Advertisement  
Bạn thích bài này?
Font-Size:
Đói cho sạch, rách cho... thơm
(VienDongDaily.Com - 28/11/2011)
Thí dụ có thể là Dạo Khúc 1812 của Tchaikovsky, hay những đoạn trích từ bài Happy Birthday to You, hay The Anniversary Waltz...
Ngày 25 tháng 11 năm 2011

Bạn ta,

Lần này thì tôi phải cám ơn Ann Landers vì nhờ nàng, tôi tìm được những chi tiết về một sản phẩm khá mới lạ tôi chỉ nghe người bạn nói qua mà không cách nào tìm được tờ báo có bản tin viết về nó để coi người bạn có nói thật không hay chàng chỉ tặng tôi một con vịt mang về nấu bún măng.
Ann Landers, được sự giúp sức của một thủ thư làm tại thư viện của tờ Daily Breeze ở Redondo Beach, California, đã tìm ra được bài báo của tờ Detroit News. Bản tin của tờ Detroit News cho biết một sinh viên Ý tên là Lino Missio đã xin cầu chứng tại tòa sáng chế của anh mà anh nghĩ là sẽ giúp được rất nhiều trong việc giảm bớt đà tăng dân số khủng khiếp của thế giới cũng như sự lan tràn ở mức đáng báo động của bệnh AIDS ở nhiều khu vực tại khắp năm châu lục.
Sáng chế của Lino Missio là một mạch vi điện tử gắn trong chiếc áo mưa. Chiếc microchip này sẽ phát ra một đoạn nhạc cổ điển của Beethoven nếu chiếc áo mưa bị rách. Để làm được việc đó, những chiếc áo mưa được tráng một lớp hóa chất mà khi áo... rách, thì mạch vi điện tử liền phát ra âm thanh, và với sáng chế của Lino Missio, là nhạc của Beethoven.
Lino Missio cho biết sẽ cho khách hàng một số lựa chọn về những đoạn nhạc mà những chiếc áo mưa sử dụng sáng kiến của anh được gắn sẵn. Thí dụ có thể là Dạo Khúc 1812 của Tchaikovsky, hay những đoạn trích từ bài Happy Birthday to You, hay The Anniversary Waltz...
Lino Missio nói thêm rằng cũng có thể cho microchip phát một câu nói rằng người sử dụng áo mưa phải ngưng việc đang làm (?) ngay lập tức để nghe lời cảnh cáo và có biện pháp đối phó tức thời.
Ann Landers không nghĩ đó là một sáng chế cần thiết, nàng muốn các đầu óc thiên tài nhiều sáng kiến của thế giới nên dùng khả năng sáng tạo của họ vào những nỗ lực khác hơn để tìm ra cách chữa trị những thứ bệnh khủng khiếp đang gây kinh hoàng cho nhân loại thay vì ngồi nghĩ ra những cái áo mưa có nhạc như thế.
Nhưng điều quan tâm lớn nhất của Ann Landers là có bao nhiêu người chịu ngưng công việc đang làm để nghe những lời cảnh cáo mà microchip phát ra. Và cũng như nhiều lần trước, ý kiến của Ann Landers lại là những ý kiến tầm bậy. Sáng chế của Lino Missio có thể không chữa được bệnh AIDS, nhưng nhất định cũng đóng góp vào việc phòng ngừa. Còn chuyện có ngưng lại khi nghe tiếng nhạc không thì Ann Landers cũng lại sai nốt. Có thể Ann Landers không... ngưng, có thể nàng sẽ bịt tai lại, cất tiếng hát lớn lên, kiểu “tiếng hát át tiếng bom”, cạnh tranh với đoạn nhạc của microchip... để phía bên kia tiếp tục, không bỏ ngang việc đang làm. Nhưng những người khác tỉnh táo hơn, khi nghe tiếng những dạ khúc, những concerto, những overture... thì thường phải ngưng lại ngay. Hay ít ra thì cũng tựa gối, cúi đầu, vò chín khúc, chau đôi mày khi nghe tiền đàn mới là người nòi tình, biết thưởng thức âm nhạc chứ.
Tôi tin rằng sáng chế của Lino Missio sẽ là sáng chế có lợi cho thế giới. Tôi cầu mong người sinh viên này sẽ có thêm nhiều sáng chế khác để giúp cho nhân loại.
Nếu có ý kiến, tôi chỉ thấy tiếc là những đoạn nhạc đó chỉ phát ra khi áo mưa bị rách. Người sử dụng cứ phải quan tâm, chia trí để chờ nghe đoạn nhạc hay mấy câu cảnh cáo và vì thế, có thể xao nhãng công việc. Hay cũng có thể vì yêu nhạc, người ta sẽ cố làm thế nào để được nghe đoạn nhạc do microchip phát ra thì phiền quá.
Nhưng tại sao không gắn một chiếc microchip để khi xong công tác, nó sẽ phát ra những lời khen ngợi, cổ võ... hay một câu cám ơn. Mạch vi điện tử có thể dùng một chương trình điện toán để đưa ra những đánh giá, thí dụ "xuất chúng" hay "giỏi", hay "trung bình", rồi xuống đến "tạm", "xoàng", "tồi tệ"... hay "cố lên", "quên đi", "dám nữa không?", "đừng làm phiền nhau nữa nhé"... "ối giời, thế thôi à! mai đừng có nói phét nghe chưa?".
Đó chỉ là một vài ý kiến nhỏ. Biết đâu Lino Missio cũng đã nghĩ ra rồi cũng nên. Lúc ấy, với những lượng giá vô tư dựa trên những tiêu chuẩn được công nhận, biết đâu nhiều người sẽ không bị chê một cách oan uổng nữa.
Hay cũng có thể dùng microchip để tiết ra một mùi nước hoa nào đó để giúp những người phải đeo máy trợ thính mà quên không đeo, hay có đeo nhưng máy hết pin, còn ngửi thấy mùi mà... ngưng lại. Đói cho sạch, rách cho... thơm mà.
Nhưng những điều đó, Ann Landers lại không viết trong mục trả lời của nàng. - (BBT)

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/doi-cho-sach-rach-cho-thom-uvkOUCSV.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Advertisement  
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Món quà của Uncle Sam: 401 K

Làm dân Mỹ là phải biết Uncle Sam, một người “chú” không mấy được ưa thích do bản tính thích đòi hỏi tiền bạc từ trong túi người dân. Uncle Sam, biệt danh của Sở Thuế Liên Bang, chả mấy khi cho ai quà cáp gì. Nhưng nói thế không có nghĩa là không bao giờ có. Trong số những món quà ít ỏi mà Uncle Sam dành cho người đi làm và đóng

Đi tìm một cách tránh thuế?

Lần trước, chúng ta có đề cập việc sử dụng “quĩ hưu” để có thêm quyền lợi cho tuổi già. Trước khi xem xét chi tiết của từng loại quĩ hưu, chúng ta cần biết tác dụng của thuế đối với các quĩ này như thế nào. Trước tiên, thuế được hiểu là số tiền chúng ta phải trích ra từ những gì mình nhọc công tích lũy được

Quyền lợi của tuổi già?

Đọc cái tiêu đề trên, chắc nhiều người nghĩ tới … tiền già (tiền SSI), là khoản tiền mà xã hội Hoa Kỳ biếu không cho những người từ 65 tuổi trở lên, hoặc bệnh tật ngặt nghèo, không còn đủ sức khỏe đi làm tự nuôi sống bản thân, mà quá trình đóng góp khi còn đi làm việc cũng không đủ bảo đảm một lợi tức tối thiểu để sinh sống.

Dùng ‘đòn bẩy’ khi mua nhà

Đòn bẩy là một nguyên tắc vật lý, được ứng dụng để nâng nhắc đồ vật cho dễ dàng hơn. Biết áp dụng nguyên tắc này, chúng ta có thể nâng được những thứ rất nặng nề mà chỉ cần bỏ ra một phần công sức không đáng kể. Hình ảnh rõ ràng nhất là một người đang muốn lăn một hòn đá lớn, nặng tới vài trăm ký

Đánh giá thị trường địa ốc qua Appreciation Rate

Với một căn nhà mua $330,000 mà bán $550,000, nhiều người cho rằng người chủ nhà đã lời được $220,000. Không hẳn đó là số tiền người bán nhà đút vào túi mình đâu. Đó mới là mức sai biệt giữa hai con số.

Giá nhà tôi định mua có cao quá không?

Câu hỏi trên có thể đặt lại một cách cụ thể hơn: Chúng ta phải dựa vào những tiêu chuẩn nào để biết rằng giá nhà đã quá nóng, có thể dẫn đến nguy cơ “nổ bong bóng,” hoặc giá nhà đã sụt giảm đến mức gần như … cho không.

Mua hay thuê nhà: Khi nào nên mua nhà? (bài 3)

Qua hai bài trước về việc “nên mua nhà?” và “nên thuê nhà,” chắc thế nào cũng có người cho rằng tôi cổ võ việc đi thuê và chống lại việc mua nhà. Thực ra, tôi chỉ trình bày những lý lẽ hơn thiệt, dựa vào các con số khách quan, chứ không chủ trương cổ võ giải pháp nào hoặc chống lại giải pháp nào

Mua nhà hay thuê nhà: Đằng nào lợi hơn? (bài 2)

Hôm nay là lần thứ hai tôi được trở lại diễn đàn nầy để bàn về vấn đề luôn luôn nóng hổi tại Quận Cam, đó là vấn đề nên mua nhà hay thuê nhà. Bài trước tôi đã đề cập đến những lý do nên mua nhà, mà những người làm địa ốc hay đưa ra để khuyến khích mua bán. Đồng thời, tôi cũng nêu lên nhận xét của tôi về từng điểm đó

Nên mua nhà hay nên thuê nhà? Đằng nào lợi hơn? (bài I)

Tôi là một người trong giới tiêu thụ, rất thích đọc những bài viết trên trang này. Bởi vì, tác giả trình bày những ý tưởng khá khách quan về đủ mọi vấn đề mà người tiêu thụ cần biết. Hôm nay, tôi xin phép người phụ trách cho đăng trọn bài của tôi lên đây, để có ý kiến về vấn đề có nên mua nhà hay không trong thời điểm này.

Vận động quản lý thị trường thuốc lá e-cigarettes

Trước những phản ảnh của dư luận về nguy hại tiềm tàng do thuốc lá giả, tức Ecigarettes, gây ra, cơ quan Kiểm Định Thực Phẩm Dược Phẩm Hoa Kỳ, gọi tắt là FDA hôm 24 tháng Tư, 2014 vừa qua đã đề nghị một số qui tắc nhằm chế định và kiểm soát sản phẩm này. Bên cạnh E-cigarettes là đối tượng chính, các đề nghị của FDA
Quảng cáo