Số 310 - Ngày 10 tháng 5 năm 2009
Văn Quang
Chuyện hành hạ phụ nữ và ngược đãi trẻ em ở Việt Nam đã từ
lâu trở thành một vấn nạn lớn, các cơ quan thông tin đại chúng đã tốn khá nhiều
giấy mực lên tiếng kết án những hành động tàn ác, man rợ này. Các cơ quan có
chức năng bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em cũng như nhà cầm quyền đã nhiều
lần cam kết sẽ trừng trị thích đáng, bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em.
Nhưng rồi tất cả vẫn chẳng giải quyết được gì. Nạn bạo hành vẫn tiếp diễn dưới nhiều
hình thức, nhiều thủ đoạn tàn nhẫn hơn. Không chỉ ở các vùng "thôn quê lạc
hậu" mà ngay cả ở những thành phố lớn nhỏ khắp nước. Không chỉ những người
dân không hiểu pháp luật mà ngay cả những người bảo vệ "nhân dân"
cũng vi phạm trắng trợn.
Hành động nửa vời
Thậm chí đã có những nhà tạm nghỉ cho những bà vợ bị chồng
hành hạ. Đây chỉ là một hành động nhân đạo, nhưng thật ra là tiêu cực. Đưa
những người đàn bà khốn khổ đi ở một nơi khác, trốn những ông chồng vũ phu
không phải là cách giải quyết tốt nhất cho vấn đề này. Muốn giải quyết vấn đề
phải là giáo dục, phải là nâng cao trình độ dân trí và cuối cùng phải dựa vào
một nền tảng pháp lý vững chắc và cương quyết đối với những kẻ gây bạo lực.
Ở những nước văn minh, pháp luật rất rõ ràng, minh bạch và
cương quyết đối với những người gây bạo lực, dù là trong gia đình của họ. Nhưng
ở Việt Nam thì sự áp dụng luật lệ nửa vời bởi quan niệm "đèn nhà ai nấy
sáng", bởi một thứ "lễ giáo" truyền thống, người đàn ông luôn là
chủ trong gia đình, là người được toàn quyền quyết định mọi việc. Cái kiểu
"chồng chúa vợ tôi" đã ăn sâu trong đời sống gia đình, nhất là ở
những vùng nông thôn. Ở một vài vùng rừng núi xa xôi, hủ tục chôn vợ theo chồng
còn tồn tại. Rất nhiều nơi, nhà chức trách chùn tay trước những hủ tục này. Cho
nên những mâu thuẫn trong gia đình dẫn tới những hệ quả ngược đãi hành hạ phụ
nữ và trẻ em vẫn thường xuyên xảy ra như ở một xứ sở mọi rợ. Những khẩu hiệu
bình đẳng bình quyền chỉ là khẩu hiệu, các hội đoàn phụ nữ hầu như chẳng làm
được gì ngoài… những cái loa cứ bô bô kêu gọi và lên án rồi chẳng mang lại kết
quả nào. Bởi các hội đoàn đó thành lập với tính cách một "đoàn thể quần
chúng nhân dân", kêu thì rất to, song thực tế chẳng có quyền hành gì. Mọi
quyền hành được giao cả cho công an, cho lực lượng dân phòng, cuối cùng là cho
toà án. Song toà án nào cũng là "toà án nhân dân" cũng lại đòi hỏi
"nhân dân" phải có đủ bằng cớ, nhân chứng, vật chứng mới có thể xử
được. Và khi anh chồng cao chạy xa bay một thời gian thì kể như huề. Như vụ chị
Nguyễn Thị Lý ở Lộc Ninh bị chồng đốt cách đây hơn 5 năm, tôi đã tường trình và
được sự giúp đỡ tận tình của bạn đọc trong và ngoài nước, anh chồng tránh mặt
một thời gian rồi bây giờ cũng huề cả làng. Khi vợ có tiền anh ta lại mò về ăn
bám. Pháp luật vẫn dửng dưng. Chính vì thế nạn bạo hành phụ nữ và ngược đãi trẻ
chưa hề bớt đi tại Việt Nam. Nhìn vào cách đối xử này, người nước ngoài có thể
đánh giá được đó là một xã hội tiến bộ hay lạc hậu.
Chỉ trong tuần vừa qua thôi, hai vụ ngược đãi trẻ em xảy ra
tại Việt Nam đã khiến người dân phẫn nộ. Phẫn nộ vì hành động tàn ác là điều
tất nhiên nhưng phía sau đó là sự phẫn nộ về thái độ "vô cảm" của nhà
chức trách địa phương. Chúng ta hãy thử phân tích xem thái độ nào đáng lên án
hơn.
Cháu bé 11 tuổi bị thiêu sống
Cháu Trịnh Xuân Hiệp, 11 tuổi, trú ở thôn Yên Ngư, xã Xuân
Yên, huyện Nghi Xuân (học sinh lớp 5A, Trường Tiểu học Xuân Yên) bị anh họ là
Trịnh Xuân Toàn (31 tuổi, trú cùng xã) thiêu sống, khiến Hiệp bị bỏng nặng đã
gây phẫn nộ trong nhiều người dân.
Anh Trịnh Xuân Thu, bố đẻ cháu Hiệp đau xót kể lại: ”Do là
anh em, lại gần nhà nên hàng ngày cháu Hiệp thường sang nhà anh Trịnh Xuân Toàn
trông con cho anh. Khoảng 12g trưa ngày 11-4, Toàn bị mất 1 con heo tiết kiệm, nghi cho cháu Hiệp lấy trộm. Toàn bắt
Hiệp lại, trói giật khuỷu tay lại rồi tìm đủ mọi cách đánh đập bắt Hiệp khai ra
số tiền trên”.
Lúc đó Hiệp đã khai nhận đã lấy trộm con heo tiết kiệm, đem
giấu vào đống rác trước nhà bà Mùi (mẹ Toàn) đang xây dựng. Toàn lôi Hiệp đưa
ra đó và tìm lấy lại được 270.000 đồng.
Chưa dừng lại ở đó, vì cho rằng số tiền tiết kiệm nhiều hơn
nên tên Trịnh Xuân Toàn và một số người khác tiếp tục tra tấn Hiệp bằng cách
trói vào gốc cây, cào lá phi lao, lá bạch đàn phủ kín người như cây rơm. Sau
đó, một người còn lấy cây xương rồng treo lên trên người Hiệp, một người khác
đi lấy dầu tưới vào cháu bé rồi châm lửa đốt.
Chị Trương Thị Danh, 42 tuổi, mẹ cháu Hiệp là người chứng
kiến cảnh con mình bị tra tấn và đốt, chị kể: “Lúc đó tôi cứ nghĩ rằng do con
mình lấy tiền của Toàn nên cứ nghĩ là Toàn chỉ doạ cháu nên nói là “đốt cho
chừa”, nhưng không ngờ Toàn đốt thật và khi lửa tắt lại châm đốt tiếp”.
Khi chị Danh và mọi người hoảng hốt chạy lại doạ báo công an
thì Toàn mới thả ra và còn bắt Hiệp chạy một vòng xung quanh nhà tìm kiếm một
lần nữa. Chỉ đến khi cháu Hiệp ngất xỉu, tên Toàn mới để mọi người đưa cháu đến
Trạm y tế xã Xuân Yên để cấp cứu.
Cấp cứu sơ qua ở Trạm y tế Xuân Yên, cháu Hiệp được mọi
người chuyển ra Bệnh viện nhi Nghệ An để điều trị. Tại đây các bác sỹ đã nhận
định Hiệp bị đốt cháy 2 tay 2 chân, khắp mình đều có vết thương của đánh đập.
Do vết thương quá nặng, cháu Hiệp tiếp tục được chuyển ra Viện bỏng Quốc gia
điều trị.
Điều trị sau gần một tháng bị tra tấn dã man nhưng tình hình
sức khoẻ của Hiệp vẫn còn hết sức nguy hiểm. Cả hai tay và hai chân bị bỏng rất
nặng, thể trạng sức khoẻ thì rất yếu.
Bố cháu cho biết là do bị đốt quá lâu (khoảng gần 2 tiếng
đồng hồ), nên đến bây giờ đã hơn 20 ngày nhưng chưa mổ để cấy ghép lại da tay
cho cháu được. Đến giờ vết thương nặng nhất của Hiệp là ở hai bàn tay vì khó cử
động, máu và mủ vẫn chảy ra liên tục, 2 cổ tay bị cháy teo. Còn ở 2 cẳng chân
thì vừa rồi các bác sỹ đã lấy da ở đùi trái đắp vào nhưng hiện vẫn còn đau rát.
Từ khi con bị đốt, cả hai vợ chồng anh Thu phải bỏ hết công
việc để chăm sóc cho con. Nỗi lo lớn nhất của vợ chồng anh Thu là không biết
sau này con mình có thể lành lặn để theo học được không.
Trong khi đó, kể từ khi sự việc xảy ra, gia đình anh Thu,
chị Danh còn bị gia đình của người bác (tức gia đình Toàn), nhiều lần gây áp
lực. Anh Thu nói: “Gia đình tôi sợ lắm vì bên nhà bác gây áp lực với vợ tôi ở
nhà, nếu tôi kiện mà Toàn bị đi tù thì “nợ máu phải trả bằng máu” và sẽ không
cho tiền điều trị cho cháu bình phục”.
Chính quyền địa phương đồng lòng… làm ngơ
Trước sự việc cháu Hiệp bị tra tấn dã man như vậy, phóng
viên báo chí đến trụ sở UBND xã Xuân Yên để tìm hiểu thêm thông tin thì đã bị
từ chối. Một viên chức của Công an huyện Nghi Xuân phụ trách địa bàn nói rằng:
“Phải có sự đồng ý bằng văn bản của lãnh đạo Công an huyện Nghi Xuân mới được
phép xuống cơ sở tìm hiểu” và từ chối cung cấp thông tin.
Ông Trần Văn Anh - Phó trưởng Công an huyện Nghi Xuân cũng
từ chối cho ý kiến về vụ việc và cho rằng phải gặp trực tiếp thủ trưởng cơ quan
(đi vắng) vì … “đang trong thời gian điều tra”.
Chúng ta thấy rõ, từ Uỷ Ban được gọi là "Uỷ Ban Nhân
Dân" đã cố tình ém nhẹm thông tin này. Chẳng hiểu gia đình Toàn có
"vai vế" như thế nào với các quan xã. Thông thường những người giàu ở
các địa phương đều được chính quyền nể nang, chưa kể họ hàng hang hốc, tình
đồng đội đồng chí về hùa với nhau. Cái mỹ từ Uỷ Ban Nhân Dân chẳng phải là của
dân nữa mà là của một phe phái. Ở đây ai cũng thấy được quyền hành của Uỷ Ban
là che đậy cho những hành vi vô nhân đạo của anh nhà giàu, chèn ép người nghèo
thân cô, thế cô. Nhiều Uỷ Ban Nhân dân đã được người dây chua chát gọi là Uỷ
Ban Hành Dân và nơm nớp lo sợ bị "sờ gáy", bị lôi ra phạt vì trăm thứ
tội vu vơ.
Một sự việc trắng trợn như thế giữa một làng xóm nhỏ gây xôn
xao dư luận, người dân bất bình mà Uỷ Ban Nhân Dân và Công an còn phải đợi chỉ
thị của huyện mới "được phép xuống tìm hiểu" thì Uỷ Ban lập ra để làm
gì cho dân?
Chỉ khi nào dư luận ầm ỹ, báo chí làm rùm beng thì mới thấy
mấy ông trong Uỷ Ban ra cái điều sốt sắng tuyên bố hùng hồn là sẽ điều tra đến
nơi đến chốn, truy tố, trừng trị những kẻ phạm pháp. Còn dân thấp cổ bé miệng
thì mọi chuyện đi vào lãng quên. Nói là điều tra nhưng điều tra như thế nào, có
lợi cho ai lại là chuyện "hồi sau phân giải". Chẳng thiếu gì những
loại tội phạm còn nguy hiểm hơn thế kéo dài lằng nhằng rồi chẳng đi đến đâu.
Còn Phó trưởng Công an huyện Nghi Xuân Trần Văn Anh, cũng từ
chối cho ý kiến về vụ việc và cho rằng phải gặp trực tiếp thủ trưởng cơ quan
(đi vắng) vì … “đang trong quá trình điều tra”.
Sự từ chối này đã trở nên nhàm chán, người ta bắt gặp ở
nhiều nơi. Khi nào "thích làm" thì chắc chắn ông Phó CA này đã cùng
một lô nhân viên nhảy bổ xuống "làm việc" ngay (tôi chứng minh ở đoạn
sau), khi nào cần phải lờ đi thì chỉ việc đổ tại cấp trên đi vắng, cấp trên bận
họp là xong. Làm CA nhất cử nhất động của người dân trong làng xã là phải
"nắm" được. Vậy mà làm tới Phó Thủ Trưởng Công An huyện mà không biết
ất giáp gì thì nên về vườn quách cho rồi. Cái gì cũng đợi chỉ thị, đợi văn bản
mới dám làm thì có khác gì một chú robot?
Xét như thế, thái độ "vô cảm" và "không biết
gì" của nhà chức trách địa phương đáng giận hơn là hành động của tội phạm.
Sự việc động trời ở địa phương xảy ra từ ngày 11-4, tức là cách đây vừa tròn một
tháng mà cả Uỷ Ban Nhân Dân và Công An Nhân Dân xã Xuân Yên, huyện Nghi Xuân
vẫn bình chân như vại thì họ làm gì được cho nhân dân? Hai chữ "nhân
dân" có bị lạm dụng quá nhiều không?
Bé 4 tuổi bị cột giữa trời, chính quyền "hổng
biết"
Bé Phạm
Văn Tuấn, sinh năm 2005, bị cha là Phạm Văn Sáu cùng mẹ là Phạm Thị Lệ, ngụ ấp
Tân Đông, xã Tân Thuận Bình, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, cột trói suốt hai
năm nay.
Chị Lệ, mẹ bé Tuấn, cho biết, vì
bé thường quậy phá đồ đạc trong nhà và của hàng xóm nên vợ chồng chị đã chọn
giải pháp buộc chân cháu lại vào ban
ngày để đi làm, tối về mới mở ra. Cách làm này đã được thực hiện gần hai năm
qua. Trong khoảng 10 ngày gần đây, do phải đi làm thuê ở Quơn Long nên chị Lệ
dắt cháu Tuấn theo và cột ở gốc cây bên đường.
Xung quanh chỗ bé bị trói, mùi
hôi nồng nặc vì bé phải đi tiêu, tiểu tại chỗ, không được vệ sinh. Cơn mưa mấy
ngày qua khiến chỗ bé bị cột càng thêm nhầy nhụa.
Nhưng khi hỏi ông Lưu Văn Thảo,
Chủ tịch UBND xã Tân Thuận Bình, ông chủ tịch trả lời tỉnh queo: “Không hề biết
về trường hợp cháu Tuấn”.
Vậy ông
chủ tịch xã biết những gì ở địa phương mình?
Trên đây
chỉ là 2 trường hợp xảy ra chỉ trong tuần vừa qua. Còn bao nhiêu chuyện đau
lòng ở các địa phương khác như thế nữa. Trình độ "cán bộ" đã quá yếu
kém, có cả những ông bí thư xã nắm quyền sinh sát một thời gian dài mà không hề
biết chữ, lại nảy sinh nạn bè phái, nạn con anh Ba, cháu anh Bốn, nạn tham
nhũng chiếm đất chiếm ruộng của nông dân … thì đời sống người dân quả là trăm bề cơ cực.
Chưa hết, ngoài chuyện để mặc dân bị chà đạp, chính ông
"hội đồng nhân dân" lại vô cớ đánh dân.
Đại biểu Hội Đồng Nhân Dân đánh dân nhừ tử
Cũng trong tuần qua, khoảng 23g ngày 24-4, ông Nguyễn Nề sau
khi uống rượu về nhà ngủ thì bị ông Hồ Đại Đa (Phó ban bảo vệ dân phố, Phó Chủ
tịch Hội Chữ thập đỏ phường, đại biểu HĐND phường Trần Phú) nhà ở kế bên cùng bốn
thanh niên mặc áo dân phòng đến gọi cửa, rồi dùng dùi cui cao su xông vào đánh.
Sau đó, những thanh niên này dùng xe máy chở ông Nề về đồn
công an phường tiếp tục đánh làm ông Nề ngất xỉu.
Đến khoảng 1 giờ sáng, họ chở ông Nề về nhà trả.
Được biết ông Nề 43 tuổi đi làm phụ hồ. Vì nhà nghèo, nuôi 3
con nên không đi khám. Đến ngày 30-4, ông Nề lên cơn đau, co giật, gia đình đưa
vào bệnh viện cấp cứu thì chẩn đoán bị gãy một sườn bên trái, tràn dịch màng
phổi.
Đến 3 giờ ngày 5-5, trước khi ông Nề được mổ, công an phường
Trần Phú và bà Yến - tổ trưởng tổ dân phố 14 có mang ba triệu đồng đến bệnh
viện đưa cho bà Mai để lo thuốc, viện phí cho ông Nề nhưng không nói rõ tiền
của ai.
Phải chăng tổ dân phố muốn làm vai trò "đại diện"
cho ông Hội Đồng Nhân Dân Hồ Đại Đa và công an phường Trần Phú thương lượng với
người bị đánh và cũng có ý định "xử huề" vụ này?
Gia đình bà Mai vẫn phát đơn khởi kiện lên các cơ quan pháp
luật của TP Quảng Ngãi. Nhưng có là "kiện củ khoai" hay không thì còn
phải chờ.
Một kiểu dùng nhục hình để bức cung
Còn hơn thế, Mẹ em Hường, bà Nguyễn Bạch Duyên, cho biết hơn
một tháng qua em Lê Thị Hường
(sinh năm 1993, ở xã Tân Phúc, huyện Hàm Tân, Bình Thuận) bị công an bắt giam,
nhục hình rồi thả về. Mỗi đêm Hường đều đột ngột thức giấc, bật dậy la hét
hoảng loạn và ôm chặt mẹ kêu cứu. Quá lo lắng, gia đình đã bán đổ bán tháo đất
rẫy lấy tiền đưa con đi chữa bệnh nhiều nơi.
Theo tố cáo, ngày 23-3, Hường
qua nhà dì ruột ở cách nhà vài trăm mét chơi rồi sau đó về nhà giữ em. Vài giờ
sau, người dì hô hoán bị mất cắp gần 50 triệu đồng và lên xã khai báo chính
Hường là thủ phạm. Chiều cùng ngày, Công an xã Tân Phúc nhanh chóng gọi Hường
đến trụ sở xã làm việc và tạm giữ luôn mà không mời người giám hộ. Thời điểm
trên Hường chỉ mới 15 tuổi sáu tháng 13 ngày.
Theo lời kể của Hường, sau khi
đưa về xã, năm người công an trong đó có cả công an huyện Hàm Tân thay nhau
buộc em nhận tội nhưng em khẳng định mình không lấy cắp. Tuy nhiên, những người
này vẫn lập một biên bản bắt em ký vào mà không cho đọc nội dung.
Đến 17 giờ, nhóm người này bỏ đi
ăn, nhốt em một mình trong hội trường. Khoảng 22 giờ, họ trở về và một người
công an tên Lê Hồng Vũ tiếp tục buộc em nhận tội nhưng Hường vẫn từ chối. Lập
tức, người này dùng tay tát mạnh vào mắt phải em. Hường cho biết cái tát của
người công an quá mạnh nên em bị xây xẩm mặt mày, không thấy đường cả mấy phút.
Ngay sau đó, một người công an còn dùng còng số tám còng tay Hường treo cao lên
khung cửa sổ. Do quá thấp bé nên Hường phải nhón cả hai chân lên.
Bị còng với kiểu nhục hình trên
khoảng năm phút, Hường liên tục khóc lóc, van xin vì quá đau nên họ mở ra nhưng
vẫn tiếp tục còng tay. Người công an tên Vũ một lần nữa bất ngờ nắm mái tóc của
Hường giật mạnh ra phía sau và dang tay tát mạnh vào má phải Hường và người cán
bộ thực thi công vụ này còn chửi rất lưu manh: “Mày là con đĩ thúi!”.
Suốt ngày 24-3, họ lại tiếp tục
buộc em nhận tội nhưng Hường khẳng định mình không lấy tiền của người dì ruột.
Đến 17 giờ ngày 24-3, do không có chứng cứ họ buộc phải thả Hường về.
Nhận tiền là… xuống liền
Đáng chú ý là theo tố cáo của
ông Nguyễn Văn Ri, thôn trưởng thôn 4, xã Tân Phúc thì gia đình người dì ruột
của em Hường có đưa cho ông Khánh - công an xã Tân Phúc 800 ngàn đồng. Phải
chăng vì số tiền này mà những người thực thi công vụ đã nhiệt tình vào cuộc và
tạm giữ một đứa trẻ vị thành niên trong khi hoàn toàn không có một chứng cứ
nào.
Chủ tịch xã Tân Phúc, cho biết
do ông Khánh vừa là công an vừa là đại biểu HĐND xã nên hiện Ban Pháp chế HĐND
xã đang xác minh làm rõ việc này.
Dù đã hơn một tháng trôi qua,
theo Thanh tra Công an huyện Hàm Tân thì hiện cơ quan này vẫn “xác minh làm
rõ”. Chưa biết đến bao giờ mới có kết quả.
Bà Trần Thị Thanh Hoa, Trưởng
phòng Bảo vệ và chăm sóc trẻ em, cho biết đã có văn bản gửi đến Công an tỉnh
Bình Thuận làm rõ việc này nhưng đến nay vẫn biệt mù tin tức, không hề nhận
được phản hồi.
Hành vi bắt trẻ vị thành niên mà
không mời người giám hộ lại bắt giữ qua đêm, còn dùng nhục hình để bức cung của
những người liên quan trong vụ này đã quá rõ ràng. Cả cái vụ nhận 800 ngàn để
"ra quân" nhanh chóng xuống hiện trường bắt "địch" chắc
cũng không oan.
Nếu anh công an Khánh không nhận
tiền của người dì ruột em Hường thì hoá ra ông Trưởng thôn là kẻ vu cáo. Trong
hai ông phải có một ông có tội.
Mặt trái đời sống của người dân
ở những vùng thôn quê là như vậy. Nếu nền hành chính không được cải thiện chắc
chắn sẽ còn nhiều oan trái.
Lẩm cẩm chuyện bóng đá.
Hai trận bán kết cúp UEFA-Champions League, một giải lớn và
quan trọng nhất dành cho các Câu lạc bộ tổ chức hàng năm ở Âu Châu, với 4 đội
bóng "sừng sỏ" không chỉ ở châu Âu, mà là đẳng cấp trên toàn thế
giới, khiến nhiều bạn đọc yêu bóng đá rất quan tâm. Để bạn đọc có thể theo dõi
hai trận bán kết này tiến tới trận chung kết bóng đá châu Âu vào ngày 27-5 sắp
tới, xin giới thiệu với bạn đọc bài nhận định sau đây của anh Hà Xuân Du tức Hà
Nguyên Phổ và anh Đinh Hữu Tú, hai "con sâu bóng đá" từ hơn nửa thế
kỷ qua. Đến nay tuy đã gần "bát tuần thượng thọ" nhưng lòng say mê
bóng đá thì vẫn còn nguyên vẹn.
Bài của Hà Nguyên Phổ, với sự góp ý của anh Đinh Hữu Tú
Thôi thì ta hãy “tạm” quên dịch cúm heo A(H1N1), thôi thì ta
cứ “tạm” bỏ qua tình hình kinh tế trên toàn thế giới đang xuống dốc không
phanh, thôi thì ta “tạm” bưng mắt bịt tai, không thấy, không nghe, không biết
những gì đang xảy ra ở Việt Nam, ở Saigòn, để lòng mình nhẹ nhõm, tìm lại một chút vui của tuổi trẻ, dẫu vui là vui
gượng kẻo là, để theo dõi trọn vẹn hai trận bán kết (lượt về) giữa MU-Arsenal
và Barcelona-Chelsea. Đấy, quý vị cũng thấy rằng “ba đánh một không chột cũng
què”, ba anh đại gia của English Premier League (Anh) chọi với một chàng
Spanish La Liga(Tây Ban Nha) thì Barca chỉ có từ chết tới bị thương. Nhưng nhờ
anh Tú Ngứa, một “tiến sĩ bóng đá” của thung lũng hoa vàng/thung lũng điện tử,
đã nhắc nhở tôi rằng đâu có phải ba thằng Anh xúm lại một lần, tức là giàn 33
cầu thủ ra sân cùng lúc để chơi với 11 cầu thủ của Barca, Tây Ban Nha. Mà Barca
sẽ lần lượt đụng Chelsea, và MU hay Arsenal. Cho nên cũng không ai ép ai, và
như thế thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.
Trong các trận lượt đi tuần vừa qua, kết quả là
Barca-Chelsea hoà 0-0 ở trên sân Nou Camp của Barcelona, nêu nói theo ngôn ngữ
của anh Huyền Vũ thì màn lưới đôi bên vẫn còn trinh bạch. Trận MU-Arsenal tại
sân nhà Old Trafford, MU đã thắng một bàn “mong manh”nhờ cú sút “rùa” của anh
chàng hậu vệ “mặt sữa” O’Shea đã đứng đúng chỗ, đúng lúc.
Sau khi có lịch trình các trận đấu lượt về, chúng tôi, những
“con sâu bóng đá” đã có những dự đoán cùng với lời bàn mao tôn cương .Và chúng
tôi đã nhận định là MU sẽ thắng trên sân nhà, Barca sẽ vào chung kết với MU
ngày 27 tháng 5 tai Rome, Ý.
(Theo Báo và Đài và
khán thính giả tham gia dự đoán, thì
trận đấu giữa Arsenal-MU, có 63% đoán MU sẽ thắng; và trận Chelsea-Barcelona
thì có 64% đoán Barca sẽ thắng).
