Bạn thích bài này?
Font-Size:
Lều trại nhóm Chiếm Đóng Los Angeles bị bố ráp
(VienDongDaily.Com - 30/11/2011)
Suốt đêm những người biểu tình hô vang: “Nền dân chủ trông giống như thế này!”. Có một sự nhấn mạnh đến hòa bình và bất bạo động, khi người ta cất tiếng hát, chơi đàn guitar...
Vanessa White/Viễn Đông

LOS ANGELES, California – Một vòng người hình thành chung quanh một căn lều, khi những người biểu tình ngồi nắm lấy tay nhau. Một người tổ chức hô lên: “Chúng tôi cần thêm những người tình nguyện! Chúng tôi cần thêm người để bị bắt!”. Lời kêu gọi của ông được lập lại bởi những người biểu tình và ủng hộ viên trong vòng tròn cũng như những người trong đám đông ở xung quanh.
Và ngay sau nửa đêm 30-11-2011, khoảng 1.400 viên chức Sở Cảnh Sát Los Angeles (LAPD), mặc trang phục đầy đủ để chống bạo loạn, bắt đầu bắt giữ hơn 200 người biểu tình thuộc nhóm Chiếm Đóng Los Angeles, ở trước Tòa Thị Chính Los Angeles.


Một người biểu tình nằm lăn ra đất với khẩu hiệu vẽ trên nền đất “Chiếm Đóng Điều Hữu Lý”
trên đường W. 1st Street bên ngoài Tòa Thị Chính Los Angeles đêm 29-11-2011
- ảnh: Venessa Beck/Viễn Đông


Người biểu tình mặt đối mặt với cảnh sát LAPD ở góc đường W. 1st Street và Main St. bên ngoài
Tòa Thị Chính Los Angeles sau nửa đêm 30-11-2011 - ảnh: Venessa Beck/Viễn Đông

Nhóm biểu tình đã được yêu cầu rời khỏi khu vực Tòa Thị Chính, hạn chót là ngày 28-11-2011, nhưng hàng trăm người vẫn cứ ở lại nơi ấy. Ăn mừng ngày thứ 60 trong cuộc “chiếm đóng” Tòa Thị Chính, và phát triển một bãi lều trại cộng đồng, những người biểu tình này đang tham gia vào hoạt động bất phục tùng dân sự, bảo vệ cho điều mà họ tin là họ có quyền chiếm đóng tài sản công cộng. Họ hành động trong tình liên đới với Phong Trào Chiếm Đóng. Phong trào này bắt đầu trong khu vực tài chánh Wall Street của New York, cũng ở San Francisco trong tháng 9 năm 2011. Lấy cảm hứng từ những cuộc biểu tình đòi dân chủ lan tràn khắp khu vực Trung Đông và Bắc Phi trong mùa Xuân 2011, Phong Trào Chiếm Đóng đã trở thành quốc tế và phần lớn được tường thuật như là “không có người cầm đầu” và “thiếu những yêu sách”, mặc dù những đề tài xoay chung quanh những vấn đề kinh tế và xã hội dường như là tiêu điểm hành động của họ.
Trong lúc ngồi chờ cảnh sát tới, một người biểu tình hô vang: “Chúng tôi không phải là một phong trào không có lãnh đạo! Chúng tôi là một phong trào của những người lãnh đạo!”.


Những thân cây chằng chịt những thứ người biểu tình cột, treo lên vào sáng 30-11-2011;
hậu cảnh là Tòa Thị Chính Los Angeles - ảnh: Vi Lang/Viễn Đông


Một người lao công đang dọn dẹp những thứ người biểu tình để lại sáng 30-11-2011
- ảnh: Vi Lang/Viễn Đông

Lãnh đạo và chuẩn bị
Họ thừa biết rằng chuyện ấy đang tới, và họ chuẩn bị sẵn sàng.
Suốt chiều tối, những người biểu tình ở Los Angeles và những người ủng hộ họ tổ chức những cuộc tụ họp phân tán theo nhóm nhỏ và những cuộc họp chung, nơi đó một nhóm đông hơn nhận được những tin tức cập nhật hóa về chuyện cảnh sát có thể mở một cuộc tảo thanh, và họ chuẩn bị sẵn sàng, lên tiếng bày tỏ quan ngại và những vấn đề, khích lệ lẫn nhau, cũng như đồng ý về hành động tương lai, thông qua sự đồng thuận tiếp theo sau những cuộc biểu quyết.
Các diễn giả, trong nhóm lớn hơn cũng như trong những nhóm phân tán nhỏ, lên tiếng phát biểu bằng những lần hô từ ba tới năm chữ, và để cho những người lắng nghe họ lặp lại theo nhóm những lời họ vừa nói ra. Ai muốn nói thì la lên: “Mic check!”.
Suốt đêm những người biểu tình hô vang: “Nền dân chủ trông giống như thế này!”. Có một sự nhấn mạnh đến hòa bình và bất bạo động, khi người ta cất tiếng hát, chơi đàn guitar, hát nhạc rap, khiêu vũ, hút thuốc, nói chuyện với nhau, hoặc là chỉ ngồi yên mà nhìn những người khác.
Một vài vụ đánh lộn xảy ra giữa mấy người biểu tình, mặc dù nhanh chóng được hạ hỏa khi một số người biểu tình và những người ủng hộ chạy đến tách họ ra.


Từ trong một gian lều Occupy LA nhìn ra, sáng 30-11-2011 - ảnh: Vi Lang/Viễn Đông

Nhóm tổ chức yêu cầu những người biểu tình cũng như những người ủng hộ hãy tôn trọng cộng đồng và loại bỏ mọi thứ gây nghiện, rượu, hoặc võ khí, ra khỏi nơi cắm lều, nếu họ có những thứ ấy.
Họ cũng dự đoán xảy ra một cuộc tảo thanh, khi tin tức lan đến trại của họ cho biết cảnh sát LAPD đang tập trung ở sân vận động Dodger Stadium gần đó.
Một người phụ nữ nói với nhật báo Viễn Đông rằng bà sống ở gần sân vận động này và có nhìn thấy mấy chiếc trực thăng bay trên sân, cũng như thấy một số chiếc xe buýt chạy phía trước những nhóm phóng viên tin tức, tiến về hướng vận động trường. Bà nói rằng đây là nơi mà họ sẽ tập trung những người bị bắt.
Chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc bố ráp và bắt giữ, nhóm tổ chức thông báo cho những người biểu tình và những người ủng hộ biết rằng LAPD sẽ bắt bất cứ người nào còn ở phía trước Tòa Thị Chính, sau khi nhà chức trách cảnh cáo rằng họ phải rời khỏi nơi ấy.
Mỗi người đều được cho hai cách lựa chọn. Bất cứ ai không muốn bị bắt đều không phải ở lại nơi đây, nhưng được yêu cầu ghi chép lại càng nhiều càng tốt, về vụ tảo thanh bắt bớ, bằng máy video hoặc những hình ảnh chụp được. Tuy nhiên, những ai muốn bị bắt, đều được chỉ dẫn đừng nên cưỡng lại. Thay vì vậy, họ được khuyên nên ứng xử một cách hòa hoãn và được khuyến khích viết các số điện thoại của Hiệp Hội Luật Sư Toàn Quốc (National Lawyers Guild) trên cánh tay để họ có thể nhận được sự trợ giúp pháp lý khi ở trong tù và có thể để tìm được tiền thế chân.
Trong khi chờ bố ráp, những người biểu tình nào có ý định để cho cảnh sát bắt đều tự trang bị bằng những mặt nạ chống hơi cay hoặc bằng khăn nhúng vào giấm, để tự bảo vệ theo cách tốt nhất mà họ có thể, chống lại chuyện LAPD có thể sử dụng hơi cay hoặc xịt “nước ớt” (pepper spray) để giải tán họ.
Ngay trước nửa đêm, cảnh sát LAPD đến nơi, phong tỏa chung quanh khu vực Tòa Thị Chính. Mặc dù có những người biểu tình giận dữ la mắng cảnh sát, cũng có những người biểu tình khác nhắc họ rằng chính các cảnh sát viên cũng là thành phần của tầng lớp 99 phần trăm, nói theo chủ đề của Chiếm Đóng, có nghĩa là nhóm người đa số bị áp bức về kinh tế và xã hội bởi 1 phần trăm gồm những người giàu của thế giới.
Không có ai bị thương do những vụ bắt giữ, và cuộc lục soát ban đầu trong khu cắm trại đã không tìm thấy bất cứ một chất gây nghiện hoặc một thứ võ khí nào.
Khu trại đang được dọn dẹp sạch hết những căn lều, rác rưởi, tranh ảnh và những người biểu tình.
Tuy nhiên, có lẽ không dẹp bỏ được sứ điệp cũng như lịch sử của Phong Trào Chiếm Đóng.


Một người biểu tình trong phong trào Chiếm Đóng Los Angeles sáng 30-11-2011
- ảnh: Vi Lang/Viễn Đông


Sắp tới xảy ra chuyện gì nữa?
Mặc dù các phương tiện truyền thông chính lưu lên tiếng chỉ trích rằng Phong Trào Chiếm Đóng thiếu những yêu sách minh bạch và thiết thực đòi thay đổi cải cách, những người biểu tình Chiếm Đóng Los Angeles nói chung tin rằng họ cần thu nhận sự ủng hộ toàn cầu càng nhiều càng tốt, trước khi đưa ra bất cứ yêu sách thiết thực nào.
Hiện không biết chính xác những người biểu tình sẽ tái tụ tập ở đâu, với tư cách là một cộng đồng dài hạn, mặc dù nghe nói nhóm Chiếm Đóng Quận Cam ở Irvine đã hoan nghênh họ đến tham gia khu lều trại Irvine, ở bên ngoài Tòa Thị Chính của thành phố này.
Cũng có những người biểu tình nói rằng họ sẽ quay trở lại Tòa Thị Chính Los Angeles, thiết lập sự hiện diện nhất quán ở đó. - (VW)
Vanessa White/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/leu-trai-nhom-chiem-dong-los-angeles-bi-bo-rap-i7R4uHbF.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo