Bạn thích bài này?
Font-Size:
Hết là “sư tử Hà Đông” lại biến thành “phóng xạ nguyên tử”
(VienDongDaily.Com - 18/07/2012)
Từ khi được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tầm nhìn của giới trí thức Việt Nam vào đầu thế kỷ 17 bèn ca bài biệt ly...
Hoài Mỹ/Viễn Đông

Từ khi được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tầm nhìn của giới trí thức Việt Nam vào đầu thế kỷ 17 bèn ca bài biệt ly “cửa Khổng sân Trình” để giang hồ vặt đến các chân trời, góc bể mới; kiến thức bật rễ khỏi Văn Miếu Hà Nội, lướt trên Vạn Lý Trường Thành, phóng qua Fuji để bay tới tận Kinh Đô Ánh Sáng. Thế nhưng, thê thảm thay, cho tới thập niên 1950, giấc mơ của phần đông đàn ông Việt Nam vẫn chỉ được gói trọn trong 3 phạm vi: “Ăn cơm Tầu - ở nhà Tây - lấy vợ Nhật”.

3 ước vọng từ xưa tới nay

“Chuyện nhỏ”! - Phải, trước sau 3 thứ ấy cũng chỉ là những “chuyện nhỏ”. Chẳng thế mà đến thời Đệ Nhất Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam, từ thập niên 1960, không chỉ riêng giới lắm địa mà cả đến một đứa trẻ còn mặc quần có “cửa sổ” mặt trước, phía sau hay một chú lơ xe vốn chủ trương “bao nhiêu xương sống xương sườn phơi ra” cả bốn mùa; một bác buôn thúng bán mẹt vốn “đêm về không cho biết đến hương đêm” hoặc một “chị em ta” vốn “bộ đồ nghề” tả tơi còn hơn xơ mướp... thẩy đều đã có thể vô tư mà “ngồi nước lụt” để đớp “cơm Tầu” ở một quán cóc lề đường hay “thơ thới hân hoan” xơi “cơm Tầu” trong một khách sạn.
Còn mộng “ở nhà Tây” thì quả thật khó hơn, tuy nhiên chỉ vào cái “thưở ban đầu lưu luyến ấy” mà thôi - nghĩa là dưới thời Pháp thuộc - thì tối thiểu cũng phải thuộc vào thành phần xã hội “xu hào rủng rỉnh mán ngồi xe” của thi sĩ Tú Xương mới hy vọng đặt được chân vào, nhưng đến giai đoạn “Saigon là Hòn Ngọc Viễn Đông” thì đến như kẻ hèn này, thời đó đang “làm học trò không sách cầm tay; có tâm sự đi nói cùng cây cỏ” mà cũng đã được “ở nhà Tây” không có Tây nhưng do bố mẹ làm chủ. Cũng thấy thường thôi. Chỉ còn ước mơ thứ ba và cũng là sau cùng là “lấy vợ Nhật” thì kể như “mộng không thành” đối với tuyệt đại đa số nam giới Việt Nam. Chẳng cần “thành khẩn khai báo” mà ai cũng dư sức hiểu nguyên nhân.
Nay nói đến “ăn cơm Tầu”, đa số người Việt đã ngán can không nổi, chê không những “quá nhiều dầu mỡ” lại chỉ “sao y bản chính” chứ ít tính “sáng tạo”. Dân biết thưởng thức đã từ khuya đánh giá “cơm Tầu” thuộc hạng “bèo”, sức mấy được xếp loại cao lương mỹ vị. Chẳng cần nói cao xa, đố cả lò “mì xào, hủ tiếu” của họ hàng Mao Xếnh Xáng, của dòng tộc từ Xồi đến Hứa... bắt kịp món Phở tuyệt vời của Việt Nam đấy!
Và nay “ở nhà Tây” thì xin lỗi chứ, đó cũng chẳng qua chỉ là kiểu “nghèo mà nói giọng mạt”. Quí độc giả nào đã có dịp qua Paris tức “Kinh Đô Ánh Sáng” mới hiểu thế nào là “nhà Tây”, tuy “có tiếng mà không có miếng”, vừa cũ, thiếu tiện nghi lại chật chội. Nói mà không sợ mang “tội tổ tông” là “đại nổ” chứ, vào nhà Tây mà muốn thay cái áo cũng phải ra sân mới mong mặc được, bởi giang tay trái để xỏ tay áo thì ngón tay chạm tường bên phải; giơ tay kia ra lại đụng vách phía trái. Đi lại cũng phải nhẹ chân như kiểu đi “moonwalk” của Michael Jackson mới mong không làm rung rinh sàn nhà hoặc nếu ở gác trên thì không phá đám những kẻ đang hành sự bên dưới... Nghĩ mà thương các vị tiền bối của mình, cũng vì quan niệm “tiền có xuất, Phật mới biết” nên mới nuôi giấc mộng “ở nhà Tây”, chứ như ngày nay được trú ngụ trong các ngôi nhà hiện đại của con cháu, chẳng hạn ở Hoa Kỳ này, thì chẳng cần nuôi mộng hay mơ ước “có tổ chức” gì cũng vẫn có thể chửi thề một câu quá ư dễ thương cho sướng miệng rồi xác quyết: “Y chang... thiên đàng”!
“Lấy vợ Nhật”?
Thế nhưng, còn việc “lấy vợ Nhật” thì tuy ngày nay hẳn đã có đàn ông Việt Nam lấy vợ Nhật nhưng chắc không đông - liệu có còn là niềm mơ ước thầm kín của các đấng mày râu Việt Nam như thưở xa xưa nữa không? Thôi cứ tạm coi là còn đi thì phải đặt câu hỏi vì đâu phụ nữ Nhật lại được tôn vinh là lý tưởng như thế?
Thực tế thì kẻ hèn này không biết tí gì nhưng cứ dựa vào phim ảnh hay sách báo thì phải công tâm nhận xét là “quá đã” với một người vợ Nhật. Chẳng hạn vào thế kỷ 6 trở về trước, người chồng Nhật chẳng khác gì một ông vua, một đấng hoàng đế trong gia đình. Mỗi lần đi ra ngoài về - bất kể đi “lao động là vinh quang” hay chỉ theo bạn bè uống sakê hoặc đi tập sự làm “samurai” - người chồng chưa kịp bước vào nhà thì vợ đã vội vàng gọn ghẽ trong chiếc “kimono” ra quì xuống cởi giầy và vớ hay dép cho chồng rồi lấy khăn nóng lau mặt cho chồng, nước ấm rửa chân cho chồng. Luôn luôn chồng vừa gọi, vợ đã “dạ”, chưa kịp bảo, vợ đã “vâng”. Ấy, tuy cũng “đa khẩu” như toàn thể nữ giới từ cổ chí kim trên vũ trụ nhưng người vợ Nhật rất ít nói, chỉ phục vụ.
Nhưng từ năm 1868, thời Minh Trị Duy Tân trở đi, nền giáo dục Nhật khởi sự thay đổi, nhờ thế nhiều trẻ nữ được đến trường tuy việc giáo dục vẫn đặt nặng trên nền tảng “trọng nam khinh nữ” y chang ở Tầu hay ở Việt Nam. Tuy vậy, truyền thống mà tiếng Nhật gọi là “Ryosai kembo” vẫn là mục tiêu của chính sách của chính phủ thời đó, nghĩa là phụ nữ được đánh giá là “người vợ đảm đang và người mẹ thông minh”. Luật dân sự Minh Trị năm 1898 mới chỉ dành cho phụ nữ một vài quyền hạn chế như ly dị và sở hữu tài sản nhưng vẫn lệ thuộc đức ông chồng trong hầu hết các vụ kiện pháp lý.
Nói vậy chứ, việc “lấy vợ Nhật” vào giai đoạn này mà nếu có ông Việt Nam nào ao ước thì kể như vẫn chí lý và được động viên: “Tới luôn, bác tài!”. Thế nhưng có mơ, có mộng thì cũng chỉ nằm nhà mà đêm đêm thực hiện trong các cuộc “bắn thằn lằn” sôi nổi mà thôi chứ thực tế có các vàng cũng chẳng có ma nào anh dũng dám “liều mạng sa trường” mà cất bước giang hồ sang tận xứ Phù Tang để cầu duyên con gái của Thái Dương Thần Nữ.
Nay thì... trễ rồi, gái Nhật chủ trương “cưới chồng” chứ không còn tử thủ trong nhà để chờ một tên “cha căng chú kiết” xa lạ hay chỉ mới quen mặt mà chưa biết địa chỉ đến hỏi cưới. Lời kêu gọi “hỡi phụ nữ Nhật, hãy vùng dậy!” của diễn viên Naomi Akomoto đã được nữ giới Nhật thi hành ào ào. Ý kiến sau đây của siêu sao Akomoto còn được tôn vinh là kim chỉ nam: “Phụ nữ không nên an tọa một chỗ và chờ đợi hoàng tử của mình đến trên một con bạch mã. Họ phải đi ra ngoài và tự túm lấy một nửa của mình”. Mà “một nửa” của phụ nữ Nhật phải “made in Japan” chứ sức mấy họ chịu “cầm nhầm” một anh Việt vốn đặc sệt chất... an-na-mit! Hơn thế nữa, xã hội Nhật ngày nay không còn cảnh tượng “vợ cởi giầy cho chồng” và “sushi bưng sakê rót” tới tận miệng cho chồng, nhưng trai Nhật phải hội đủ 3 tiêu chuẩn mà tiếng Nhật gọi là “prey-san-tei otoko” thì may ra mới mong lọt được vào mắt nâu nâu của nàng: Dễ bảo - độc lập (chẳng hạn đừng có động một tí lại chậy về méc mẹ hay cái gì cũng phải lấy ý kiến chỉ đạo của bố) - và đáng tin cậy (thí dụ không cắt xén tiền lương, ra ngoài thì luôn luôn “đi đến nơi về tới chốn”, nghĩa là cứ đường thẳng mà đi, không nhìn ngang, liếc dọc, nhất là ở chỗ có “gheisa” hay đông đàn bà, con gái).
Nói tóm lại thì phương pháp hữu hiệu nhất của thế kỷ hiện đại được liệt kê dưới đây để đàn ông Nhật cũng như Việt Nam - cho dù có khiếm thị hoặc bị bịt mắt - vẫn dễ dàng nhận ra được vợ mình ở giữa chốn bá quan văn võ:
“Người khen ta khi ta làm đúng, chê ta khi ta làm sai, ấy là bạn ta.
“Người khen ta khi ta làm sai, chê ta khi ta làm đúng, ấy là thù ta.
“Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta dù rằng ta đúng hay sai thì đích thị là... vợ ta rồi!”.
Lại nói tóm lại nữa, thời xưa trong xã hội phong kiến Nhật hay Việt Nam thì người chồng là gia trưởng, chỉ huy vợ, hướng dẫn con, bá chủ tài sản và nhất là có quyền “dành nhiều thời gian rảnh rỗi cho việc giao du với các đồng sự nam giới trong mối quan hệ xã hội mà không có sự tham gia của vợ”. Nhưng nay vai trò đã đảo ngược, vợ Nhật và vợ Việt Nam là nhân vật chính trong gia đình: “Không vợ, đố mày làm nên”! - Chẳng thế mà triết gia Socrates từ khoảng thế kỷ thứ 4 trước Công Nguyên đã tiên tri được thân phận của người chồng Việt và Nhật của thế kỷ 21 mà viết ra những “chân lý”, trong đó có 7 điểm nổi bật:
- Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận hết lỗi tuy mình chẳng làm việc gì sai cả).
- Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không chê bai dù cơm nhão, canh mặn hay không có thức ăn).
- Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa về trình).
- Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn (bình thản chờ vợ trang điểm hay chờ đợi mà không được biết mệt những khi vợ đi shopping).
- Vợ dậy cho ta biết tránh cảnh “nhàn cư vi bất thiện” và biết siêng năng vận động, luyện tập thể dục tại gia (lau dọn cửa nhà, rửa chén bát, đổ rác và khi được sợ sai bảo phải mau mắn thi hành mệnh lệnh).
- Vợ dậy cho ta biết giá trị của hai chự Tự Do (nay ta không còn hiện hữu nữa).
- Vợ dậy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (muốn chết mà cứ phải sống)...
Vậy thì giấc mộng của đàn ông Việt Nam “Ăn cơm Tầu - ở nhà Tây - lấy vợ Nhật” đã thật sự tự chúng tiêu tán tùng theo thời gian và đà tiến hóa văn minh của nhân loại rồi.

“Phóng xạ nguyên tử”?
Không còn lạ nữa khi - bởi những hệ quả bất biến kể trên - Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Nhật Bản ngày 06-06-2012 đã có lý để so sánh phóng xạ nguyên tử giống như “hình ảnh giận dữ của một bà vợ Nhật Bản” hay nói ngược lại cho càng hợp lý hơn: “Một bà vợ Nhật Bản giận dữ chẳng khác gì cuờng độ gia tăng của chất phóng xạ nguyên tử”.
Còn bức minh họa của cơ quan trên đây: “Bà vợ quơ tay, múa chân, gầm thét trước một anh chồng khốn khổ” thì y chang phóng xạ nguyên tử tàn phá và gây tử vong cho mọi sinh vật và vạn vật chung quanh.
Nhật Bản hơn bất cứ dân tộc nào về kinh nghiệm liên quan đến chất phóng xạ nguyên tử, bởi dân tộc Phù Tang đã là nạn nhân của hai trái bom nguyên tử của Mỹ thả xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki, ngày 6 và 9 tháng 8 năm 1945 - và vào tháng 3 năm ngoái lại bị nạn nhiễm phóng xạ rò rỉ từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima I.
