậc vương hầu ăn trên ngồi trốc, mà chẳng có ai hãnh diện với cái danh xưng ấy cả. Nhưng ở các quốc gia phát triển, điển hình như Hoa Kỳ bây giờ, nợ nần lại là một thước đo uy tín. Xã hội càng phát triển thì sinh hoạt vay mượn càng được qui tắc hóa, trở thành một kỹ nghệ nền tảng của kinh tế quốc gia.. Ở đây, người ta không gọi là vay công mượn nợ mà gọi là tín dụng, tức là nhấn mạnh đến cái uy tín của người đi vay tiền: Uy tín lớn có thể vay tiền lớn, uy tín nhỏ vay tiền nhỏ; từ từ xây dựng thì nhỏ cũng có lúc thành lớn; lạm dụng uy tín - như vay tiền mà không trả đúng hạn – thì lớn sẽ biến thành nhỏ; Quịt luôn không trả thì hết sạch uy tín... Và chẳng mong mở miệng ra vay mượn ai được nữa.
Nói chữ quịt nợ là nói với cái ý chê trách người vay không chịu trả. Nhưng xét về một phương diện khác, nhiều con nợ là nạn nhân của hoàn cảnh, không trả được tiền đã mượn là một điều bất khả kháng. Nhưng ở đây chúng ta không có ý phân tích ý nghĩa đạo lý của tình trạng “quịt nợ”. Bởi vì, đáng thương hay đáng trách chỉ có lương tâm người trong cuộc mới phán đoán được mà thôi. Bài này chỉ nói đến những sự kiện khách quan: Vay tiền không trả được thì chuyện gì sẽ xảy ra? Sau nữa, bài viết cũng chỉ đề cập đến những gì phải làm với lương tri và hiểu biết bình thường của một người dân, một người tiêu thụ sống trong một xã hội trọng pháp.
Trong những xứ sở chậm phát triển thì câu trả lời mọi người ắt sẽ nghĩ đến khi vay mượn không trả, đó là bị xử theo luật giang hồ, sẽ được thấy “xã hội đen” đến đe dọa và thanh toán. Nhưng ở một xã hội trọng pháp thì chúng ta có thể tiên đoán sự việc sẽ diễn tiến như sau:
1. Nếu trả tiền không đúng hạn thì chủ nợ sẽ phạt vì trả trễ, cộng với tiền lời tích lũy theo số ngày trễ. Để xảy ra như vậy thật là một điều không hay, nhưng nếu không trễ quá 30 ngày thì sự sơ sót này không ảnh hưởng gì đến uy tín của bạn, vì sự việc vẫn còn được giữ trong nội bộ giữa chủ nợ và con nợ mà thôi.
2. Tuy nhiên, nếu không được giải quyết kịp trong thời hạn 30 ngày, mà chậm trễ tới trên 2 tháng thì chủ nợ sẽ báo cáo sự việc cho Credit Bureau, tức là những cơ quan theo dõi lý lịch trên thị trường tín dụng: Tới mức này uy tín bạn sẽ bị giảm sút đáng kể, thể hiện qua việc điểm tín dụng có thể bị trừ tới hàng trăm điểm. Tình trạng này khiến bạn “mất mặt” một cách công khai, làm cho việc giao dịch về tài chánh trở nên khó khăn hơn nhiều phần. Bây giờ mỗi khi tự giới thiệu danh tính và lai lịch của mình (xuyên qua việc tiết lộ số An Sinh Xã Hội) thì mọi chủ nợ đều biết về cái điểm không hay đó, và sẽ cọi bạn là “một sự rủi ro” (a potential risk). Nói một cách khác, chơi với bạn, người ta không yên trí. Hậu quả là, ít chủ nợ nào dám xuất tiền cho mình vay, hoặc chỉ cho vay với lãi suất thật cao để đề phòng trường hợp bị... quịt
3. Quịt nợ là mức độ tồi tệ nhất, khi con nợ tỏ dấu hiệu rõ ràng là vĩnh viễn không trả nợ. Khi đó chủ nợ sẽ có 1 trong 2 phản ứng:
- Phản ứng tiêu cực: Chủ nợ coi như mất trắng số tiền đã cho vay. Họ không còn muốn nhắc nhở đến nó nữa, nên chuyển hồ sơ sang cho các công ty chuyên môn đòi nợ được gọi chung là Collection, rồi để cho các công ty này đòi được đến đâu thì đòi. Đối với con nợ, có hồ sơ bị chuyển sang Collection thì coi như uy tín chỉ hơn zero mấy số lẻ mà thôi.
- Phản ứng tích cực: Chủ nợ vẫn còn cay cú về món tiền bị quịt, nên quyết định ăn thua đủ, và chính thức kiện con nợ trước tòa án dân sự. Khi đó, vận mệnh con nợ sẽ nằm trong phán quyết của tòa án. Nếu tòa phán món nợ không có giá trị thì coi như xù hẳn món nợ, con nợ “come clean”, nghĩa là phục hồi được tư cách trong trắng... trước pháp luật. Chỉ nói trước pháp luật mà thôi, còn trước lương tâm thì sao? Xin để câu trả lời cho lương tâm của từng người! Còn nếu tòa tuyên bố phải trả nợ, tức là có “judgment”, thì quả là rắc rối: Con nợ sẽ phải đối diện với nhiều hậu quả phức tạp khác...
Trên đây là một cái nhìn sơ lược về những gì sẽ xảy ra khi vay mượn, và nhất là khi vay mượn không trả… Vay mượn chẳng những không phải là điều xấu mà trái lại nó còn cần thiết để khẳng định uy tín của chúng ta. Tuy nhiên, cần phải vay mượn trong khả năng hoàn trả, nghĩa là mượn tiền tiêu xài trước rồi trả sau, hay tiêu xài trả ngay tại chỗ… Tất cả vẫn là tiêu tiền của mình. Nghĩ rằng có tấm thẻ tín dụng trong tay tức là mình có quyền tiêu xài tiền của người khác thì rốt cuộc thế nào cũng lâm vào những tình cảnh rắc rối hơn.

Erictran15751@gmail.com


Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Eric Trần/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/chuyen-gi-xay-ra-khi-vay-cong-muon-no-jySO5I8r.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo