Bạn thích bài này?
Font-Size:
Công Dụng Của Nước Mắt
(VienDongDaily.Com - 15/06/2012)
Tôi đã nói nhiều lần rồi, trong tờ báo này có nhiều bài lắm, đâu phải chỉ có mình bài của tôi. Nếu cụ thấy không hay thì xin lỗi cụ vậy, ngày mai tôi sẽ cố gắng tìm đề tài gì hấp dẫn hơn.
Hôm qua tôi bàn đến những giọt nước mắt đàn bà của bà Bombeck. Hôm nay tôi bàn đến những giọt nước mắt nói chung. Đáng lẽ, nếu như ngày xưa, chưa có cái vụ tranh chấp Biển Đông hay là chưa có cái vụ mấy thằng phản quốc cộng sản bán nước cho Tàu, thì tôi đã nói đến những giọt nước mắt của mấy anh Ba, mấy thím Xẩm trong lịch sử Trung Hoa, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến bọn Tàu phù là tôi lộn ruột lên rồi, huống chi nói đến chúng hoặc đan cử những điển tích trong lịch sử của chúng. Vì thế, tôi nói đến những giọt nước mắt của cả đàn ông lẫn đàn bà trong lịch sử Đông Tây Kim Cổ mà tôi biết thôi. Mà những điều tôi biết thì rất giới hạn, cho nên chắc cụ xem cũng chẳng thấy hay ho gì mấy, nhưng bổn phận tôi phải viết, vì tôi cần bài, cho nên tôi cứ viết. Cụ xem được tới đâu thì xem, tới chỗ nào chán thì gấp báo lại, hoặc giở sang trang khác. Tôi thông cảm mí cụ mà không giận cụ đâu. Tôi đã nói nhiều lần rồi, trong tờ báo này có nhiều bài lắm, đâu phải chỉ có mình bài của tôi. Nếu cụ thấy không hay thì xin lỗi cụ vậy, ngày mai tôi sẽ cố gắng tìm đề tài gì hấp dẫn hơn.
Có điều phải công nhận là bà Bombeck có một nhận xét không được chính xác mấy, là khi tạo dựng đàn bà, Thiên Chúa mới nghĩ đến những gịot nước mắt, vì hình như - theo như bà Bombeck thì đàn ông không có hay là không cần đến nước mắt. Ngày xưa, cho dù ngày nay chăng nữa thì đàn ông, tuy có nước mắt đấy, nhưng - người nước nào - cũng không được phép khóc. Mấy bà mẹ Tây thường dạy con trai là boys dont cry. Làm như con trai mà khóc thì rất ư là một sự mất mặt bầu cua. Nếu chẳng may bà nào sinh phải một đứa con trai ủy mị, hơi tí là khóc thì lấy làm rầu rĩ lắm mà luôn miệng than rằng cái thằng này mềm yếu như con gái. Con trai mà bị ví giống như con gái là một sự sỉ nhục lớn lao.
Ấy thế mà mấy nhà khoa học, mấy ông bác sĩ lại phán rằng, con nào thì con, lâu lâu phải khóc thì mới không bị bệnh tâm thần, mà bệnh nặng nhất là bệnh ẩn ức. Bệnh này tuy không làm chết người những làm cho bệnh nhân chán đời, hết muốn sống, đôi khi phát điên lên. Từ điên đến chết cũng chẳng còn bao xa. Cái điều nhỏ nhặt nhưng cũng cần thiết là, nếu không khóc, mắt sẽ bị mờ, không tinh anh sáng sủa. Bác sĩ bảo rằng lâu lâu phải khóc, cũng như là một hình thức rửa mắt. Nếu không khóc lâu ngày, mấy ống dẫn nước mắt bị tắc, mắt sẽ lu mờ, thị giác yếu kém đi. Đàn ông vì giáo dục, ít dám khóc, ít dám xài đến nước mắt, cho nên hay mắt bệnh uất trì cung. Trong khi đàn bà được phép khóc thoải mái cho nên lúc nào cũng nhởn nhơ vui vẻ. Ấy là tôi đọc sách thấy mấy nhà nói thế thì tôi cũng nhắc lại như thế, còn có đúng hay không tôi không bảo đảm.
Theo lý thuyết thì thế, nhưng ngoài đời thì chẳng giống như thế mấy khi. Đàn ông hay đàn bà, khi cần, khi thấy có lợi, vẫn sử dụng đến ngón đòn nước mắt như thường. Đôi khi vì nghề nghiệp bắt buộc phải khóc. Ngày xưa ở Việt Nam có cái nghề khóc mướn. Nghề này đòi hỏi diễn viên cả hai phái nam và nữ. Nhưng người hành nghề này phần đông là phụ nữ. Đàn ông cực chẳng đã mới hành cái nghề mạt hạng này. Số là những nhà giầu, đông con, nhiều của, khi có cha mẹ qua đời, thường có khuynh hướng làm ma rất lớn. Trước là để khoe của, sau là để trình diễn cái sự hiếu thảo của con cái. Trong lúc nhà đám, con cái, trai cũng như gái, ai cũng rất bận rộn - mặt lo làm đám xá cho to, cho lớn, mặt lo tranh giành của cải - cho nên không ai có thì giờ để khóc. Cho nên người ta bỏ tiền ra thuê người tới khóc mướn cho xôm. Những kẻ được thuê để khóc phải đóng vai những người con của người mới qua đời. Người làm con trai, người làm con gái, người đóng vai con dâu. Vừa khóc phải vừa kể lể khúc nhôi, nỗi niềm thương xót. Ngoài tiền công, khóc hay, bài bản gây xúc động, sẽ còn được thêm tiền thưởng. Mỗi khi có người đến phúng điếu là những người khóc mướn này phải lên tuồng, khóc lóc thảm thương, để cho những người khách hít hà, khen con cái nhà này có hiếu. Ngày nay, nghề này đã biến khỏi thị trường vì ai cũng biết cái trò khóc mướn, cho nên nhà đám không cảm thấy cần thiết phải che mắt thế gian. Nhưng mà không phải vì thế mà những giọt nước mắt mất chỗ đứng trên thị trường.
Ngày nay, ở xứ này, người ta không sử dụng nước mắt trong đám ma, nhưng người ta sử dụng chúng trong chính trường. Những người thích làm chính trị, cần phải học khóc. Khóc đúng lúc, đúng nơi, để câu phiếu, câu cử tri. Mấy ông chính khứa, những ông ứng cử viên, không hề chê khóc, mấy bà chính khách cũng khóc lu bù. Khóc để làm thương, khóc để tỏ tình, khóc để thủ lợi. Ông thuợng nghị sĩ Bob Dole, khi ra ứng cử tổng thống cũng đăng đàn khóc lóc huống hồ ai. Ngay cả bà Hillary hồi chạy đua với ông Đen vào Nhà Trắng, bị đảng chèn ép, tức uất người lên, cũng phải trào nước mắt. Nhờ những giọt nước mắt này, bà đã thắng ở Michigan. Chả thể nói những giọt nước mắt này là tự động, tự phát, mà là những giọt nước mắt có tính toán đàng hoàng.
Bây giờ không nói đến những nghề cần phải sử dụng đến nước mắt mà nói đến chuyện đời thường, xem rằng nhận xét của bà Bombeck về những giọt nước mắt của đàn bà có phải là một món quà tặng riêng của Thiên Chúa không? Hình như là không. Thiên Chúa không thiên vị đàn bà, chỉ cho riêng đàn bà có nước mắt. Vì theo khoa học, đàn nào cũng có nước mắt, cũng có tình cảm, cũng có những lúc cần đến những giọt nước mắt để biểu lộ nỗi lòng. Chỉ có người dùng đến nhiều, người dùng đến ít mà thôi. Vì giáo dục, đàn ông bị cấm không được xài đến thứ vũ khí ủy mị này, trong khi đàn bà lại được khuyến khích nên sử dụng chúng, càng nhiều càng tốt. Cho nên, trong đời thường, đàn ông ít khi khóc, hay là ít khi muốn để cho người khác nhìn thấy mình khóc, trong khi đàn bà lại luôn luôn dùng đến nước mắt như một món nữ trang, một môn vũ khí. Bởi vì, thực tế cho thấy, đàn ông khóc thì không đẹp - mà có thể nói là xấu, về mặt thẩm mỹ - trong khi đàn bà khóc lại làm tăng thêm vẻ đẹp. Vì thế, đàn bà chẳng những được phép khóc mà lại còn được khích lệ và chỉ bảo tường tận trong việc sử dụng nước mắt. Cho nên, lâu dần, nước mắt mất hẳn ý nghĩa nguyên thủy của nó là để biểu lộ tình cảm. Giọt nước mắt của đàn bà trở thành một lợi khí, một vũ khí, để tấn công, để chiếm đoạt những điều, những cái mình muốn. Như vậy, những lời ca tụng giọt nước mắt đàn bà của bà Bombeck hình như là quá đáng??? Xa rời sự thật.
Nước mắt của Kiều Nữ, chẳng quí hóa gì đâu! Đừng tưởng bở mà thiệt thân./.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/cong-dung-cua-nuoc-mat-W6HKP3Fu.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Làm gì nếu không trả được nợ Student Loans

Trong hoàn cảnh “cuộc đời không đẹp như mơ”, người sinh viên ra trường còn có lối thoát nào không? Có thể xin tha, xin hoãn, xin giảm khi bạn không làm sao trả được nợ hay không?

Trước thềm đại học: Những điều cần biết về student loans

Tốt nhất, tổng số nợ nần phải ít hơn số lương bạn dự trù kiếm được trong năm đầu tiên. Nói như vậy không có nghĩa là bạn phải trả nợ ngay trong năm đầu đi làm. Thực ra, bạn chỉ có thể trích ra 10% để trả nợ, với hy vọng sẽ trả hết nợ nần trong vòng 10 năm.

Sinh viên Mỹ nói về chuyện vay tiền đi học (kỳ 2)

Vào năm 2013, khi Brandon khiếu nại với nhà chức trách về chuyện này thì 2 công ty đòi nợ lai đưa anh ra tòa, đòi anh phải trả ngay số nợ Student Loan tổng cộng $73,000. Rốt cuộc, Brandon đành phải thuê luật sư thương lượng, mong họ giảm nợ đến một mức nào đó để mình có thể trả được.

Sinh viên Mỹ nói về chuyện nợ nần

Cùng lúc với những biến chuyển xã hội, như lương tiền khựng lại, mà chi phí học hành mắc mỏ hơn, thì những người muốn tiếp tục việc học không còn đường nào khác, là phải vay tiền, vay tiền mỗi lúc một nhiều hơn. Trong khi sinh viên đang méo mặt, thì những đơn vị chủ nợ lại ăn mừng thắng lợi. Theo tổng kết của Bộ Giáo Dục Liên Bang Hoa Kỳ, ngân sách chính phủ dự trù thu vào 20% tiền lời từ số tiền cho vay năm 2013.

Nợ đèn sách có trốn được không?

Trong bài trước, người viết có nói rằng một trong những bất lợi của student loans là không bao giờ được xóa bỏ ngay cả khi con nợ khai phá sản. Nhưng những diễn biến gần đây cho thấy số tiền vay của chính phủ (federal loans) để đi học có thể được miễn trừ nếu hội đủ một số điều kiện nào đó. Vào đầu năm 2016, có hơn 7,500 sinh viên đã làm đơn xin được tha tổng cộng $164 triệu. Và cuối tháng Sáu vừa qua, Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ đã quyết định miễn xá $171 triệu đô tiền nợ cho các sinh viên của hệ thống Corithian Colleges.

Vay tiền học đại học: Những điều bất lợi

Giới hạn số tiền vay – Đừng tưởng rằng bạn có thể vay được đủ số tiền cần thiết. Câu trả lời còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Chẳng hạn, nếu vẫn có tên trong hồ sơ khai thuế của cha mẹ trong tư thế “lệ thuộc” (dependent) bạn sẽ được cho vay ít hơn, so với những người khai thuế trong tư cách độc lập (independent), không còn lệ thuộc cha mẹ nữa. Cụ thể, sinh viên còn bám vào cha mẹ sẽ được cho vay tối đa $5,500 trong khi sinh viên độc lập có thể vay đến $9,500 cho năm đầu tiên ở đại học….

Vay tiền đi học: Student Loans

Nếu buộc phải vay tiền của tư nhân để trả nợ đèn sách, bạn cần phải lưu ý ít nhất 3 điểm chính sau đây:
- Phân lời: Phân lời thường dựa trên điểm tín dụng. Vì thế, ngay từ khi còn là sinh viên, bạn đã phải lo chăm chút xây dựng uy tín tài chánh rồi.

Đột phá "CHIẾC ÁO MỚI " Cho Ngành NAILS Tại Thị Trường Mỹ

Cộng đồng người Việt chúng ta có rất nhiều tiệm nail lâu năm, theo khảo sát 5 năm trở lại đây, những tiệm nails mọc lên lại càng nhiều; nhưng cũng nhiều nơi dẹp bớt tiệm vì khách ít và không có khả năng bù lỗ sau bao nhiêu năm khó khăn xây dựng!
Quảng cáo