Bạn thích bài này?
Font-Size:
Hát Cho Quê Hương
(VienDongDaily.Com - 31/03/2012)
Hằng ngày tôi đọc tin tức hay các blog về quê hương xa thẳm, xem email của bạn bè gửi...
Nguyễn Linh Giang

Ai cũng có một quê hương. Thường thường, đó là nơi mình đã lớn lên, sống những năm làm nên con người của mình, những năm mà mình bắt đầu nhận biết được mọi chuyện chung quanh cũng như những thay đổi để trưởng thành của con người mình. Khi đã trưởng thành thực sự, nếp suy nghĩ đã ăn sâu, người ta khó chấp nhận nơi đang sống là một quê hương. Có thể nói đó là trường hợp của tôi và của rất nhiều những người Việt khác, qua Mỹ vào lứa tuổi 20. Tôi vẫn biết nước Mỹ đã cưu mang và cho tôi rất nhiều để ngày nay tôi có một cuộc sống thảnh thơi đầy đủ và nhất là hoàn toàn tự do. Nhưng tôi vẫn luôn luôn nhớ về quê hương Việt Nam của mình, nhất là chốn quê hương ấy trong những thế kỷ gần đây chưa bao giờ được hưởng “ánh quang vinh” mà càng ngày càng chìm trong “bóng tối tăm”. Hằng ngày tôi đọc tin tức hay các blog về quê hương xa thẳm, xem email của bạn bè gửi... mà thấy xót xa, dù thời gian tôi sống trên quê hương chỉ 25 năm và thời gian xa quê hương đã là gần 37 năm.
Nước Mỹ có lẽ muôn đời cũng chỉ là quê hương thứ hai của tôi, mà ngôi vị thứ hai thì cách xa ngôi vị thứ nhất một trời một vực. Nghe hát quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, bầu máu nóng tôi mới sôi lên, không dửng dưng như khi nghe quốc ca Mỹ dù tay mặt cũng đưa lên ấp vào ngực bên trái chỗ trái tim. Tôi thấy bất công thật nhưng không có cách nào làm chủ được tâm tình của mình. Nghe “Này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi...” thì không chủ định gì cả, nước mắt tôi cứ dâng lên mi, còn nghe “Oh say can you see...” thì... dù sao nó cũng vẫn là thứ tiếng nói xa lạ. Làm việc thiện cũng vậy, tôi muốn giúp người nghèo ở Việt Nam hơn. Tôi vẫn cảm thấy làm như vậy là không nên không phải nên thỉnh thoảng vẫn đóng góp vào những quỹ thiện nguyện của Mỹ để lương tâm đỡ cắn rứt. Nhưng mà con tim của tôi, nó vẫn thuộc về Việt Nam, bạn ạ.
Cách đây 1 tuần, tôi tham dự Lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng. Nhìn cảnh tế lễ Hai Bà, xem mấy em trẻ múa võ, rước kiệu... tôi lại thấy lòng mình rưng rưng nghĩ về những oai hùng của tổ tiên. “Ai thấy chăng xưa hùng cường, ai thấy chăng nay xiềng cùm...”, đúng như nhạc sĩ Văn Giảng đã viết trong bài Đêm Mê Linh. Quê hương ơi, sẽ còn được bao lâu, tôi thấy tim mình như nấc lên.
Chỉ cần đề trên tờ quảng cáo là “Hát Cho Quê Hương” thì người Việt mình, nhất là dân Little Saigon, đều hiểu là tôi muốn nói đến Việt Nam, quê hương cách một đại dương nhưng lúc nào cũng ở trong tâm tưởng. Phải, hai tuần nữa, vào 3 giờ trưa ngày Chủ Nhật 15 tháng 4, 2012, tôi sẽ cùng các bạn trong ban Ngàn Khơi “hát cho quê hương”. Những ca khúc chúng tôi hát sẽ dành cho quê hương và những người thân yêu, sẽ ca tụng chiến công hiển hách của người xưa, ca tụng nét đẹp của quê hương.
“Ải Chi Lăng” là một bài hùng ca chứa đựng chất hùng của chiến thắng, của đột xông; mà cũng chứa chất âm u ai oán của chiến tranh. “Hồi nhớ tới vó câu tập tễnh lướt qua làn khói, giáp chiến! Hồi nhớ tới bóng quân cờ xí phất tung hùng vĩ, cố tiến! Vì nước, tuốt gươm xông pha, lòng trung cứu dân lầm than...”, thật oai hùng! “Lời ai nỉ non trong mây, hồn ai thở than nơi đây...” thật âm u, ai oán vì là tiếng than khóc của kẻ thua trận là quân binh Liễu Thăng.
“Hội Nghị Diên Hồng” là một bài hát thể hiện được nhiều hình ảnh nhờ lời nhạc tượng hình: “Kìa vừng hồng tràn lan trên đỉnh núi. Ôi Thăng Long khói kinh kỳ phơi phới. Loa vang vang chiếu ban truyền bốn phương...”. Mỗi lần hát bài này, tôi cảm thấy thật hãnh diện khi nước Việt từ hơn hai ngàn năm trước đã thực hành ý tưởng dân chủ qua cuộc trưng cầu dân ý quá đặc biệt: hỏi ý kiến các bô lão là những người khôn ngoan nhất của dân tộc, về chuyện đánh quân Nguyên xâm chiếm nước ta. Câu chuyện hội nghị Diên Hồng cần được kể lại nhiều lần hơn nữa để nhắc nhở chúng ta về sự khôn ngoan và quyết tâm của người xưa.
Còn nhiều nữa những bài hát quê hương, những hùng sử ca làm sôi lên bầu nhiệt huyết của chúng ta: Bạch Đằng Giang, Đàn Chim Lạc Hồng, Vó Câu Muôn Dặm... Thêm vào đó, khán giả sẽ có dịp nghe cho “đã” giọng hát trầm ấm, đầy tình cảm của nam ca sĩ Quang Tuấn qua những bài hát đã làm nên tên tuổi của anh: Huyền, Gửi Người Em Gái, Đường Xa Vạn Dặm...
Tôi nôn nóng chờ đến ngày được hát chung với các bạn ca viên của Ngàn Khơi những khúc ca oai hùng của lịch sử quê hương. Hẹn gặp bạn ngày hôm ấy nhé.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài  trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Nguyễn Linh Giang

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/hat-cho-que-huong-9cgKIXF0.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Nợ đèn sách có trốn được không?

Trong bài trước, người viết có nói rằng một trong những bất lợi của student loans là không bao giờ được xóa bỏ ngay cả khi con nợ khai phá sản. Nhưng những diễn biến gần đây cho thấy số tiền vay của chính phủ (federal loans) để đi học có thể được miễn trừ nếu hội đủ một số điều kiện nào đó. Vào đầu năm 2016, có hơn 7,500 sinh viên đã làm đơn xin được tha tổng cộng $164 triệu. Và cuối tháng Sáu vừa qua, Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ đã quyết định miễn xá $171 triệu đô tiền nợ cho các sinh viên của hệ thống Corithian Colleges.

Vay tiền học đại học: Những điều bất lợi

Giới hạn số tiền vay – Đừng tưởng rằng bạn có thể vay được đủ số tiền cần thiết. Câu trả lời còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Chẳng hạn, nếu vẫn có tên trong hồ sơ khai thuế của cha mẹ trong tư thế “lệ thuộc” (dependent) bạn sẽ được cho vay ít hơn, so với những người khai thuế trong tư cách độc lập (independent), không còn lệ thuộc cha mẹ nữa. Cụ thể, sinh viên còn bám vào cha mẹ sẽ được cho vay tối đa $5,500 trong khi sinh viên độc lập có thể vay đến $9,500 cho năm đầu tiên ở đại học….

Vay tiền đi học: Student Loans

Nếu buộc phải vay tiền của tư nhân để trả nợ đèn sách, bạn cần phải lưu ý ít nhất 3 điểm chính sau đây:
- Phân lời: Phân lời thường dựa trên điểm tín dụng. Vì thế, ngay từ khi còn là sinh viên, bạn đã phải lo chăm chút xây dựng uy tín tài chánh rồi.

Đột phá "CHIẾC ÁO MỚI " Cho Ngành NAILS Tại Thị Trường Mỹ

Cộng đồng người Việt chúng ta có rất nhiều tiệm nail lâu năm, theo khảo sát 5 năm trở lại đây, những tiệm nails mọc lên lại càng nhiều; nhưng cũng nhiều nơi dẹp bớt tiệm vì khách ít và không có khả năng bù lỗ sau bao nhiêu năm khó khăn xây dựng!

Làm sao đối phó cảnh ngân hàng đòi nợ

Theo luật liên bang về việc đòi nợ (Fair Debt Collection Practices Act), con nợ có thể yêu cầu phía chủ nợ ngưng tất cả mọi sự tiếp xúc dù bằng thư hay bằng điện thoại. Tuy nhiên, yêu cầu này phải được thực hiện bằng văn bản.

Lo Chuyện Hậu Sự Với Cô Minh Ánh (Annie) Nguyễn

Trong khu Dignity Memorial do cô Annie Nguyễn phụ trách cũng có hai loại an táng, một là chôn nổi và hai là chôn nằm. Cô Annie gọi chôn nổi là nằm ở khách sạn, ở nhà lầu, còn chôn nằm gọi là nằm ở basement. 

Dùng thẻ tín dụng: Trả tiền ngày nào có lợi nhất?

Dùng thẻ tín dụng – tức là vay tiền để mua sắm và trả tiền đúng hạn - là một cách để biểu lộ uy tín của mình trên thị trường tài chánh.

Gây dựng điểm tín dụng bằng cách núp bóng

Người chịu trách nhiệm là người đứng tên chính (primary card holder) trên hồ sơ tín dụng. Dĩ nhiên tất cả những khoản tiền vay mượn đều được thanh toán một cách nhanh nhẹn và đầy đủ bởi người đứng tên chính.

Tiền nợ y tế: Giải quyết thế nào?

Nợ y tế ở Hoa Kỳ chiếm phần lớn nhất trong tổng số nợ nần mà các công ty đòi nợ phải đối phó. Thống kê mới nhất cho hay: Trong 5 người Mỹ thì có 1 người mang nợ y tế. Tính ra tiền thì trong 3 đồng nợ đã có hơn 1 đồng là nợ y tế. Người nước ngoài, nhìn vào xứ “tư bản dẫy chết” có thể bụm miệng cười chê, cho rằng làm người xứ Mỹ khổ quá, chứ “ở nước tôi thì vay tiền mới mắc nợ, chứ có ai phải mang nợ y tế bao giờ.” 
Quảng cáo