Một người chẳng hạn bị nhiễm phóng xạ ở mức độ thấp, trên một đơn vị Gy (có 7 cấp độ dính nhiễm từ 1 Gy tới 7 Gy), sẽ biểu lộ hàng loạt triệu chứng như nôn mửa, tiêu chẩy, nhức đầu và sốt. Một người khỏe mạnh bị dính nhiễm ở mức 4 Gy, sẽ bị tử vong trong vòng nửa giờ.
Chất phóng xạ có khả năng gây tổn chương đối với các chất trong cơ thể, phá vỡ các liên kết hóa học giữa các phân tử và nguyên tử thành mô.
Các bộ phận cơ thể dễ bị tổn thương nhất khi bị dính nhiễm phóng xạ là các mô ở ruột, bao tử và các tế bào sinh sản máu trong tủy xương.
Nếu nạn nhân dính nhiễm phóng xạ sống sót thì ảnh hưởng của nó vẫn tồn tại gây thiệt hại cho cơ thể. Theo đó nguy cơ lâu dài lớn nhất là ung thư.
Những nét chính yếu trên đây về cường độ tàn phá của phóng xạ nguyên tử mà kẻ hèn này cóp nhặt đây đó để chỉ phác họa sơ sơ nên thôi, vậy mà thiết tưởng vẫn làm “nổi gai ốc, sởn tóc gáy” cho người đọc. Sự khủng khiếp đó có cùng cường độ và ảnh hưởng tàn bạo của một cơn giận dữ của một bà vợ Nhật hay Việt hoặc bất cứ phụ nữ của chủng tộc nào mà được mệnh danh là bà xã. Nếu chất phóng xạ tàn phá và gây tử vong cho các nạn nhân bị dính nhiễm thế nào thì “anh chồng khốn khổ” cũng chẳng thể “chịu đời chi thấu” trước cơn “tam bành lục tặc” của bà xã mình. So sánh được như Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Nhật Bản thì mới biết thương hại các “anh chồng khốn khổ” và mới hiểu thấu đáo hình ảnh “quơ tay, múa chân và gầm thét của một bà vợ” mà cơ quan nghiên cứu Nhật Bản đã “uống thuốc liều” đưa lên trang mạng.
Người Việt Nam áp dụng điển tích Trung Hoa mà so sánh một bà vợ dữ tợn là “sư tử Hà Đông” xét ra vẫn hiền, vẫn đại lượng và nhân hậu chứ không có tính cách “cạn tầu ráo máng”, nói một lần cho bớt bị dồn nén rồi chết cũng hả dạ như các chuyên viên Nhật. Hơn nữa, việc so sánh của cổ nhân Việt mình cũng rất cao thượng vì chỉ đối chiếu hình ảnh bà vợ dữ tợn với cảnh tượng “sư tử Hà Đông hống” chứ không phải khi con sư tử săn mồi, xé mồi, ăn mồi cho dù những nét minh họa ấy rất giống cảnh một “bà vợ quơ tay, múa chân, gào hét và cào cấu... anh chồng khốn khổ”.
Thôi thì, dù một “sư tử Hà Đông hống” hay chất “phóng xạ nguyên tử” gây khiếp đảm cho nhân loại và tàn phá, giết hại vạn vật thế nào thì một bà vợ dữ tợn cũng có tác động y chang vậy đối với một “anh chồng khốn khổ”.
Viết bài này xong, tôi sẽ bắt chước nhà tranh đấu Trung Hoa khiếm thị Chen Guangchen (Trần Quang Thành) mà tìm đến một tòa đại sứ xin “tị nạn nhân quyền”. Chắc chắn bà xã tôi sẽ đọc bài này như nàng vẫn thường “kiểm duyệt” tất cả những gì tôi viết dù tôi đã cố gắng lách.
Nhưng trước khi chấm dứt, tôi cảm thấy sẽ có quí vị nữ độc giả đặt câu hỏi: “Bọn tôi dữ tợn vậy đó, các ông lấy vợ làm chi mà còn than?!?”- Vâng, tôi chẳng biết phải trả lời sao, đành mượn câu giải đáp bất hủ của triết gia Hy Lạp Socrates; ông vốn có một bà vợ tên là Xanthippe, khét tiếng dữ dội trong lịch sử thế giới mà “sư tử Hà Đông” chỉ là con tép đối với bà và chất “phóng xạ nguyên tử” chỉ như chất “hữu xạ tự nhiên hương” nơi nách bà mà thôi; Socrates khám phá được chân lý: “Bạn cứ nên lấy vợ. Gặp vợ hiền, bạn được hạnh phúc - Gặp vợ dữ, bạn thành triết gia - Đàng nào cũng có lợi!” - (HM)

(Còn tiếp - nếu tác giả còn sống)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Hoài Mỹ/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/het-la-su-tu-ha-dong-lai-bien-thanh-phong-xa-nguyen-tu-VkrZryDY.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo