Bạn thích bài này?
Font-Size:
Giữ Lời Hứa
(VienDongDaily.Com - 02/08/2012)
Tôi đã hứa mí cụ là tôi sẽ làm chuyện này, để cho chắc chắn là mình sẽ được hạnh phúc. Tôi có hứa là hôm nào, có dịp - nghĩa là có tài xế đưa đi - tôi sẽ tìm mua một cuốn sổ thật đẹp và sẽ bắt đầu viết nhật ký.
Cụ còn nhớ chứ, cách đây mấy hôm, khi tôi viết cái bài Sống Sướng, tôi trích dẫn cái bài 10 cách để sống hạnh phúc, của một tác giả internet, trong đó có điều khoản: ghi những điều hay xảy ra trong ngày vào nhật ký. Tôi đã hứa mí cụ là tôi sẽ làm chuyện này, để cho chắc chắn là mình sẽ được hạnh phúc. Tôi có hứa là hôm nào, có dịp - nghĩa là có tài xế đưa đi - tôi sẽ tìm mua một cuốn sổ thật đẹp và sẽ bắt đầu viết nhật ký.
May mắn thay, một buổi chiều, con tôi đi làm về sớm, nó ghé tôi, hỏi tôi có cần đi đâu không? Tôi bèn nắm ngay lấy cơ hội. Tôi bảo nó đưa tôi đi mua một cuốn sổ tay. Nó dẫn tôi đi đến tiệm Half Price Books. Con này, có lẽ phải xét lại xem nó có đúng là con tôi không mới được. Chắc hôm nào phải đi thử DNA quá. Vì nó là con tôi mà sao nó lại keo kiệt, chứ không ăn hoang phá hại như tôi, mua cái gì cũng chỉ muốn trả nửa giá, mua đồ rẻ tiền. Giá mà tôi đi được một mình, chắc chắn tôi sẽ đi vào tiệm Hallmark để mua sổ chứ không bao giờ tôi nghĩ đến tiệm sách nửa giá này. Tuy nhiên, không có gì bảo đảm là vào Hallmark tôi sẽ tìm được những một cuốn sổ bề thế, mỹ thuật, sản xuất tại Mỹ. Rất có thể tôi sẽ tìm được một cuốn sổ, giá cắt cổ, mà vẫn Made in China như thường. Thời nay, khi cụ tìm được một món hàng bình thường, gia dụng, mà lại làm ở Mỹ, coi như là cụ trúng số độc đắc đi.
Mẹ con tôi sục sạo - hay là xục xạo??? Khổ quá, già đầu rồi mà vẫn không biết viết chính tả sao cho đúng. Trong hai cách viết này, tùy cụ chọn, thấy chữ nào đúng thì cụ xài. Cám ơn cụ - trong cái tiệm này cả nửa tiếng đồng hồ. Tôi tìm được một cuốn sổ, trông bề ngoài khá hấp dẫn. Bìa màu nâu, có hình vẽ một cành hoa lan trắng, có điểm nhị màu hồng. Trông khá lịch sự, trang nhã, rất hạp ý tôi. Nhưng chán nỗi, lại printed in China. Tôi bèn tự an ủi, cứ cho là cái hình ngoài bìa, nó in ở China, xong rồi nó mang về Mỹ, nó đóng thành sách ở bên Mỹ. Như thế thì tôi có gánh vàng đi đổ sông Ngô thì cũng chỉ mất có một nửa!!!! Cụ thấy hồi này tôi trở thành một người Mỹ yêu nước rồi chứ không phải là một thứ ăn nhờ ở đậu, không có thái độ sống chết mặc bay. Xứ này là quê hương của tôi chứ không phải là một dải Đất Chùa nữa, nghe cụ.
Xem tới đây, chắc chắn sẽ có một số cụ sề nẹc, gắt um lên rằng: Rõ khỉ. Tại sao không viết bằng computơ cho nó tiện, mà lại phải bày đặt mua sổ mua siếc. Bộ tính viết bằng tay hả?? Thì đúng rồi. Viết nhật ký là phải viết bằng tay, nó mới có tình, mới có ý nghĩa. Có phải viết truyện bá láp đâu mà lại viết bằng máy. Thôi cụ đừng ý kiến ý cò gì nữa, chuyện của tôi, để tôi lo. Cuốn sách này không phải là một tác phẩm, viết xong rồi đâu có đem in cụ ơi. Nó là “Gia tài của mẹ để lại cho con”, sau khi tôi hạc giá vân du. Vì thế cần phải làm cho nó độc đáo, có một không hai, thì mới quí. Viết trong máy thì hết quí, bất cứ ai cũng có thể có được, chỉ cần bấm nút in, là nó tuôn ra tồ tồ hàng chục bản. Còn đâu giá trị! Hơn nữa cần phải để lại thủ bút nữa chứ, giữ lại chẳng những nét chữ mà còn tình nghĩa tràn đầy. Cụ hiểu ý tôi chưa?
Đem sổ về nhà, tôi mới mở ra xem xét. Giấy trắng, cứng và dày, thế này thì tha hồ bền bỉ với thời gian. Cho là tôi có sống lâu tới trăm tuổi chăng nữa, thì cũng chỉ - may ra - còn viết được dăm năm nữa là cùng. 5 năm nữa, giấy này chưa thể nào nhàu nát được. Cái bìa cứng này cũng vẫn không thể rách, mà sẽ còn nguyên cả sách lẫn lề. Chỉ tiếc một điều là giấy trơn, không có đường kẻ. Ở tuổi này, liệu tôi còn có thể viết ngay hàng thẳng lối mà không có đường kẻ không? Để tránh nạn viết lên thác xuống ghềnh, tôi cặm cụi lấy bút chì cùng thước kẻ ra ngồi kẻ dòng từng trang một. Tôi kẻ được 10 trang, rồi bắt đầu viết!
Tôi nắn nót, viết đề tựa trên đầu trang thứ nhất, bằng chữ lớn: Nhật Ký Của Bà Ba Phải. Xuống hàng, bằng chữ bé hơn: Bắt đầu viết ngày 15 tháng 7, 2012.
Thật ra thì ngày 15 tháng 7 chỉ là ngày mua sổ về rồi viết đề tựa. Xong rồi bí. Ngồi ngẩn ngơ, nghĩ tần nghĩ hán, mà vẫn chưa biết phải bắt đầu ra làm sao? Cái nhà ông tác giả, ông ấy bảo rằng, cần ghi lại những điều HAY xảy ra hàng ngày. Cái này làm tôi suy nghĩ đấy cụ ạ. Trong một ngày, biết bao nhiêu việc xảy ra, vui có, buồn có, hay có, dở có, thường thường, trung trung, chẳng hay mà cũng chẳng dở, cũng có nữa, bây giờ ông ấy bảo chỉ cần ghi lại những điều hay thì những điều kia vứt đi đâu? để làm gì? Bỏ cho ai? Chỉ ghi những điều hay thôi thì cuốn nhật ký này có trung thực không nhỉ? Tại sao lại chỉ ghi những điều hay mà không ghi những điều dở?
Suy nghĩ một hồi, tôi bỗng nhìn ra ẩn ý của ông tác giả này. Chỉ ghi điều hay trong nhật ký thì làm gì mà chẳng hạnh phúc. Khi cụ đọc lại những điều ghi trong sổ, cụ chỉ thấy toàn điều hay, chuyện vui vẻ, tốt lành, cụ cảm thấy là cụ sướng. Người khác đọc nhật ký của cụ, cũng phát ghen với cụ vì thấy sao cụ sướng thế. Và tất cả mọi người - ngay chính bản thân cụ - cũng cho rằng cụ sướng. Nhưng mà, làm như vậy có nên không? Tôi cảm thấy nó gian dối thế nào ấy. Cái này đâu có phải là cuộc đời của cụ mà là một vở kịch do cụ đạo diễn, trong đó mọi sự đều tốt đẹp, nhưng lại không phải là sự thật. Một nửa sự thật đâu có phải là sự thật. Vì cái nửa sự thật kia, trong đó chứa toàn những chuyện không vui, bất như ý, cụ diếm hết đi rồi còn đâu??
Tôi thấy làm như vậy không thành thật. Cần gì phải lừa dối chính bản thân mình rồi lại còn gian lận với những người khác nữa??? Tôi không cảm thấy cần phải đóng kịch kiểu này. Trong nhật ký của tôi, tôi sẽ ghi lại những điều đáng ghi nhớ, có liên quan tới đời sống của bản thân tôi, dù hay hay không hay, tốt hay không tốt, và viết ra những điều tôi muốn nhắn nhủ con cái. Những điều không nói ra được trong lúc sống, tôi sẽ ghi lại, để lúc tôi chết chúng sẽ đọc và sẽ hiểu tôi hơn. Tôi ghi lại những biến cố xảy ra trong đời tôi, trong gia đình tôi, cùng với tâm tư, tình cảm của tôi về mỗi sự việc, chứ tôi không viết tiểu thuyết. Cái đó mới hay, mới quí chứ còn viết chuyện bịa thì tôi viết hàng ngày rồi. Cần gì phải ghi vào nhật ký?
Cụ ạ, từ hôm mua sổ tới nay, đã gần một tuần trôi qua. Tôi chờ hoài mà chưa thấy một chuyện hay nào xảy ra. Những điều đáng ghi nhớ cũng chưa thấy, cho nên chẳng có gì để ghi vào nhật ký cả. Không có lẽ lại bịa ra hay sao??? Thôi thì đành kiên nhẫn chờ thêm vài ngày nữa xem sao?
Có tin tức gì mới, tôi sẽ thông báo cụ sau!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/giu-loi-hua-ZqCnFNyo.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo