Sunday, 25/03/2018 - 01:54:09

Cuộc sống của cô gái mất đôi chân từ ngày mới sanh


Hàng ngày Lê Thị Thương dắt bò lên đồi ăn cỏ và đi lấy cỏ về cho bò ăn. (Báo Nghệ An)


NGHỆ AN - Từ mấy năm nay, người dân xóm 8, xã Tân Hương, huyện Tân Kỳ đã quen với cảnh cô gái bị cụt đôi chân, di chuyển bằng hai đầu gối, hàng ngày dắt bò lên đồi gặm cỏ. Từ già tới trẻ ai cũng thương hoàn cảnh của Lê Thị Thương, 24 tuổi, cô gái có khuôn mặt xinh xắn, cuộc đời gặp phải nỗi éo le, bất hạnh nhưng đầy nghị lực. Sau những đau đớn và mặc cảm về thân phận, Thương đã gượng dậy trên đôi chân tật nguyền và trở thành người chăm chỉ, sống có ích.


Chân bị cụt tận đầu gối nên Lê Thị Thương di chuyển rất khó khăn. (Báo Nghệ An)

Bà Đậu Thị Lợi, mẹ Thương kể với Báo Nghệ An, “Tất cả nỗi bất hạnh của nó là do tôi gây ra, giá như ngày ấy tôi cẩn thận hơn thì đâu đến nỗi. Cũng tại đói khổ, không có đủ cái ăn nên mới sinh được 9 ngày đã phải ra ruộng gặt lúa.”

Năm ấy, bà Lợi sinh con gái vào tháng 9, đúng vào mùa gặt, thửa ruộng trước nhà đã chín vàng. Sợ mưa bão tràn về sẽ cuốn trôi hết công sức bao tháng ngày vất vả, dù mới sinh con được 9 ngày nhưng bà Lợi vẫn ra ruộng gặt lúa cùng người chị gái.

Buổi sáng, bé Thương được giao cho chị gái trông nom, mọi việc đều yên ổn. Đến chiều, việc trông nom Thương được giao cho người anh trai. Đang gom những bó lúa cuối cùng, chợt thấy trong lòng bất an, bà Lợi vội vã về nhà.

Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt, đến nay đã 25 năm trôi qua người mẹ ấy vẫn không thôi ám ảnh, nó vẫn thường xuyên trở về trong những cơn ác mộng:

Từ sân bước vào nhà, thấy đứa bé sơ sinh không còn nằm trên chiếc chõng nhỏ, mà nằm bên mép bếp cùng mớ tã lót đã cháy thui. Người mẹ lao đến bên bếp, bế đứa trẻ lên và đau điếng khi thấy toàn bộ đôi chân và phần lưng của đứa trẻ sơ sinh đã bị cháy sém, đứa trẻ đã ngất lịm.

Vợ chồng bà Lợi bán hết gia sản đưa con đến khắp nơi để cứu chữa nhưng mức độ bỏng quá nặng, da thịt trẻ sơ sinh không thể phục hồi được những tổn thương nên đành gạt nước mắt nhìn cảnh đôi chân của đứa con gái nhỏ bị rụng dần. Đứa trẻ sơ sinh ấy được mang tên Thương chính là bắt nguồn từ nỗi thương đau ấy.  

 Khát khao 1 đứa con, Thương có được mụn con gái 3 tuổi, dù làm mẹ đơn thân. (Báo Nghệ An)

Cũng từ đó, cuộc đời Thương gắn liền với chiếc giường nhỏ, mọi sinh hoạt đều phải có sự hỗ trợ từ người thân. Bà Lợi và chồng là Lê Trọng Nhâm càng thêm đau lòng, ứa nước mắt mỗi khi thấy những đứa trẻ trong xóm cùng trang lứa với Thương chập chững tập đi, rồi chạy nhảy ngoài đường và cắp sách đến lớp. Nghĩ rằng, mai kia cha mẹ sẽ già yếu và qua đời, anh chị em rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng, người mẹ quyết tâm phải bằng mọi cách giúp đứa con gái tật nguyền gượng lên bằng đôi chân của mình. Khi Thương lên 5 tuổi, bà Lợi bắt đầu tập đi đứng cho con.

Vậy mà phải đến năm 12 tuổi, Thương mới đi lại được.
Lê Thị Thương làm được khá nhiều việc, trước tiên là công việc nội trợ, từ dọn rửa nhà cửa, giặt giũ, lấy nước... đều được thực hiện một cách khá nhanh gọn.

Gia đình thuộc diện hộ nghèo, mấy năm trước được hỗ trợ bò giống, công việc hàng ngày của Thương là dắt bò lên đồi ăn cỏ và đi lấy cỏ về cho bò ăn vào ban đêm. Vậy mà mới hơn 20 tuổi Thương đã sinh em bé, là mẹ đơn thân, một mình làm lụng, nuôi bé gái 3 tuổi.

Tin của Báo Nghệ An không nói rõ làm sao Thương đã có con. Hiện nay cô sống cùng mẹ, em trai và con gái ở xóm 8, xã Tân Hương huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An.
Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp