Bạn thích bài này?
Font-Size:
Hát Cho Quê Hương
(VienDongDaily.Com - 31/03/2012)
Hằng ngày tôi đọc tin tức hay các blog về quê hương xa thẳm, xem email của bạn bè gửi...
Nguyễn Linh Giang

Ai cũng có một quê hương. Thường thường, đó là nơi mình đã lớn lên, sống những năm làm nên con người của mình, những năm mà mình bắt đầu nhận biết được mọi chuyện chung quanh cũng như những thay đổi để trưởng thành của con người mình. Khi đã trưởng thành thực sự, nếp suy nghĩ đã ăn sâu, người ta khó chấp nhận nơi đang sống là một quê hương. Có thể nói đó là trường hợp của tôi và của rất nhiều những người Việt khác, qua Mỹ vào lứa tuổi 20. Tôi vẫn biết nước Mỹ đã cưu mang và cho tôi rất nhiều để ngày nay tôi có một cuộc sống thảnh thơi đầy đủ và nhất là hoàn toàn tự do. Nhưng tôi vẫn luôn luôn nhớ về quê hương Việt Nam của mình, nhất là chốn quê hương ấy trong những thế kỷ gần đây chưa bao giờ được hưởng “ánh quang vinh” mà càng ngày càng chìm trong “bóng tối tăm”. Hằng ngày tôi đọc tin tức hay các blog về quê hương xa thẳm, xem email của bạn bè gửi... mà thấy xót xa, dù thời gian tôi sống trên quê hương chỉ 25 năm và thời gian xa quê hương đã là gần 37 năm.
Nước Mỹ có lẽ muôn đời cũng chỉ là quê hương thứ hai của tôi, mà ngôi vị thứ hai thì cách xa ngôi vị thứ nhất một trời một vực. Nghe hát quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, bầu máu nóng tôi mới sôi lên, không dửng dưng như khi nghe quốc ca Mỹ dù tay mặt cũng đưa lên ấp vào ngực bên trái chỗ trái tim. Tôi thấy bất công thật nhưng không có cách nào làm chủ được tâm tình của mình. Nghe “Này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi...” thì không chủ định gì cả, nước mắt tôi cứ dâng lên mi, còn nghe “Oh say can you see...” thì... dù sao nó cũng vẫn là thứ tiếng nói xa lạ. Làm việc thiện cũng vậy, tôi muốn giúp người nghèo ở Việt Nam hơn. Tôi vẫn cảm thấy làm như vậy là không nên không phải nên thỉnh thoảng vẫn đóng góp vào những quỹ thiện nguyện của Mỹ để lương tâm đỡ cắn rứt. Nhưng mà con tim của tôi, nó vẫn thuộc về Việt Nam, bạn ạ.
Cách đây 1 tuần, tôi tham dự Lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng. Nhìn cảnh tế lễ Hai Bà, xem mấy em trẻ múa võ, rước kiệu... tôi lại thấy lòng mình rưng rưng nghĩ về những oai hùng của tổ tiên. “Ai thấy chăng xưa hùng cường, ai thấy chăng nay xiềng cùm...”, đúng như nhạc sĩ Văn Giảng đã viết trong bài Đêm Mê Linh. Quê hương ơi, sẽ còn được bao lâu, tôi thấy tim mình như nấc lên.
Chỉ cần đề trên tờ quảng cáo là “Hát Cho Quê Hương” thì người Việt mình, nhất là dân Little Saigon, đều hiểu là tôi muốn nói đến Việt Nam, quê hương cách một đại dương nhưng lúc nào cũng ở trong tâm tưởng. Phải, hai tuần nữa, vào 3 giờ trưa ngày Chủ Nhật 15 tháng 4, 2012, tôi sẽ cùng các bạn trong ban Ngàn Khơi “hát cho quê hương”. Những ca khúc chúng tôi hát sẽ dành cho quê hương và những người thân yêu, sẽ ca tụng chiến công hiển hách của người xưa, ca tụng nét đẹp của quê hương.
“Ải Chi Lăng” là một bài hùng ca chứa đựng chất hùng của chiến thắng, của đột xông; mà cũng chứa chất âm u ai oán của chiến tranh. “Hồi nhớ tới vó câu tập tễnh lướt qua làn khói, giáp chiến! Hồi nhớ tới bóng quân cờ xí phất tung hùng vĩ, cố tiến! Vì nước, tuốt gươm xông pha, lòng trung cứu dân lầm than...”, thật oai hùng! “Lời ai nỉ non trong mây, hồn ai thở than nơi đây...” thật âm u, ai oán vì là tiếng than khóc của kẻ thua trận là quân binh Liễu Thăng.
“Hội Nghị Diên Hồng” là một bài hát thể hiện được nhiều hình ảnh nhờ lời nhạc tượng hình: “Kìa vừng hồng tràn lan trên đỉnh núi. Ôi Thăng Long khói kinh kỳ phơi phới. Loa vang vang chiếu ban truyền bốn phương...”. Mỗi lần hát bài này, tôi cảm thấy thật hãnh diện khi nước Việt từ hơn hai ngàn năm trước đã thực hành ý tưởng dân chủ qua cuộc trưng cầu dân ý quá đặc biệt: hỏi ý kiến các bô lão là những người khôn ngoan nhất của dân tộc, về chuyện đánh quân Nguyên xâm chiếm nước ta. Câu chuyện hội nghị Diên Hồng cần được kể lại nhiều lần hơn nữa để nhắc nhở chúng ta về sự khôn ngoan và quyết tâm của người xưa.
Còn nhiều nữa những bài hát quê hương, những hùng sử ca làm sôi lên bầu nhiệt huyết của chúng ta: Bạch Đằng Giang, Đàn Chim Lạc Hồng, Vó Câu Muôn Dặm... Thêm vào đó, khán giả sẽ có dịp nghe cho “đã” giọng hát trầm ấm, đầy tình cảm của nam ca sĩ Quang Tuấn qua những bài hát đã làm nên tên tuổi của anh: Huyền, Gửi Người Em Gái, Đường Xa Vạn Dặm...
Tôi nôn nóng chờ đến ngày được hát chung với các bạn ca viên của Ngàn Khơi những khúc ca oai hùng của lịch sử quê hương. Hẹn gặp bạn ngày hôm ấy nhé.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài  trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Nguyễn Linh Giang

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/hat-cho-que-huong-9cgKIXF0.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo