Bạn thích bài này?
Font-Size:
Đói cho sạch, rách cho... thơm
(VienDongDaily.Com - 28/11/2011)
Thí dụ có thể là Dạo Khúc 1812 của Tchaikovsky, hay những đoạn trích từ bài Happy Birthday to You, hay The Anniversary Waltz...
Ngày 25 tháng 11 năm 2011

Bạn ta,

Lần này thì tôi phải cám ơn Ann Landers vì nhờ nàng, tôi tìm được những chi tiết về một sản phẩm khá mới lạ tôi chỉ nghe người bạn nói qua mà không cách nào tìm được tờ báo có bản tin viết về nó để coi người bạn có nói thật không hay chàng chỉ tặng tôi một con vịt mang về nấu bún măng.
Ann Landers, được sự giúp sức của một thủ thư làm tại thư viện của tờ Daily Breeze ở Redondo Beach, California, đã tìm ra được bài báo của tờ Detroit News. Bản tin của tờ Detroit News cho biết một sinh viên Ý tên là Lino Missio đã xin cầu chứng tại tòa sáng chế của anh mà anh nghĩ là sẽ giúp được rất nhiều trong việc giảm bớt đà tăng dân số khủng khiếp của thế giới cũng như sự lan tràn ở mức đáng báo động của bệnh AIDS ở nhiều khu vực tại khắp năm châu lục.
Sáng chế của Lino Missio là một mạch vi điện tử gắn trong chiếc áo mưa. Chiếc microchip này sẽ phát ra một đoạn nhạc cổ điển của Beethoven nếu chiếc áo mưa bị rách. Để làm được việc đó, những chiếc áo mưa được tráng một lớp hóa chất mà khi áo... rách, thì mạch vi điện tử liền phát ra âm thanh, và với sáng chế của Lino Missio, là nhạc của Beethoven.
Lino Missio cho biết sẽ cho khách hàng một số lựa chọn về những đoạn nhạc mà những chiếc áo mưa sử dụng sáng kiến của anh được gắn sẵn. Thí dụ có thể là Dạo Khúc 1812 của Tchaikovsky, hay những đoạn trích từ bài Happy Birthday to You, hay The Anniversary Waltz...
Lino Missio nói thêm rằng cũng có thể cho microchip phát một câu nói rằng người sử dụng áo mưa phải ngưng việc đang làm (?) ngay lập tức để nghe lời cảnh cáo và có biện pháp đối phó tức thời.
Ann Landers không nghĩ đó là một sáng chế cần thiết, nàng muốn các đầu óc thiên tài nhiều sáng kiến của thế giới nên dùng khả năng sáng tạo của họ vào những nỗ lực khác hơn để tìm ra cách chữa trị những thứ bệnh khủng khiếp đang gây kinh hoàng cho nhân loại thay vì ngồi nghĩ ra những cái áo mưa có nhạc như thế.
Nhưng điều quan tâm lớn nhất của Ann Landers là có bao nhiêu người chịu ngưng công việc đang làm để nghe những lời cảnh cáo mà microchip phát ra. Và cũng như nhiều lần trước, ý kiến của Ann Landers lại là những ý kiến tầm bậy. Sáng chế của Lino Missio có thể không chữa được bệnh AIDS, nhưng nhất định cũng đóng góp vào việc phòng ngừa. Còn chuyện có ngưng lại khi nghe tiếng nhạc không thì Ann Landers cũng lại sai nốt. Có thể Ann Landers không... ngưng, có thể nàng sẽ bịt tai lại, cất tiếng hát lớn lên, kiểu “tiếng hát át tiếng bom”, cạnh tranh với đoạn nhạc của microchip... để phía bên kia tiếp tục, không bỏ ngang việc đang làm. Nhưng những người khác tỉnh táo hơn, khi nghe tiếng những dạ khúc, những concerto, những overture... thì thường phải ngưng lại ngay. Hay ít ra thì cũng tựa gối, cúi đầu, vò chín khúc, chau đôi mày khi nghe tiền đàn mới là người nòi tình, biết thưởng thức âm nhạc chứ.
Tôi tin rằng sáng chế của Lino Missio sẽ là sáng chế có lợi cho thế giới. Tôi cầu mong người sinh viên này sẽ có thêm nhiều sáng chế khác để giúp cho nhân loại.
Nếu có ý kiến, tôi chỉ thấy tiếc là những đoạn nhạc đó chỉ phát ra khi áo mưa bị rách. Người sử dụng cứ phải quan tâm, chia trí để chờ nghe đoạn nhạc hay mấy câu cảnh cáo và vì thế, có thể xao nhãng công việc. Hay cũng có thể vì yêu nhạc, người ta sẽ cố làm thế nào để được nghe đoạn nhạc do microchip phát ra thì phiền quá.
Nhưng tại sao không gắn một chiếc microchip để khi xong công tác, nó sẽ phát ra những lời khen ngợi, cổ võ... hay một câu cám ơn. Mạch vi điện tử có thể dùng một chương trình điện toán để đưa ra những đánh giá, thí dụ "xuất chúng" hay "giỏi", hay "trung bình", rồi xuống đến "tạm", "xoàng", "tồi tệ"... hay "cố lên", "quên đi", "dám nữa không?", "đừng làm phiền nhau nữa nhé"... "ối giời, thế thôi à! mai đừng có nói phét nghe chưa?".
Đó chỉ là một vài ý kiến nhỏ. Biết đâu Lino Missio cũng đã nghĩ ra rồi cũng nên. Lúc ấy, với những lượng giá vô tư dựa trên những tiêu chuẩn được công nhận, biết đâu nhiều người sẽ không bị chê một cách oan uổng nữa.
Hay cũng có thể dùng microchip để tiết ra một mùi nước hoa nào đó để giúp những người phải đeo máy trợ thính mà quên không đeo, hay có đeo nhưng máy hết pin, còn ngửi thấy mùi mà... ngưng lại. Đói cho sạch, rách cho... thơm mà.
Nhưng những điều đó, Ann Landers lại không viết trong mục trả lời của nàng. - (BBT)

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/doi-cho-sach-rach-cho-thom-uvkOUCSV.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.
Quảng cáo