Wednesday, 04/07/2018 - 06:29:58

Cuộc sống bình yên ở ốc đảo xóm Gò


Những đứa trẻ ở xóm Gò chơi đá banh trên lối đi sình lầy. (Thanh Niên)

SÀI GÒN - Cách trung tâm thành phố khoảng 20 cây số về phía Tây, xóm Gò ở huyện Bình Chánh còn được mọi người biết đến với tên gọi xóm “ốc đảo” vì vài năm trước người dân nơi đây di chuyển toàn bằng ghe, cuộc sống gần như biệt lập với thành phố.

Theo tin của báo Thanh Niên, ông Nguyễn Văn Sáu, 51 tuổi, cho biết khi ông sinh ra đã được mẹ của mình kể cho nghe câu chuyện “truyền thuyết” về xóm Gò. Chuyện kể rằng, ngày trước khu đất của toàn xóm này là của ông hội đồng Mùa. Ông phân đất cho người dân thuê để làm, rồi cứ đến vụ lại đong lúa tới trả cho ông.
 

Hằng ngày ông Sáu đi ghe ra ao nhà hái rau muống cho hai bữa cơm. (Thanh Niên)

“Hồi đó ba với má tui có ba, bốn mẫu đất, làm ruộng với nuôi vịt. Cứ tới mùa gặt xong là có lúa ăn cả năm, thức ăn thì cá, vịt, rau cỏ cũng có sẵn. Sau này nước càng ngày càng lớn nên ngập chết hết cả lúa. Vậy nên người dân chuyển qua trồng bồn bồn và nuôi cá,” ông Sáu kể với báo Thanh Niên.

Khoảng sáu năm trở về trước, xóm Gò không có bờ đắp cũng không có cầu nối với đường chính, chỉ có nhà dân ở trên các mỏm đất, không điện, không nước sinh hoạt, bao quanh là ruộng và sông nước. Vậy nên nhà nào cũng có một, hai chiếc ghe để làm phương tiện đi lại.
 

Thỉnh thoảng ông Sáu bắt cá trong ao mang ra chợ bán kiếm chút tiền. (Thanh Niên)

Ông cho biết, “Xưa vậy nên buồn thiu, nhà tui mấy anh em nhưng chẳng được đi tới đâu, chỉ ngồi chơi ở nhà, cưới vợ cũng là người cùng xóm luôn. Lâu lâu mới chèo ghe qua bờ bên kia đậu rồi cột đó đi lên lộ để cho biết đây biết đó.”

Xóm Gò bình yên, hai bên đường chỉ toàn cây dại, cỏ, ao nuôi cá và ruộng bồn bồn, con đường thẳng nối từ đầu xóm đến cuối xóm cũng chỉ rộng chừng 2 mét mà đang chuẩn bị làm nên lầy lội và luôn ngập nước. Cách vài trăm mét mới có một căn nhà lụp xụp ở khuất sau những ruộng bồn bồn.

Căn nhà của ông Sáu thì đúng kiểu căn nhà trong mơ của nhiều người thành phố thích gần gũi thiên nhiên. Diện tích chừng 30 mét vuông nằm trên một mỏm đất mà xung quanh là ao trồng rau muống và bồn bồn.

Phía trước nhà có một cây cầu tự chế bằng gỗ để nối vào bờ. Cả bốn vách và mái nhà đều lợp bằng cách ráp những tàu lá dừa nước phơi khô lại với nhau, trụ nhà được kết nối bằng những thân cây tràm hoặc bạch đàn khẳng khiu.

Ông Sáu ở đây một mình, vợ và con cái đã chuyển về ở trong lộ, nơi có đèn đường và vật chất đầy đủ hơn. Cuộc sống hiện tại của ông Sáu cũng không khác gì với cuộc sống của thời chưa có bờ đắp mà ông kể trước đó. Hằng ngày ông Sáu vẫn thức dậy sớm, cho gà, cho cá ăn, dọn cỏ rồi lại chèo ghe hái ít rau cho bữa cơm trong ngày. Tới chiều ông chạy xe đi xin thức ăn thừa về cho cá ăn.

Khoảng bảy tháng, ông Sáu xổ cá một lần, mỗi lần được vài chục triệu, đủ để ông mua sắm thêm những đồ gia dụng cần thiết. Ông Sáu cũng dễ tính, ruộng bồn bồn và rau muống ông cho cả xóm tới hái để đi bán khi túng thiếu, còn ông chỉ cần một ít để ăn qua bữa.

Quanh đây còn um tùm dừa nước, mỗi bận làm mệt mà làm biếng về nhà lấy đồ ăn là sẵn cái dao đó chặt luôn một buồng dừa nước rồi ăn tại chỗ. Dừa nước nhiều đường mà, nên hồi sức nhanh lắm,” ông nói.
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp