Bạn thích bài này?
Font-Size:
Một thời tha hồ “nổ”
(VienDongDaily.Com - 26/06/2012)
Có lẽ người ta cần khoe khoang, khoác lác để cảm thấy tự tin hơn, hay “nổ” để đạt được mục đích, một nhu cầu nào đó.
Việt kiều về quê cưới vợ (kỳ 10)

David Nguyễn/Viễn Đông



Anh không biết bơi cho chìm luôn - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Bệnh “nổ” không biết có từ khi nào. Nhưng từ khi hiểu biết cuộc sống đến nay hơn nửa đời người, tôi vẫn thường nghe người Việt mình hay “nổ”. Nhiều người cho rằng đó là đặc tính của dân tộc Việt Nam, tôi thì không nghĩ vậy. Có lẽ người ta cần khoe khoang, khoác lác để cảm thấy tự tin hơn, hay “nổ” để đạt được mục đích, một nhu cầu nào đó.


Việt kiều lãng mạn - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Những năm trước, “Việt kiều bán nước” về nước đã được nhà cầm quyền cộng sản đổi thành "Việt kiều yêu nước". Nhóm chữ này nói ra có bằng thừa vì “làm người” ai mà không yêu nước. Nhưng yêu nước không có nghĩa là yêu một chế độ độc tài, độc đảng. Việt kiều về Việt Nam thăm thân nhân, du lịch và hợp tác làm ăn. Hành trang về nước lúc nào cũng đầy ắp những va-li và thùng hàng. Xuống phi trường, họ đã có người đón chờ, có cả hoa tươi và khăn ướp lạnh, có người đứng sẵn, đẩy hành lý ra xe. Nhưng trước khi ra được cổng kiểm tra hành lý thì họ cũng đã có ít đô la lót tay cho hải quan cửa khẩu để không bị làm phiền. Việt kiều đi tới đâu là rềnh rang tới đó. Nhà nào có Việt kiều nhìn vào biết liền. Nhà cửa khang trang hơn, có đồ Mỹ xài. Thậm chí là mồ mả cũng sạch đẹp hơn, tường nhà mồ cao, có cổng sắt.


Bơi thuyền vui vẻ - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Cũng vì nhìn thấy những điều đó mà Việt kiều dẫu sao được người ta cho là có giá hơn dân phèn trong nước. Cách ăn chơi của Việt kiều cũng mạnh bạo hơn, nhất là những buổi tiệc gia đình thết đãi bà con, bạn bè. Nhưng đó chỉ là một thời gian ngắn. Chứ không dám so đường dài với các “đại gia” nội địa.
Việt kiều về nước nói ra ai cũng giỏi hết, trình độ toàn là kỹ sư, bác sĩ, doanh nghiệp, chuyên viên… làm cho nhiều người khâm phục ngơ ngác. Lời nói không mất tiền mua, lựa nghề mà nói cho “mầy chìm luôn”. Thật ra, đã bỏ xứ đi lâu như vậy, nay về nước tiền đô đầy túi, chẳng lẽ lại khai "cắt cỏ" hay "làm móng tay" thì kỳ quá. “Nổ” chút cho vui nhà vui cửa “có chết thằng Tây nào đâu”. Chỉ có chính họ hơi tốn tiền hơn một chút. Nhưng như vậy cũng làm nở mày nở mặt thân nhân tại Việt Nam. Qua những tin tức trên các phương tiện truyền thông, người ở Việt Nam càng biết thêm về sự thành đạt của nhiều người Việt ở Mỹ. Có người từng làm chỉ huy quân sự cấp cao, làm kỹ sư chế bom, làm trong ngành kỹ nghệ không gian, kỹ sư bác sĩ danh tiếng và dạy tại các trường đại học danh giá. Ngày nay, lớp trẻ Việt Nam ở Mỹ phần lớn học rất giỏi. Có nhiều học sinh, sinh viên Việt Nam tốt nghiệp hạng tối ưu trong nhiều lãnh vực, ngành nghề.


Nàng chở Việt kiều du ngoạn - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Người dân Việt Nam, nhất là những nông dân nghèo ở các vùng nông thôn, sống bao đời nay với kiểu “tay làm hàm nhai” có đồng nào ăn đồng nấy. Khi gặp bạo bệnh hay tai ương thì bán đất, cầm cố nhà cửa… đó là những gì khác hẳn cuộc sống của những Việt kiều ngày trước khi về Việt Nam. Từng có thời, người Việt làm nail thôi cũng kiếm được 2, 3 trăm đô một ngày. Số tiền ấy bằng cả 4, 5 tháng làm mướn của một người lao động. Chưa kể là có nhiều gia đình làm chủ hãng, tiệm ăn… thì việc kiếm tiền còn gấp mấy chục lần.


Mát-xa tha hồ nổ - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Vì cái mác Việt kiều mà đa phần quý ông về Việt Nam tìm vợ hay ăn chơi tha hồ mà “nổ” với các cô. Không chỉ hứa suông mà có thưởng liền tay nếu được “yêu” nồng nhiệt, phục vụ tận tình. Mãnh lực tiền đô không những thu hút các cô gái thôn nữ mà ngay cả những cô chân dài ở phố thị. Vì có quá nhiều cơ hội lựa chọn nên là Việt kiều, họ nghĩ sao lại không hưởng chút đỉnh tại “ao nhà”. Dưới mắt một số người ở Việt Nam, đã là Việt kiều thì người nào cũng thấy có tiền đô. Và hễ đã là Việt kiều thì tiền bạc chỉ là “chuyện nhỏ như con thỏ”. Trong vòng hào quang “con thỏ” đó, một số Việt kiều cũng “nổ tới bến”, từ cụ già gần đất xa trời muốn hưởng thụ cho tới thanh niên thiếu nữ choai choai.


Cho dù là người mẫu hay hoa hậu miệt vườn cũng mong ước lấy chồng Việt kiều - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Trong mục Phong trần Quán, báo Ngày Nay, xuất bản tại Hoa Kỳ hôm 15-2-2009 có bài thơ về chuyện Việt kiều hồi hương:
“Trông xa cứ tưởng bác già
Lại gần mới biết chỉ là chú thôi
Cầm tay đích thực anh rồi
Vật nhau xuống nệm là tôi với mình”.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
David Nguyễn/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/mot-thoi-tha-ho-no-xs74E0uZ.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo