Bạn thích bài này?
Font-Size:
Công Dụng Của Nước Mắt
(VienDongDaily.Com - 15/06/2012)
Tôi đã nói nhiều lần rồi, trong tờ báo này có nhiều bài lắm, đâu phải chỉ có mình bài của tôi. Nếu cụ thấy không hay thì xin lỗi cụ vậy, ngày mai tôi sẽ cố gắng tìm đề tài gì hấp dẫn hơn.
Hôm qua tôi bàn đến những giọt nước mắt đàn bà của bà Bombeck. Hôm nay tôi bàn đến những giọt nước mắt nói chung. Đáng lẽ, nếu như ngày xưa, chưa có cái vụ tranh chấp Biển Đông hay là chưa có cái vụ mấy thằng phản quốc cộng sản bán nước cho Tàu, thì tôi đã nói đến những giọt nước mắt của mấy anh Ba, mấy thím Xẩm trong lịch sử Trung Hoa, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến bọn Tàu phù là tôi lộn ruột lên rồi, huống chi nói đến chúng hoặc đan cử những điển tích trong lịch sử của chúng. Vì thế, tôi nói đến những giọt nước mắt của cả đàn ông lẫn đàn bà trong lịch sử Đông Tây Kim Cổ mà tôi biết thôi. Mà những điều tôi biết thì rất giới hạn, cho nên chắc cụ xem cũng chẳng thấy hay ho gì mấy, nhưng bổn phận tôi phải viết, vì tôi cần bài, cho nên tôi cứ viết. Cụ xem được tới đâu thì xem, tới chỗ nào chán thì gấp báo lại, hoặc giở sang trang khác. Tôi thông cảm mí cụ mà không giận cụ đâu. Tôi đã nói nhiều lần rồi, trong tờ báo này có nhiều bài lắm, đâu phải chỉ có mình bài của tôi. Nếu cụ thấy không hay thì xin lỗi cụ vậy, ngày mai tôi sẽ cố gắng tìm đề tài gì hấp dẫn hơn.
Có điều phải công nhận là bà Bombeck có một nhận xét không được chính xác mấy, là khi tạo dựng đàn bà, Thiên Chúa mới nghĩ đến những gịot nước mắt, vì hình như - theo như bà Bombeck thì đàn ông không có hay là không cần đến nước mắt. Ngày xưa, cho dù ngày nay chăng nữa thì đàn ông, tuy có nước mắt đấy, nhưng - người nước nào - cũng không được phép khóc. Mấy bà mẹ Tây thường dạy con trai là boys dont cry. Làm như con trai mà khóc thì rất ư là một sự mất mặt bầu cua. Nếu chẳng may bà nào sinh phải một đứa con trai ủy mị, hơi tí là khóc thì lấy làm rầu rĩ lắm mà luôn miệng than rằng cái thằng này mềm yếu như con gái. Con trai mà bị ví giống như con gái là một sự sỉ nhục lớn lao.
Ấy thế mà mấy nhà khoa học, mấy ông bác sĩ lại phán rằng, con nào thì con, lâu lâu phải khóc thì mới không bị bệnh tâm thần, mà bệnh nặng nhất là bệnh ẩn ức. Bệnh này tuy không làm chết người những làm cho bệnh nhân chán đời, hết muốn sống, đôi khi phát điên lên. Từ điên đến chết cũng chẳng còn bao xa. Cái điều nhỏ nhặt nhưng cũng cần thiết là, nếu không khóc, mắt sẽ bị mờ, không tinh anh sáng sủa. Bác sĩ bảo rằng lâu lâu phải khóc, cũng như là một hình thức rửa mắt. Nếu không khóc lâu ngày, mấy ống dẫn nước mắt bị tắc, mắt sẽ lu mờ, thị giác yếu kém đi. Đàn ông vì giáo dục, ít dám khóc, ít dám xài đến nước mắt, cho nên hay mắt bệnh uất trì cung. Trong khi đàn bà được phép khóc thoải mái cho nên lúc nào cũng nhởn nhơ vui vẻ. Ấy là tôi đọc sách thấy mấy nhà nói thế thì tôi cũng nhắc lại như thế, còn có đúng hay không tôi không bảo đảm.
Theo lý thuyết thì thế, nhưng ngoài đời thì chẳng giống như thế mấy khi. Đàn ông hay đàn bà, khi cần, khi thấy có lợi, vẫn sử dụng đến ngón đòn nước mắt như thường. Đôi khi vì nghề nghiệp bắt buộc phải khóc. Ngày xưa ở Việt Nam có cái nghề khóc mướn. Nghề này đòi hỏi diễn viên cả hai phái nam và nữ. Nhưng người hành nghề này phần đông là phụ nữ. Đàn ông cực chẳng đã mới hành cái nghề mạt hạng này. Số là những nhà giầu, đông con, nhiều của, khi có cha mẹ qua đời, thường có khuynh hướng làm ma rất lớn. Trước là để khoe của, sau là để trình diễn cái sự hiếu thảo của con cái. Trong lúc nhà đám, con cái, trai cũng như gái, ai cũng rất bận rộn - mặt lo làm đám xá cho to, cho lớn, mặt lo tranh giành của cải - cho nên không ai có thì giờ để khóc. Cho nên người ta bỏ tiền ra thuê người tới khóc mướn cho xôm. Những kẻ được thuê để khóc phải đóng vai những người con của người mới qua đời. Người làm con trai, người làm con gái, người đóng vai con dâu. Vừa khóc phải vừa kể lể khúc nhôi, nỗi niềm thương xót. Ngoài tiền công, khóc hay, bài bản gây xúc động, sẽ còn được thêm tiền thưởng. Mỗi khi có người đến phúng điếu là những người khóc mướn này phải lên tuồng, khóc lóc thảm thương, để cho những người khách hít hà, khen con cái nhà này có hiếu. Ngày nay, nghề này đã biến khỏi thị trường vì ai cũng biết cái trò khóc mướn, cho nên nhà đám không cảm thấy cần thiết phải che mắt thế gian. Nhưng mà không phải vì thế mà những giọt nước mắt mất chỗ đứng trên thị trường.
Ngày nay, ở xứ này, người ta không sử dụng nước mắt trong đám ma, nhưng người ta sử dụng chúng trong chính trường. Những người thích làm chính trị, cần phải học khóc. Khóc đúng lúc, đúng nơi, để câu phiếu, câu cử tri. Mấy ông chính khứa, những ông ứng cử viên, không hề chê khóc, mấy bà chính khách cũng khóc lu bù. Khóc để làm thương, khóc để tỏ tình, khóc để thủ lợi. Ông thuợng nghị sĩ Bob Dole, khi ra ứng cử tổng thống cũng đăng đàn khóc lóc huống hồ ai. Ngay cả bà Hillary hồi chạy đua với ông Đen vào Nhà Trắng, bị đảng chèn ép, tức uất người lên, cũng phải trào nước mắt. Nhờ những giọt nước mắt này, bà đã thắng ở Michigan. Chả thể nói những giọt nước mắt này là tự động, tự phát, mà là những giọt nước mắt có tính toán đàng hoàng.
Bây giờ không nói đến những nghề cần phải sử dụng đến nước mắt mà nói đến chuyện đời thường, xem rằng nhận xét của bà Bombeck về những giọt nước mắt của đàn bà có phải là một món quà tặng riêng của Thiên Chúa không? Hình như là không. Thiên Chúa không thiên vị đàn bà, chỉ cho riêng đàn bà có nước mắt. Vì theo khoa học, đàn nào cũng có nước mắt, cũng có tình cảm, cũng có những lúc cần đến những giọt nước mắt để biểu lộ nỗi lòng. Chỉ có người dùng đến nhiều, người dùng đến ít mà thôi. Vì giáo dục, đàn ông bị cấm không được xài đến thứ vũ khí ủy mị này, trong khi đàn bà lại được khuyến khích nên sử dụng chúng, càng nhiều càng tốt. Cho nên, trong đời thường, đàn ông ít khi khóc, hay là ít khi muốn để cho người khác nhìn thấy mình khóc, trong khi đàn bà lại luôn luôn dùng đến nước mắt như một món nữ trang, một môn vũ khí. Bởi vì, thực tế cho thấy, đàn ông khóc thì không đẹp - mà có thể nói là xấu, về mặt thẩm mỹ - trong khi đàn bà khóc lại làm tăng thêm vẻ đẹp. Vì thế, đàn bà chẳng những được phép khóc mà lại còn được khích lệ và chỉ bảo tường tận trong việc sử dụng nước mắt. Cho nên, lâu dần, nước mắt mất hẳn ý nghĩa nguyên thủy của nó là để biểu lộ tình cảm. Giọt nước mắt của đàn bà trở thành một lợi khí, một vũ khí, để tấn công, để chiếm đoạt những điều, những cái mình muốn. Như vậy, những lời ca tụng giọt nước mắt đàn bà của bà Bombeck hình như là quá đáng??? Xa rời sự thật.
Nước mắt của Kiều Nữ, chẳng quí hóa gì đâu! Đừng tưởng bở mà thiệt thân./.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/cong-dung-cua-nuoc-mat-W6HKP3Fu.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo