Bạn thích bài này?
Font-Size:
Đểu có hệ thống
(VienDongDaily.Com - 17/06/2012)
Chính sách “đểu có hệ thống” này song song với những thủ đoạn gây hấn trên biển, thuê rừng trồng trọt để “ăn sâu ở lâu”, đồng thời quấy rối trên khắp các vùng thôn quê, Trung Quốc đã chứng tỏ dã tâm của mình đối với “người bạn” láng giềng Việt Nam.
Văn Quang

Không phải đợi tới bấy giờ người Việt Nam mới biết những trò đểu của những anh con buôn láng giềng Trung Quốc. Những chuyện như mua móng bò với giá tưởng như không bao giờ có khiến người nông dân vùng biên giới điêu đứng vì làm thịt hết bò, không còn phương tiện để cày cấy sinh nhai. Chuyện lấy cớ này cớ kia để làm hàng đoàn xe vận tải chở dưa hấu, rau quả sang Trung Quốc bán, nằm la liệt ở cửa khẩu làm mọi thứ thối rữa chỉ còn nước đổ đi. Và đầy rẫy những chuyện như thế đã từng xảy ra. Ở đây, tôi tạm thời tổng kết lại những trò lừa đảo trên toàn lãnh thổ Việt Nam, mỗi nơi một khác.

Không phải là đểu vặt mà là đểu có chính sách, có đường lối rõ ràng

Buồn một nỗi là người nông dân của Việt Nam vẫn chưa nhìn nhận ra trò đểu ấy không phải là đểu vặt mà là đểu có hệ thống. Bởi những trò đểu vặt dàn trải khắp nơi, bất cứ thứ gì dù là củ khoai, bụi khóm (dứa), nải chuối, trái dừa cho đến con cua cùng các loại hải sản, hạt gạo cũng bị bọn con buôn Trung Cộng dùng những thủ đoạn tinh quái lừa dân, không thể dùng chữ gì đúng hơn là “cực đểu”.
Chính sách “đểu có hệ thống” này song song với những thủ đoạn gây hấn trên biển, thuê rừng trồng trọt để “ăn sâu ở lâu”, đồng thời quấy rối trên khắp các vùng thôn quê, Trung Quốc đã chứng tỏ dã tâm của mình đối với “người bạn” láng giềng Việt Nam.
Điều đáng nói hơn nữa là các cấp chính quyền ở tất cả các địa phương cũng quá thờ ơ với những hành động xảo trá này! Nói đến tất cả các địa phương là nói đến cả nước tức là có trách nhiệm của các bộ, các ngành có trách nhiệm ở cơ quan trung ương. Không thể xem như đó chỉ là những vấn đề riêng của từng địa phương mà không chịu nhìn ra đó là cả một chủ trương lớn, phá hoại ngấm ngầm nền kinh tế quốc gia, đẩy nông dân vào con đường đói rách lâu dài. Bọn con buôn Trung Cộng cứ việc âm thầm tung hoành, trong đó phải kể đến có sự tiếp tay đồng lõa của một số người Việt cũng tinh quái không kém. Tìm mọi kẽ hở của pháp luật chạy chọt cho bọn con buôn, lợi dụng đúng tâm lý, tình cảm, hoàn cảnh của người dân trong từng vùng nông thôn Việt Nam. Mỗi huyện, mỗi xã có nguồn sản xuất khác nhau, có hoàn cảnh khác nhau, chỉ người Việt Nam mới biết rõ tình hình vùng đó như thế nào. Những người Việt Nam hợp tác với bọn con buôn Trung Quốc hầu hết chỉ vì hám lợi, bị chúng lừa gạt, nhưng cũng không thể không kể đến những kẻ “nằm vùng”, đi theo quan thầy Trung Quốc, biết rõ đó là cái bẫy song vẫn quay lưng lại phản bội đồng bào mình.
Hãy thử nhìn qua vài thủ đoạn của bọn con buôn Trung Quốc trong một số “thương vụ đểu” tại khắp Trung - Nam - Bắc Việt Nam.

Đặt mua thật nhiều rồi biến
Thoạt tiên, các lái buôn Trung Quốc thu mua khóm với giá cao, họ “dỗ ngon dỗ ngọt” rằng khóm ở nước họ không ngọt bằng khóm ở những vùng nhiễm phèn nặng như khu vực Đồng Tháp Mười cho nên đắt họ cũng mua. Ông Nguyễn Tấn Hoàng (ở thị trấn Mỹ Phước) cho biết con buôn Trung Quốc không cần đợi khóm chín mà còn xanh cũng mua, miễn to là được.
Nhiều con buôn Trung Quốc xuất hiện mua khóm loại 1 (từ 1 kg/trái trở lên) với giá 4.000 đồng/kg. Thấy dễ kiếm lời, một chủ vựa khóm ở thị trấn Mỹ Phước, huyện Tân Phước, đã thu gom được 2 container (hơn 42 tấn) để bán lại cho con buôn Trung Quốc. Tuy nhiên sau đó, con buôn Trung Quốc không mua nữa với lý do có tình trạng khóm nhỏ dưới 1 kg/trái trộn vào khóm loại 1.
Ông Thuận, một người thu gom khóm, than thở: “Các thương lái Trung Quốc chỉ đặt cọc 10 triệu đồng mà yêu cầu chúng tôi thu gom cả container khóm, giờ họ đi rồi thì biết bán cho ai?”. Rất nhiều người chạy đôn đáo khắp vùng Tân Phước hỏi mua khóm loại 1 để xuất cảng sang Trung Quốc và cũng bị các con buôn Trung Quốc “chơi khăm” khi biến mất mà không có lý do.
Hơn thế, trong những ngày con buôn Trung Quốc thu mua khóm, số khóm nguyên liệu cung cấp cho các nhà máy chế biến như Công ty Rau Quả Tiền Giang giảm tới 50%, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc sản xuất. Khi bị con buôn Trung Quốc lật lọng thì những người thu gom khóm lâm vào cảnh dở khóc dở cười, còn nông dân cũng méo mặt vì trước đó đã thu hoạch khóm xanh (chưa chín) để bán. Có khi nhà máy đành ngồi chơi đợi nguyên liệu. Ác ý của bọn con buôn này thật rõ ràng. Lừa cả nông dân, làm hại cả nhà máy, sao không cơ quan nào biết nhỉ?

Thu mua cua, hải sản và khoai lang, chuối già cũng với chiêu độc đó
Tại Đà Nẵng xuất hiện các lái buôn người Trung Quốc trực tiếp đi thu mua hải sản của ngư dân địa phương với giá cao, sau đó thuê nhân công sơ chế rồi vận chuyển sang Trung Quốc tiêu thụ. Họ mua cả tôm bơm tạp chất. Tuy nhiên, được một thời gian ngắn, hầu hết các con buôn Trung Quốc “một đi không trở lại” khiến cho giá các mặt hàng hải sản bị rớt thê thảm. Ngồi chờ các ông chủ Trung Cộng đến mua, mỏi mòn như hòn vọng phu, đành bán tống bán tháo vậy, không bán được, khóm hư thối thì thả trôi sông.
Hàng chục con buôn Trung Quốc đang núp bóng khách du lịch thu mua cua ở Cà Mau và có người đã bỏ trốn, mang theo số nợ tiền tỉ của nông dân địa phương.
Ngày 06-5, công an thị trấn Năm Căn, (Cà Mau) cho biết: “Hiện đã có nhiều đơn tố cáo đối với Wang Juanmei, tự A Kiều (sinh năm 1974), một thương lái quốc tịch Trung Quốc đến địa phương thu mua cua và biến mất cùng món nợ hơn 10 tỉ đồng”.
Riêng ở địa bàn Huyện Năm Căn hiện có 20 con buôn Trung Quốc (chưa tính những con buôn đến, đi không trình báo), có lúc lên đến 60-70 người và họ đều sử dụng chiếu khán du lịch, tạm trú rồi đi thu mua cua.
Ở huyện Cái Bè - Tiền Giang, nhiều người đã vào tận nhà vườn thu mua chuối già với giá cao để xuất cảng qua Trung Quốc. Tuy nhiên, họ cũng chỉ thu mua được một thời gian rất ngắn rồi bỏ, gây tổn thất lớn cho nhà vườn vì đã đốn bỏ các cây ăn trái để trồng chuối. Vườn đã mất hoa màu, phải làm lại từ đầu! Vốn liếng ít, lại đi vay nợ, đói rách trong một thời gian lâu dài vì trồng cây ăn trái vài năm mới mong có lời. Thâm độc đến thế là cùng.

