Bạn thích bài này?
Font-Size:
Đi Một Ngày Đàng
(VienDongDaily.Com - 20/07/2012)
Từ nhà ra nhà thờ, từ nhà ra chợ. Thế là hết đất. Ngay cả đi chơi thăm bạn bè cũng chẳng có cơ hội nói chi đi chơi xa.
Lâu lắm rồi tôi không có dịp đi ra khỏi nhà. Nói thế là nói phóng đại, tô màu, chứ nói cho ngay, ra khỏi nhà thì ngày nào tôi chả ra. Từ nhà ra nhà thờ, từ nhà ra chợ. Thế là hết đất. Ngay cả đi chơi thăm bạn bè cũng chẳng có cơ hội nói chi đi chơi xa.
Từ cái hồi năm nẳm - chịu không nhớ là năm nào - chỉ biết hồi ông Xã Xệ còn mạnh khỏe, còn có thể đi đây đi đó cùng với vợ con, tôi có đi ra Galveston. Hình như trước bão Rita. Khi về nhà, tôi đối cảnh sinh tình có viết cái bài Đất Chùa, bà con xem lấy làm thấm thía lắm. Hồi đó, tôi đã than rằng, ngoài bãi biển, dân tứ xứ - trong đó có tôi - chiếm đến 90%. Dân bản xứ, gồm cả vừa đen lẫn trắng may ra được chừng 10%. Trong số 10% đó - lại may ra - có chừng 3% là dân da trắng. Số còn lại là bà con ông tổng thống bây giờ. Như vậy, đất nước này không còn thuộc về dân da trắng nữa. Nói một cách khác, dân da trắng không chiếm tỉ lệ đa số nữa mà trở thành dân thiểu số ngay trên đất nước của mình. Trong cái tô sà lát, dân Mỹ trắng chỉ là mấy cọng hành hay là mấy cọng rau thơm, mấy cái đồ độn lẻ tẻ, còn thì dân bốn biển, năm châu, là cái đống rau chủ yếu.
Năm nay, tôi vừa có dịp đi Galveston cụ ạ. Chả là nhân dịp lễ Độc Lập, gia đình con trai về chơi, cho nên bầu đoàn thê tử, con con, cháu cháu, rủ nhau ra biển nhìn trời ngắm người. Đáng lẽ thì tôi không đi, vì để ông Xã Xệ ở nhà một mình cũng tội nghiệp, nhưng hồi này tôi ở trong chu kỳ bí, văn chương viết chả ra đâu vào với đâu, chuyện trò cũng chẳng ra thể thống gì, cho nên tôi nghĩ đến câu đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Vì thế tôi cố gắng thu xếp mọi sự trong ngoài, để có thể tháp tùng các con. Tôi tự an ủi rằng, những người nuôi người bệnh, hay chăm sóc người già, cũng cần phải giải trí, lâu lâu phải được nghỉ ngơi để lấy sức làm tiếp. Nếu không dám phát điên lắm. Vì vậy, tôi đi mà không cảm thấy bận tâm, ân hận, và lấy làm một sự mình xứng đáng được hưởng những giờ phút thư giãn hiếm hoi này.
Trời hôm ấy - đối với tôi - thì thật là lý tưởng. Không nắng mà cũng không mưa, cho nên nhiệt độ rất êm dịu. Chúng tôi đi sớm, mới hơn 10 giờ mà bãi biển đã khá đông. Sau khi hạ lều, đóng trại, mấy đứa trẻ lần lượt kéo nhau xuống tắm, tôi ở lại trên bờ một mình, để trông nhà, nên bắt đầu quan sát chung quanh. Bên tay phải là một đại gia đình - tam đại đồng đường - đủ cả già trẻ lớn bé, dễ đến mười mấy mạng. Một gia đình đông như thế, chắc chắn không thể là dân da trắng, mà cũng chẳng thể là da đen. Vì theo sự suy luận của tôi, thì hai sắc tộc này không có khuynh hướng chung sống theo kiểu đại gia đình, mà mạnh ai nấy sống. Vì thế, những người này chỉ có thể là người Mễ. Và lẽ dĩ nhiên, họ hoàn toàn nói tiếng Tây Ban Nha, ngay cả những đứa trẻ con hay trẻ lớn. Bên tay trái, cũng một nhóm đông, hơn chục mạng, cũng lại xì xồ một thứ tiếng không phải là tiếng Anh. Đằng trước, đằng sau cũng rứa. Toàn là dân Latino. Tôi cố gắng tìm kiếm xem có thấy sắc tộc nào khác không? Tuyệt đối không có, cho dù là Mỹ trắng hay Mỹ đen. Đến Mỹ vàng cũng không thấy! Tò mò, tôi đứng dậy, đi dọc theo bờ biển, coi mặt, điểm danh, thì thấy, bãi biển hôm nay chỉ toàn là người Latino. Họ phải chiếm đến 90%. Một câu hỏi bỗng hiện lên, trong đầu, không biết trong số những người này, có bao nhiêu phần trăm là dân hợp pháp, mà có bao nhiêu người ở lậu???
Thế rồi tôi chợt nhớ tới cái sắc lệnh tổng thống vừa mới ban hành, cho phép một số dân ở lậu được hợp thức hóa. Có lẽ vì thế mà hôm nay, những người dân mới này, mới đi ra biển để ăn mừng!!! Điều này thì ai cũng hiểu, chẳng phải là vì lòng bác ái, mà là vì tổng thống muốn làm một cử chỉ đẹp trước để ra ơn, để mua phiếu. Người quân tử thi ân bất cầu báo, nhưng người làm chính trị thì thi ân là chờ đợi được báo đền, một hình thức bánh ít đi, đồng tiền đi trước. Đến tháng 11, ngày bầu cử sắp tới, dân hợp pháp mới này liệu mà trả ơn bằng lá phiếu. Tay cầm lá phiếu tự do, khỏi cần bâng khuâng, mà bỏ ngay cho người đã thi ân cho mình. Cứ cái đà này, mai mốt, chẳng còn xa xôi gì, đất nước này sẽ thuộc về người Latino. Bởi vì, chẳng bao lâu nữa, họ sẽ trở thành đa số. Có tổng thống đen được thì cũng có thể có tổng thống Latino được chứ sao???
Thật tình, tôi không kỳ thị màu da, sắc tộc. Xứ này là xứ di dân, chứ có thuộc về một sắc dân nào riêng biệt đâu. Nhưng cái điều tôi băn khoăn, thắc mắc là, những người di dân da trắng, thời mới lập quốc, khi họ đặt chân tới cái đất mới này, khi họ chấp nhận nơi này làm quê hương, là họ quyết tâm dốc hết tâm lực, tài lực, ra để xây dựng nó trở thành một đại cường như ngày nay. Họ sống chết vì nó, họ ra công vì nó. Họ yêu mến và trung thành với nó. Ngày nay, những di dân đến sau - trong đó có tôi và dân tộc tôi - toạ hưởng kỳ thành - chẳng hề lo toan đến chuyện bồi đắp, hay là có một bổn phận tinh thần cũng như vật chất nào, đối với cái đất nước đã cưu mang và đã cho mình hưởng bao nhiêu phúc lợi. Tôi nghĩ dân Latino chắc cũng thế thôi. Vì nếu họ nghĩ đến xứ sở này, coi đất nước này là quê hương thì họ đã phải học ngôn ngữ nơi đây. Không, dân Latino nhất định chỉ học tiếng Xì. Trong trường, bắt buộc phải có lớp dạy tiếng Xì cho con cái họ. Họ chỉ chân trong chân ngoài, nhấp nhổm, sang đây để kiếm tiền. Khi kiếm được nhiều tiền là trở về đất nước của họ. Để áo gấm về làng.
Còn dân Mít chúng tôi thì bòn rút đến tận xương tận tủy cái đất nước này để mang về dâng cho lũ Cộng nô, với mộng tưởng xây dựng quê hương, trong khi, cái đất nước ấy đã bị lũ cộng sản dâng cho Tàu gần hết. Người nào cũng mang tâm trạng thân thì ở Mỹ nhưng tâm thì ở Việt Nam. Thành thử, cái đất nước này bỗng biến thành một con bò sữa, một cái tổ tò vò khổng lồ, nuôi trong đó không biết bao nhiêu là nhền nhện. Bất cứ dân xứ nào đến đây cũng chỉ đợi khi lớn lên là quện nhau đi. Khi chúng tôi nói đến dân bản xứ, chúng tôi không có lấy một danh xưng lịch sự lễ phép mà chỉ gọi là thằng. Thằng Mỹ. Tình nghĩa giữa thằng Mỹ và chúng tôi chẳng phải là đồng chủng, mà cũng chẳng thể là đồng bào. Ngay như bè bạn cũng khó. Một cách đối xử thật là lỗi đạo công bằng, và tuyệt đối không có tình bác ái.
Không biết chừng nào thì những di dân tới sau này, mới coi đất nước này là quê hương mà không phải là một mảnh Đất Chùa??? Nghĩ cũng bất nhẫn cụ nhỉ.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/di-mot-ngay-dang-XmRgBaeF.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,

Bảo hiểm Obamacare: Làm sao mua với giá rẻ nhất

Nhưng chúng tôi nghĩ rằng vẫn có những người còn “lỳ đòn”, chưa muốn mua. Bài viết này trước hết là ít lời tâm sự với những người đó, và ngay cả những người đã mua rồi mà nay muốn đổi ý.
Quảng cáo