Bạn thích bài này?
Font-Size:
Một thành phố ở Quận Cam sắp phá sản, một số khác đang tệ đi
(VienDongDaily.Com - 19/07/2012)
Những lời ông Waller nói đều phản ảnh kinh nghiệm mà một số thành phố của Quận Cam trải qua khi họ ngóc dậy từ thời buổi khó khăn, cho dù có kiếm được những mức thặng dư ngân sách trong những năm gần đây.
Vanessa White/Viễn Đông

SANTA ANA, California – Trong một chuyến xa nhà, đi du lịch chẳng hạn, các cư dân địa phương có thể được hỏi rằng họ từ đâu tới. Cứ mỉm cười cố gắng giữ lịch sự khi chuyện trò, họ có thể đáp: “Quận Cam”, thế là lập tức họ gặp ngay thêm những những câu hỏi khác, như “Nơi ấy tốt không?”, hoặc “Chắc ông/bà giàu có phải không?”.


Ở Quận Cam, không phải thành phố nào cũng sung túc như Anaheim một phần vì có công viên giải trí Disneyland - ảnh: Vi Lang/Viễn Đông

Là một trong số những quận giàu nhất tại Hoa Kỳ, Quận Cam (Orange County – OC) của California được tiếng thơm theo lối rập khuôn là thuộc tầng lớp thượng lưu, vì những người cư ngụ tại đây đều lắm tiền bạc của cải. Tuy nhiên, có lối hỏi phanh phui bề mặt này ra và không được nêu lên trong mấy câu hỏi trước, đó là “Từ vùng nào” hoặc “Từ thành phố nào mà tới?”.
Một câu hỏi như vậy phản ảnh một điều gì đó có một tầm quan trọng mới đây càng ngày càng gia tăng, đối với những cư dân Quận Cam, vì thành phố Stanton của quận này đang gặp nguy cơ phá sản, còn những thành phố khác, như Cypress, Placentia, Santa Ana, Garden Grove, và Costa Mesa, thì có chưa tới 10 phần trăm ngân sách dự trữ, tức những ngân khoản lót đệm để sử dụng trong trường hợp xảy ra tình trạng thâm thủng ngân sách. Nói cách khác, một số cư dân OC có thể không có được cuộc sống tốt đẹp, và có thể là họ chẳng giàu sang gì cả.
Chẳng hạn, trong khi Westminster là một trong một nửa của tổng số các thành phố Quận Cam có ngân sách dự trữ được 50 phần trăm, thì Viễn Đông đã đưa tin về những biện pháp mà thành phố này đã đưa ra để làm giảm bớt mức thâm hụt sơ khởi lên tới 10,4 triệu Mỹ kim trong năm tài khóa 2012-2013, bao gồm chuyện cho 67 công chức thành phố nghỉ việc và về hưu sớm, kể từ tháng 2 năm 2012.
Trong tháng 2 và tháng 4 năm 2012, Viễn Đông tường thuật rằng thành phố Westminster đang áp dụng những biện pháp “khó khăn”, nhằm ứng phó với chuyện dẹp bỏ các cơ quan tái phát triển (RDA) của thành phố, cùng chịu chung số phận với các cơ quan RDA địa phương trên toàn tiểu bang, bị buộc phải làm như vậy để giúp san bằng hố thâm thủng ngân sách của California. Các RDA chịu trách nhiệm thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và làm hồi sinh các khu vực của một cộng đồng và nhận được tài trợ thông qua tiền thu được từ thuế tài sản.
Toàn bộ thành phố Westminster đã được chỉ định trở thành một dự án tái phát triển, nhiều viên chức thành phố được trả lương bằng tiền của quỹ tái phát triển. Vào hôm 5-7-2012, nhật báo Viễn Đông đưa tin cho biết rằng, với những vụ cho nghỉ việc và về hưu sớm, Westminster vẫn còn gặp phải mức thâm thủng lên tới 3,7 triệu Mỹ kim cho năm tài khóa 2012-2013, và sẽ phải rút tiền ra từ quỹ dự trữ 21 triệu Mỹ kim của thành phố.
Tuy nhiên, mặc dù Westminster được xem là có thế cân bằng về tài chính để đủ sức vượt qua được những mối tai họa của mình, nhưng thành phố này đã giải nhiệm ông Mitch Waller – nhân vật phụ trách quản trị tài chánh và là cựu chỉ huy trưởng cảnh sát Westminster – rồi chuyển giao công việc của ông Waller cho ông Eddie Manfro, phụ tá quản đốc thành phố, như Viễn Đông đã đưa tin ngày 17-7 vừa qua.
Nhật báo Viễn Đông đã liên lạc với các thành viên Hội Đồng Thành Phố Westminster, để xin ý kiến bình luận của họ về lý do tại sao ông Waller được giải nhiệm, nhưng khi bài báo này đã lên khuôn thì Viễn Đông không nhận được lời bình luận nào của họ. Tuy nhiên, vào hôm 16-7-2012, nhật báo OC Register đưa tin cho biết rằng Thị Trưởng Margie Rice của Westminster tố cáo rằng “ông Waller đã gạt bỏ Hội Đồng Thành Phố ra khỏi tiến trình làm quyết định, trong những vụ cho công chức nghỉ việc xảy ra gần đây”. Báo OC Register viết tiếp và trích dẫn những lời ông Waller gợi ý rằng ông bị để cho ra đi, để hội đồng có thể nắm thêm quyền kiểm soát việc bổ nhiệm một vị cảnh sát trưởng mới, một nhiệm vụ mà lẽ ra có thể được giao trở lại cho ông Waller đảm trách.
Trước khi được giải nhiệm, theo tin tức cho biết, ông Waller nói rằng phần lớn nhất trong khoản thâm thủng của thành phố đã được giải quyết, và tất cả những chỉ báo về kinh tế của thành phố đều “bắt đầu từ từ tiến theo đúng hướng”. Những lời ông Waller nói đều phản ảnh kinh nghiệm mà một số thành phố của Quận Cam trải qua khi họ ngóc dậy từ thời buổi khó khăn, cho dù có kiếm được những mức thặng dư ngân sách trong những năm gần đây.

Các thành phố, quận, đang vươn lên?
Trong năm 2011, thành phố Santa Ana đã gặp phải mức thâm thủng ngân sách lên tới 13,6 triệu Mỹ kim, kèm theo một mức thiếu hụt 30 triệu Mỹ kim được dự đoán cho năm tài khóa 2012-2013. Tuy nhiên, thành phố này đã áp dụng những biện pháp như dẹp bỏ sở cứu hỏa của mình, chuyển công việc của sở này sang cho cơ quan Thẩm Quyền Cứu Hỏa Quận Cam. Santa Ana cũng cắt giảm hơn 580 người trong lực lượng nhân công, và hiện nay có một ngân sách cân đối lần đầu tiên tính trong mấy năm nay, hoạt động với trên 196 triệu Mỹ kim.
Thành phố Orange đã chấp nhận ngân sách năm tài khóa 2012-2013, với một mức thặng dư lần đầu tiên tính trong 4 năm, trong khi đó thành phố Anaheim lập được một ngân sách cân đối cho năm tài khóa 2012-2013, mà không cần phải vận dụng đến ngân quỹ dự trữ của mình. Còn thành phố La Palma thì vẫn tiếp tục duy trì một ngân quỹ dự trữ, được tài trợ 100 phần trăm toàn bộ chi phí của thành phố.
Mặc dù có những thành phố của Quận Cam đang thành đạt khả quan, và quận có thể hãnh diện về một bộ mặt giàu có, Quận Cam vẫn đang phải trả cho xong hết vụ phá sản năm 1994, và vẫn nhắc cho người ta nhớ rằng không phải mọi thành phố của quận đều lành mạnh giống như những thành phố khác.
Xét một cách toàn bộ, liệu Quận Cam có sống sót qua cơn được hay không? - (VW)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Vanessa White/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/mot-thanh-pho-o-quan-cam-sap-pha-san-mot-so-khac-dang-te-di-kQHMjyoo.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Lo Obamacare cho năm sau: Quá sớm chăng?

Như mọi người đã biết, kể từ đầu năm 2014, thị trường bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ đã mở ra một chương mới với đạo luật Affordable Care Act, gọi tắt là Obamacare.

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!
Quảng cáo