Cách thống trị thị trường ngay tại quê hương dừa Bến Tre
Ban đầu các con buôn Trung Quốc đến từng gia đình sản xuất mua thạch dừa thô với giá cao. Họ mở đại lý thu mua ồ ạt, dẫn đến cơn sốt thạch dừa tại địa phương. Thấy có lời, nhiều người dân bắt đầu học hỏi quy trình để làm thạch dừa xuất cảng khiến nhiều cơ sở sản xuất thạch dừa thành phẩm ở Bến Tre phải điêu đứng vì không có thạch thô để chế biến. Chỉ trong một thời gian ngắn, con buôn Trung Quốc đã thống lĩnh thị trường thạch dừa ở Bến Tre.
Ngay sau khi chi phối thị trường, con buôn Trung Quốc hạ giá thạch dừa xuống tận đáy. Từ chỗ mua thạch thô giá 3.950 đồng/kg, đến nay họ đã hạ giá chỉ còn 1.300 đồng/kg. Đến lúc này, người sản xuất thạch dừa ở Bến Tre rơi vào thế “sống dở chết dở” vì lỡ đầu tư sản xuất rồi, làm ra hàng hóa không biết bán cho ai, vậy sản xuất làm gì đây?
Trong một ngày, chủ tịch xã Mỹ Thạnh An (TP. Bến Tre) phải ký trên 30 đơn xin tạm nghỉ kinh doanh của các nhà sản xuất thạch dừa trong xã, với lý do không tiêu thụ được sản phẩm. Trước đó, xã này có 17 cơ sở khác xin nghỉ. Như vậy, chỉ trong một thời gian ngắn, địa phương nổi tiếng với mặt hàng thạch dừa chỉ còn 20/67 hoạt động, tức là có đến 70% cơ sở “chết đứng”. Không chỉ Mỹ Thạnh An, người sản xuất thạch dừa tại nhiều địa phương ở Bến Tre cũng lao đao bởi giá thạch dừa xuống thấp, rơi vào cảnh lỗ lã do bị ép giá.

Làm mất uy tín thương hiệu quốc gia
Sau một loạt các hành vi cạnh tranh thương mại xảo quyệt trong nông, lâm và thủy hải sản và gần đây nhất các thương nhân Trung Quốc lại đang tiếp tục làm ảnh hưởng đến mặt hàng gạo - mặt hàng sản xuất chủ lực của Việt Nam.
Con buôn Trung Quốc “xúi” doanh nghiệp trong nước làm ăn gian lận, trộn gạo thường với gạo thơm rồi bán với giá gạo thơm... Họ mang ra bán ở các nước khác với tên Gạo Việt Nam. Ngay cả mặt hàng rất mạnh của Việt Nam là cà phê, hạt điều cũng bị con buôn Trung Quốc lũng đoạn. Đến mức này thì câu chuyện không còn dừng lại ở việc “buôn gian, bán lận” mà là vấn đề uy tín, thương hiệu của doanh nghiệp, của gạo Việt Nam trên thế giới. Bởi Việt Nam là một trong những nước xuất cảng gạo lớn nhất thế giới. Làm mất uy tín thương hiệu của Việt Nam là đánh một đòn rất nặng vào nền kinh tế của Việt Nam.

Đến trò “cắm chốt” còn ngoạn mục hơn
Ngoài những trò mua bán “đểu”, dư luận hiện nay cũng đã và đang còn ầm ỹ về vụ người Trung Quốc “cắm chốt” ở Việt Nam mà các cơ quan đều không biết. Hẳn chúng ta chưa quên vụ hàng ngàn người lao động Trung Quốc làm việc “chui” tại công trình Nhà Máy Đạm Cà Mau và hơn 200 lao động Trung Quốc có mặt tại Khu Công Nghiệp Long Giang thuộc huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang, làm hư con gái mới lớn và quyến rũ cả một số cô đã có chồng làm tan nát nhiều gia đình đang êm ấm khiến quê nghèo trở nên xáo trộn. Nay lại đến chuyện người Trung Quốc nuôi cá bè ở Phú Yên và Cam Ranh. Xin nói đến chuyện ở Phú Yên trước.
Ông Trần Xuân Ngãi, Chủ Tịch xã Hòa Xuân Nam thuộc huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cho biết vì Vũng Rô là vùng được quy hoạch mở rộng cảng và phát triển công nghiệp hóa dầu nên không có tổ chức, cá nhân nào được cấp phép nuôi trồng thủy sản. Còn ông Phạm Minh Chu, Chủ Tịch huyện Đông Hòa, khẳng định: “Huyện Đông Hòa cũng không cấp phép nuôi trồng thủy sản và cho thuê mặt nước ở Vũng Rô đối với bất cứ tổ chức, cá nhân nào”.
Vậy tại sao lại có những người Trung Quốc ung dung làm bè nuôi cá tại “vùng cấm địa” này? Họ từ trên trời rơi xuống à?

Dùng người Việt làm lá chắn
Việc xuất hiện những bè nuôi cá của người Trung Quốc ở Vũng Rô từ gần 10 năm nay đã gây nhiều bất bình đối với người dân địa phương. Khi tàu thuyền của ngư dân chạy gần bè cá của người Trung Quốc thì lập tức bị nhân công dọa đánh.
Thật ra từ năm 2005 đến nay, tỉnh Phú Yên đã cấp phép hoạt động cho 10 người Trung Quốc với vai trò chuyên gia hướng dẫn kỹ thuật nuôi cá mú và cá bóp ở Vũng Rô. Tuy nhiên, ông Đào Thái Cường, trưởng thôn Vũng Rô, cho biết những chuyên gia này chính là chủ của các cơ sở nuôi cá mú và cá bóp với quy mô lớn tại đây.Ông Cường tiết lộ:“Họ đã thuê người Việt Nam đứng tên lập doanh nghiệp để nuôi cá”. Theo ông Cường, có tất cả 5 bè cá tại bãi Chùa, bãi Hương và bãi Lau (thôn Vũng Rô) do người Trung Quốc làm chủ với quy mô mỗi bè từ 100 đến 200 lồng.
Theo xã Hòa Xuân Nam, ngoài một số cơ sở tư nhân có chuyên gia Trung Quốc đứng đằng sau, còn 3 doanh nghiệp Việt Nam nuôi thủy sản tại Vũng Rô do người Trung Quốc trông coi là Công ty Thuận Thành, Doanh nghiệp tư nhân Mỹ Ngọc và Doanh nghiệp tư nhân Vĩnh Tín. Các doanh nghiệp và cá nhân này nuôi thủy sản trái phép ở Vũng Rô 7 năm nay nhưng chính quyền địa phương lại làm ngơ. Ông chủ tịch xã Hòa Xuân giải thích vì không được cấp phép nên xã Hòa Xuân Nam không thể quản lý, thu thuế đối với các doanh nghiệp và cá nhân này.
Như vậy là tỉnh Phú Yên cấp giấy phép tràn lan, còn cái mác “chuyên gia” chỉ là vỏ bọc cho những ông chủ Trung Quốc ung dung nuôi cá. Địa phương không quản lý được (?!).

Người Việt “giúp” người Trung Quốc như thế nào?
Công ty Thuận Hoàng do bà Bùi Thị Bích Ly làm giám đốc đã đầu tư bè nuôi hơn 100 lồng cá ở vùng biển Vũng Rô, xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa (Phú Yên). Theo bà Ly, trước đây bà chỉ xin tỉnh Phú Yên cấp phép cho em rể là người Đài Loan làm hướng dẫn kỹ thuật nuôi cá mú, cá bóp trên bè của bà tạiVũng Rô.
Nhưng khi phóng viên đưa ra thông báo của tỉnh Phú Yên cấp phép cho 2 người Trung Quốc là ông Cheng Po-Jui (26 tuổi) và Liu Cheng-Han (29 tuổi) vào năm 2010, thì bà Ly thừa nhận là đã xin giúp cho 2 người này để được vào khu vực Vũng Rô, chứ không phải là công ty của bà thuê. Bà Ly nói: “Công ty của tui chỉ xin tỉnh Phú Yên cấp phép giúp cho họ làm việc tại vùng biển Vũng Rô nên không có trả lương hay tiền công gì cả. Tui chỉ giúp họ mà thôi”.
Ngoài ra, bà Ly còn thừa nhận cũng trong năm 2010 đã làm thủ tục xin tỉnh Phú Yên cấp phép cho ông Sun Kun Tien (37 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) làm hướng dẫn kỹ thuật nuôi cá mú cho công ty, nhưng thực chất nhằm giúp ông này có giấy phép hoạt động nuôi thủy sản tại Vũng Rô. Rõ ràng, 3 người Trung Quốc này không phải là chuyên gia kỹ thuật mà chỉ là những người được Công ty Thuận Hoàng xin cấp phép hộ để vào Vũng Rô nuôi cá.
Khi hỏi: “Họ không phải là người do công ty của bà thuê nhưng tại sao lại làm thủ tục xin tỉnh cấp phép?”. Bà Ly huơ tay: “Đây là chuyện tế nhị, tui không nói được”.
Chuyện “tế nhị” là chuyện gì, chắc bạn đọc thừa biết rồi. Đó là con đường vòng vèo giữa sự móc nối, có đi có lại của kẻ xin và người có quyền cho, xảy ra hà rầm tại Việt Nam.

Tại vịnh Cam Ranh, người Trung Quốc cũng đóng bè nuôi cá
Việc xảy ra từ nhiều năm rồi, đến nay tỉnh Khánh Hòa mới có bản văn yêu cầu TP Cam Ranh kiểm tra và báo cáo về nội dung liên quan đến công tác quản lý người nước ngoài trên địa bàn. Trước đó, tại địa phương này đã xuất hiện tình trạng một số người Trung Quốc làm lồng bè nuôi cá gần cảng Cam Ranh của Vùng 4 Hải quân từ nhiều năm nay.
Theo người dân ở đây, bè cá của người Trung Quốc cách cảng Cam Ranh vài trăm mét về phía Đông Bắc với gần 100 lồng nuôi.
Ông Lê Văn Dũng, Phó Chánh Thanh Tra Sở Nông Nghiệp Phát Triển Nông Thôn tỉnh Khánh Hòa, khi đi thanh tra môi trường trên các lồng bè ở TP Cam Ranh, cơ quan này đã phát hiện nhiều sai phạm tại một lồng bè của người Trung Quốc. Ông Dũng cho phóng viên báo chí biết: “Chủ bè đã không trả lời được câu hỏi cá giống lấy từ đâu? Hàm lượng thức ăn ra sao? Có được phép lưu hành tại Việt Nam không?”.

Quan chức đầu tỉnh đọc báo mới giật mình
Cho đến nay những người có trách nhiệm tại Phú Yên và Cam Ranh còn loanh quanh đổ lỗi cho nhau. Tỉnh nói là “theo đề nghị của các cơ sở nuôi trồng thủy sản”. Còn việc để xảy ra tình trạng người Trung Quốc nuôi cá trái phép, có thể có sự tham mưu của Sở Nông Nghiệp Phát Triển Nông Thôn tỉnh Phú Yên. Thế nhưng, ông Nguyễn Tri Phương, Phó Giám Đốc Sở Nông Nghiệp Phát Triển Nông Thôn Phú Yên, phủ nhận: Chưa từng thấy giấy tờ nào gửi đến Sở Nông Nghiệp Phát Triển Nông Thôn đề nghị cấp phép hoạt động cho các chuyên gia Trung Quốc nuôi trồng thủy sản ở Vũng Rô... Cứ đổ lỗi loanh quanh như thế nên chẳng anh nào có lỗi cả. Và đến nay các tỉnh và thành phố này lại đang ca bài “sẽ kiểm tra và xử lý”'!
Xin hãy đọc câu trả lời của ông Huỳnh Tấn Việt, Phó Bí Thư Thường Trực Tỉnh Ủy, Chủ Tịch tỉnh Phú Yên, với phóng viên báo chí vào chiều ngày 06-6 vừa qua. Ông Việt nói: “... Làm không đúng thì phải xử lý. Nói thật, tôi cũng giật mình khi đọc báo thấy có chuyện này”.
Những bè cá của người Trung Quốc to tướng sờ sờ trước mặt hàng chục năm mà quan chức tỉnh đọc báo mới “giật mình” thì lạ thật!
Đến đây tôi xin nhường cho ý kiến bày tỏ nỗi bất bình của người dân:
Bạn Bình Bể viết trên báo Người Lao Động:
“Một căn nhà nhỏ trong hẻm sâu, gia chủ chỉ cần thuê công nhân sửa chữa nhỏ, lập tức có nhân viên của phường, thành phố đến làm việc ngay. Một căn nhà bề thế trên một con đường lớn công nhân đang xây dựng tấp nập, ấy vậy mà khi báo chí lên tiếng có vấn đề thì từ trên xuống dưới, từ nhỏ đến lớn đều ú a, ú ớ như người còn đang mê ngủ chẳng biết gì. Chuyện này cũng vậy, mấy cái bè nuôi cá to đùng (to hơn cả mấy cái bè của chủ nhà) của ông bạn hàng xóm ngang nhiên đem vào đất nhà mình để khai thác, rồi tự tiện đem tàu đến thu hoạch trước mũi chủ nhà vậy mà vẫn im lặng như tờ. Đến khi báo chí phát hiện, phanh phui thì lại lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, rồi thì ông đổ cho bà, bà bảo tại ông...”.
Bạn Nguyễn Văn Vũ viết trên báo Thanh Niên:
“Lại 1 quả bom nữa được gài. Chỉ thấy tội cho các cấp quản lý của mình là rất ngây thơ”.

Chuyện Euro
Khi tôi viết bài này Euro 2012 mới được một tuần. Bạn đọc yêu bóng đá ở nước ngoài chắc chắn cũng đã và đang theo dõi những trận đấu đó. 16 đội tuyển quốc gia đều đã trình diện. Đội nào mạnh, đội nào yếu, phong cách chơi dần ló dạng, người hâm mộ đã có thể dự đoán được đôi nét về những đội bóng ấy. Tuy nhiên, đó chưa phải là tất cả thực lực của từng đôi bóng. Bạn có thể rất thú vị vì lối chơi tấn công, đậm tính kỹ thuật của trận Ý - Tây Ban Nha. Ngược lại bạn chờ đợi cuộc so tài giữa Anh và Pháp, nhưng bạn thất vọng vì nó quá tẻ nhạt. Rồi những Hy Lạp - CH Séc, Ukraina - Thụy Điển, Ba Lan - Nga, Hà Lan - Đức... có trận thắng trận thua, trận hay trận dở, nhưng vẫn chưa phải là toàn thể sức mạnh thật sự của các đội ở vòng bảng. Đến nay có đội thắng cả hai trận, đã nắm chắc chiếc vé vào vòng trong. Đã đủ điểm nên trận thứ ba họ sẽ “đá như không đá”. Đấy là chưa nói đến họ tính toán nếu vòng sau họ cần phải thua để gặp đội yếu hơn, họ sẵn sàng đá để thua hoặc 2 đội nháy nhau đá hòa để đưa một đội khác về nước. Một kiểu đá kỳ lạ chỉ tìm thấy ở những vòng đấu bảng tính điểm. Vòng này là lối đá của những tính toán. Rồi còn chuyện bạo lực của khán giả, nạn phân biệt chủng tộc đã bắt đầu ló dạng, nhà chức trách địa phương và Tổng Cục Túc Cầu Âu Châu (UEFA) sẽ làm thế nào để dẹp tệ nạn cho Euro 2012 yên bình?
Cho nên kỳ này tôi chưa bàn đến chuyện Euro. Khi bước vào vòng đấu loại trực tiếp sẽ có nhiều chuyện để bàn và để dự đoán cùng bạn đọc hơn. Bạn cứ việc dự đoán theo ý riêng của mình, không cần quan tâm tới những ý kiến khác, dù là đoán… một mình, thế mới thú. Hơn nữa, bạn đoán sai càng nhiều thì bạn cũng nhừa vua bóng đá Pelé thôi! Đoán đâu trật đấy, vậy mà kỳ nào vua Pelé cũng đoán cho chính mình vui và cho cả người đọc cùng vui.
Vậy xin hẹn các bạn yêu bóng đá trong những kỳ sau. - (VQ)

15-6-2012

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Văn Quang

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/deu-co-he-thong-GxuB3OLA.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo