Monday, 16/04/2018 - 12:07:12

Cực nhọc nghề thông cống ở thành phố


Giấc ngủ trưa trên tấm nylon quấn vải mỏng của nhóm công nhân. (Dân Việt)

HÀ NỘI - Một trong những nghề cực nhọc ở Việt Nam ngày nay là nghề vệ sinh ống cống. Dưới đây là một bài viết đăng trên báo Dân Việt về nghề này ở ngay Hà Nội, nơi có nhiều quan chức tham ô, miệng nói lo cho dân nhưng tay vơ vét tiền của vào túi riêng.

Hơn 10 giờ sáng, dưới cơn nắng đầu mùa, cạnh gầm cầu vượt ở Đại lộ Thăng Long đoạn giao cắt đường Lê Quang Đạo (Hà Nội), hơn chục lao động đang hì hụi quét dọn, thông cống.


Ông Dũng múc từng xẻng bùn đất lên để thông cống. (Dân Việt)

Chị Đỗ Thị Lan, 33 tuổi, một công nhân của Xí Nghiệp Thoát Nước Hà Nội, tháo chiếc khăn bịt mặt để nghỉ giải lao, gương mặt đẫm mồ hôi. Chị Lan cho biết, công việc của những công nhân vệ sinh cống ngày nào cũng như ngày nào, mưa cũng như nắng đều phải phơi mặt ra đường, khu vực làm việc rộng, có hôm đi hết 20 đến 30 cây số mới đến địa điểm làm việc.

“Hầu hết các công nhân cầu đường, quét rác như chúng tôi đều mắc bệnh. Không đau lưng, đau khớp thì cũng viêm da, viêm đường hô hấp. Nhiều người lúc về hưu mang cả chục thứ bệnh trong người,” chị Lan cho biết.

Chị kể ngày mưa đi móc cống thoát nước người ướt sũng, ngày nắng có khi ngất xỉu vì hít phải khí độc. Mỗi công nhân chỉ được thêm hơn 100,000 đồng ($4) /tháng tiền phụ cấp độc hại.

Kết thúc thời gian nghỉ giải lao ngắn ngủi, ông Nguyễn Văn Dũng, 52 tuổi, dùng xẻng thoăn thoắt múc bùn đất cho vào xe rác. Nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng mỗi một xẻng bùn đất nặng khoảng 5 kg, nếu là người không có sức khoẻ, kỹ thuật thì không thể vừa móc, vừa xúc liên tục như vậy.

Nạo vét xong 7 chiếc cống dọc tuyến đường L.Q. Đạo cũng tới giờ nghỉ trưa. Quét đoạn vỉa hè bên dưới gầm cầu, các công nhân trải tạm tấm nylon làm chỗ nghỉ ngơi và ăn cơm, bất chấp cạnh đó là mùi xú uế từ rác, bùn.

“Chuyện nằm bờ nằm bụi, ăn cơm giữa trời mưa, trời nắng là chuyện bình thường với chúng tôi. Đi làm xa nhà, nhiều nơi chẳng có quán cơm bụi nên hầu hết chị em chúng tôi đều mang cơm đi ăn. Nhiều lúc muốn vào quán ăn một bát bún hay bữa cơm cho đàng hoàng nhưng ăn vậy đắt lắm, tiền lương không đủ tiền ăn thì lấy gì mà nuôi con,” chị Lan than thở. Sau khi chồng mất, chị phải gồng gánh nuôi hai đứa con đang tuổi ăn, tuổi học nên phải tiết kiệm.

Giống như những công nhân làm cống ngang, những công nhân dọn vệ sinh thường xuyên phải làm việc trong môi trường độc hại, cực nhọc.

Bà Đặng Thu Hiền, 45 tuổi, công nhân vệ sinh môi trường của quận Tây Hồ dùng hết sức lực bốc đống rác thải nặng tới cả tạ ở chợ Quảng Bá. Chị Hiền cho biết, nhiều hôm làm xong người kiệt sức, chẳng thiết ăn uống gì, mấy chị em nằm kềnh trên sạp hàng bỏ không trong chợ.

“Có đợt nắng nóng rồi gặp mưa nên cứ làm ba, bốn ngày lại nghỉ ốm một, hai ngày. Một số chị em tuổi cao, không đủ sức khoẻ còn phải thuê người làm hộ rồi lấy lương trả tiền. Nhiều khi tiền lương chẳng đủ tiền khám bệnh, mua thuốc và thuê người,” bà Hiền nói.

Bà rất muốn được chuyển nghề, nhưng chuyển nghề gì giờ cũng khó vì bà không có chuyên môn gì khác, vả lại tuổi đã cao.

Cách đó khoảng 5 cây số ông Nguyễn Văn Tình, 52 tuổi, công nhân dọn vệ sinh ở phường Thụy Khuê cho biết, dù được làm việc ở một điểm đẹp, ít vất vả hơn vì không có nhiều rác như ở chợ Quảng Bá, nhưng công việc ngoài trời ảnh hưởng nhiều tới sức khoẻ của ông.

“Tôi nghĩ mình đã vất vả bao năm rồi, giờ còn có một, hai năm nữa về hưu nên lại cố gắng. Sắp tới nghỉ hưu tôi sẽ ở nhà phụ vợ bán hàng,” ông Tình nói.

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp