Monday, 18/09/2017 - 09:50:26

Cụ thầy bói Tây

Bài NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Tôi quen Cụ từ 75 năm trước, bè bạn tôi (những người chưa theo chân Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đi viễn du) cũng thích cụ lắm; cụ họ Lã tên Phụng Tiên, chúng tôi thích cụ như thích cụ Già Điên trong xóm, cụ vừa đi vừa hát nghêu ngao, kéo theo một cái đuôi dài năm, bảy đứa con nít cũng hát theo cụ.
Tối hôm qua, cụ về hỏi tôi, “Mi còn nhớ bài Con Sư Tử không?”
Tôi reo lên “Con Sư Tử và Con Muỗi chứ gì?”
Cụ khen, “Giỏi. Đọc lại cho ta nghe xem mi có còn thuộc lòng không.” Cụ dùng hai chữ “thuộc lòng” vì ngày xưa, trẻ con thế kỷ thứ 20 chúng tôi học theo kiểu Tây -học thuộc lòng.
Tôi hãnh diện như đứa học trò nhỏ thuộc bài, đứng phắt lên, khoanh tay, đọc như máy:

Con sư tử và con muỗi

Sư tử một hôm chửi Muỗi mắt:
- Cút đi! Đồ bọ oắt thối tha!
Tức thì Muỗi mắt nhà ta
Cùng Sư tuyên chiến: “A! A! Thằng này!
Mày chớ tưởng mày là vua chúa
Thì tao đây khiếp sợ, nể vì!
Bò to gấp mấy mày kia
Mà tao cũng cứ dắt đi tùy lòng!”
Nói vừa dứt, Muỗi xông ra trận
Rúc còi lên quyết tấn công liền
Vừa lính chiến, vừa lính kèn
Thọat tiên Muỗi phóng cao lên lấy đà
Rồi dựa thế, Muỗi sà xuống gáy
Đốt cho Sư giẫy nẩy phát điên
Mép sùi, mắt quắc, gầm lên
Cả miền trốn chạy, cả miền sợ run
Cơn khủng khiếp bao trùm thế giới
Chính kỳ công của Muỗi tí hon
Gan liều chú Muỗi oắt con
Nhè Sư đánh dập đánh dồn trăm nơi
Khi đốt gáy, khi chơi đúng mõm
Nhè mũi Sư chui lỏn tận cùng
Khiến cho Sư tử phát khùng
Cơn điên đã nổi đến cung tam bành
Kẻ địch thủ vô hình thắng thế
Được thể càng đắc ý cười to
Cười nanh, cười vuốt Sư rồ
Vật mình bật máu nên trò gì đâu!
Sư tử khốn cào đầu, cấu đít
Đuôi vù vù quất tít quanh hông
Đập không khí quẫy lung tung
Càng vùng càng vẫy càng không nước gì!
Cơn lục tặc cực kỳ hung dữ
Càng khiến cho Sư tử nhừ xương
Sư ta mệt lử, nằm đường
Muỗi ta bãi chiến, vinh quang ra về
Kèn xung kích trước nghe vang dội
Khúc khải hoàn giờ lại dội vang
Loan tin chiến thắng bốn phương
Nửa đường lưới nhện lại vương vào tròng
Thế là đời Muỗi cũng tong.

Chuyện này ngụ ý gì không?
Theo tôi, bài học ngụ trong hai điều:
Một là bé hạt tiêu địch thủ
Thường vẫn là đáng sợ hơn to
Hai là không chết biển hồ
Lại hay chết đuối lơ ngơ ao tù.


Quí vị độc giả cũng biết Jean de La Fontaine -nhà thơ ngụ ngôn của Pháp, đã qua đời từ năm 1695; tôi chỉ đem bài thơ này của ông ra ghép vào tình hình hiện đang căng thẳng giữa con sư tử Hoa Kỳ và con muỗi mắt Bắc Hàn.


Jean de La Fontaine

Sau khi bị Liên Hiệp Quốc “trừng phạt” về tội hung hãn, bắn hỏa tiễn vô trách nhiệm, gây hoang mang cho các quốc gia Đông Bắc Á, hôm thứ Sáu, 15 tháng 9, Bắc Hàn lại bắn thêm một hỏa tiễn liên lục địa nữa.
Địa điểm phóng hỏa tiễn gần phi trường Sunan; hỏa tiễn bay với cao độ 770 cây số, và với tầm bắn 3,700 cây số, bay qua thành phố Hokkaido của Nhật trước khi rơi xuống Thái Bình Dương. Với tầm bắn đó, hỏa tiễn Bắc Hàn có thể vói tới Guam, căn cứ không quân chiến lược của Hoa Kỳ.
Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un tuyên bố, “Mục đích chót của nước tôi là tạo một thăng bằng quân sự với Hoa Kỳ.” Câu nói ngạo mạn có thể chỉ nhắm chọc giận Mỹ; nhiều người cho là Kim bắt chước hai câu của con muỗi Lã Phụng Tiên:
“Mày chớ tưởng mày là vua chúa / Thì tao đây khiếp sợ, nể vì!”
 

Kỳ phùng địch thủ

Con muỗi Bắc Hàn không sợ, không nể con sư tử Hoa Kỳ vì muỗi núp sau lưng con sói Trung Cộng và con gấu Nga; dẫn chứng: Ngoại Trưởng Mỹ Rex Wayne Tillerson -hôm thứ Năm - kêu gọi Tầu và Nga -hai siêu cường cùng ký nghị quyết với Mỹ, phải ra tay trừng phạt Bắc Hàn.

 

Hỏa tiễn Bắc Hàn bay trên không phận Nhật.


Ngoại Trưởng Tillerson kêu gọi Tầu và Nga trừng phạt Bắc Hàn.

Để trả lời Mỹ, hôm thứ Sáu, đại sứ Trung Cộng Cui Tiankai tại LHQ tuyên bố, “Thành thật mà nói, tôi nghĩ chính Hoa Thịnh Đốn (chứ không phải Bắc Kinh) cần hành động để kềm chế Bắc Hàn. Có thể Hoa Kỳ nên tự chế -thôi không đe dọa Bắc Hàn nữa; họ cũng cần tìm cách hữu hiệu để tiếp nối cuộc thương thảo với Bắc Hàn.”
Tập Cận Bình không đôi co với Mỹ nữa, ông để ông Cui làm công việc trả treo, khuyên Hoa Kỳ làm điều này, đừng làm điều khác; có lẽ Tập thấy Trump quá đơn giản; tâm tính đơn giản của ông được chính ông mô tả qua việc ông “đả thương Hillary bằng một trái banh golf: ông cho dàn dựng một đoạn video trong đó ông vô tình đả thương Hillary bằng một trái banh golf.

Thành tích Trump ưng ý: đả thương Hillary Clinton mà không cần mướn du đãng.



Ông ưng ý “tác phẩm” này đến mức Tweet phổ biến nhiều lần đoạn video giả tưởng đó từ mấy hôm nay.
Thứ Hai, 18 tháng 9, Tổng Thống Trump đã đọc diễn văn chào mừng Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc (LHQ ); ông chỉ trích LHQ không thật sự hữu hiệu vì sinh hoạt quan liêu và quản lý kém. Tổng thống vạch ra là bộ tham mưu LHQ nặng nề, quá nhiều viên chức khiến “kết quả thu hoạch không tương xứng với số vốn đầu tư.”

Trong lúc dư luận dự trù LHQ sẽ rất bận bịu với tình hình nan giải tại Bắc Hàn, tổng thống lại nêu thêm một khó khăn khác: Hòa Ước Hoa Kỳ ký với Iran, mà ông gọi là “thỏa thuận tồi tệ nhất Hoa Kỳ đã ký kết.” Ông bận tâm đến thỏa ước đó, và muốn xóa bỏ đi, như mọi thành tích chính trị của vị tổng thống tiền nhiệm.

Trong lúc đó, tình hình Bắc Hàn tiếp tục tăng độ bế tắc; Tổng Thống Trump đặt cho chủ tịch Kim Jong-un cái hỗn danh là “Rocket man” (Người hỏa tiễn), trong lúc Ngoại Trưởng Rex Tillerson tuyên bố, “Hoa Kỳ mưu tìm một giải pháp hòa bình với Bắc Hàn, nhưng nếu giải pháp đó không thành, chúng tôi chỉ còn giải pháp quân sự.”

Nói cách khác trận chiến giữa mãnh sư và muỗi mắt chỉ còn là vấn đề thời gian! Đáng lo hay đáng mừng?

Nam Hàn và Nhật không có gì để mừng; Nga và Tầu cũng không có gì để lo. Trump và Kim bất cần vì Rocket Man và Super Man cũng đều tửng tửng như nhau -vị nào cũng coi trời không lớn hơn cái vung đậy nắp giếng.
Có cần mời cụ Thầy Bói Tây về coi thêm quẻ nữa không?

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp

Bình luận
Binh nguyen đã nói: Một bài thật vô duyên