Trận đầu giữa hai đội bóng của Anh là Arsenal(đang đứng hạng
tư giải vô địch Anh năm 2009) và MU (đang dẫn đầu) tại trên sân Emirates của
Arsenal. Tưởng rằng với ba cái lợi thế: thiên thời, địa lợi, nhân hoà thì
Arsenal sẽ tranh đấu ngang ngửa với MU. Nhưng ai có ngờ đâu, chỉ trong khoảnh
khắc 3 phút phù du (phút thứ 8 và phút thứ 11, do công của tiền vệ người Hàn Quốc Park và của Ronaldo, cầu thủ số một
thế giới của FIFA) thì “định mệnh đã an bài” với Arsenal. Đã nợ một bàn ở trận
trước, lại nợ thêm hai bàn chỉ sau 11 phút giao đấu, thì chuyên đội đá vá trời,
lội dòng nước ngược (mà lội đến 3 dòng nước có trộn bê tông cốt sắt của MU) sẽ
chỉ còn trong giấc mơ. Anh Thiệu Võ vẫn ví von là “một con chim én khó đem
lại mùa Xuân” nhưng ở đây, ta thấy chỉ
một mình “con chim én” Ronaldo đã thay đổi hoàn toàn cuộc diện của trận đấu.
Ronaldo là tác giả của cả 3 bàn thắng của MU: cú giao banh ngược lại cho Park
làm tréo giò hậu vệ “mầm non” Gibbs , cú đá phạt “thần sầu” ở cự ly 25 m, và cứ
dứt điểm ghi bàn ở hiệp hai đã là cú nốc-ao (knock out) làm tiêu tan giấc mông
gỡ hoà của Arsenal. Trong lúc đó thì ngôi sao Fabregas của Arsenal (cũng cỡ tuổi với Ronaldo) thì chỉ là cái
bóng mờ, xách “xe không chạy loạn”, không có một đường banh nào “ấn tượng” cả.
Trận thứ nhì giữa Chelsea(Anh) và Barcelona (Tây Ban Nha)
tại trên sân Stamford Bridge, London của Chelsea đã diễn ra đầy “kịch tính”, và
đây là một cuộc đấu trí giữa hai HLV Hiddink của Chelsea và Guardiola của
Barca. Chelsea dùng chiến thuật “bê tông cốt sắt” với những pha phản công kiểu
“ăn cắp trứng gà”. Chelsea suýt thành công với chiền thuật này: Essien của
Chelsea đã tung một quả vô-lê tuyệt vời để giúp Chelsea dẫn trước 1-0 ở phút
thứ 9 của hiệp đầu.Và tỷ số có thể còn được nâng cao nếu trọng tài không bỏ qua
hai trái phạt đền ở trong hiệp nhì khi
banh trúng tay Pique’ của Barca trong vòng cấm địa và khi Drogba bị níu kéo xô
ngã cũng trong vòng cấm địa. (Tôi có
anh bạn ở Canada, BS B.Đ, là “lý thuyết gia” về bóng tròn, một thời thường trực
ở sân vận động Cộng Hoà/Thống Nhất, đã một thời theo dõi những trận đấu giữa VN
(AJS,Cảnh sát..) và Hồng Kông (đội Nam Hoa với Lý Huệ Đường, Diệu Trắc Nhiên, Mạc
Chấn Hoa..) bàn rằng , nếu “sự cố” đó mà xảy ra ở VN (trước 75), là cả 30 ngàn
khán giả , trừ khán giả Tàu Chợ lớn, đều hô to “manh” (phụ đề Việt ngữ của chữ
tây “main”), và trọng tài "xây cá nại", (phụ đề của chữ tàu cà phê
sữa đá), và “đồng thanh - hay đồng hét “ pê nan ty. Còn Barca thì thiên về tấn
công, cố ghi một bàn thắng trên sân khách và thủ hoà là vào chung kết. Tuy nhiên,
dầu Barca làm chủ tình hình, nhất là ở tuyến giữa với Xavi(thủ quân), Inesta, và
nhất là “siêu sao” người Argentina Messi, vẫn chỉ “vờn banh”, "đi đâu loanh
quanh cho đời mỏi mệt", không gây áp lực và khó dễ cho thủ môn Cech của Chelsea.
Giữ banh trên 65% mà chỉ sút vào khuôn thành đôi ba lần. Và ngôi sao Eto’o, đôi
chân vàng của Barca chỉ là một cái bóng mờ suốt trận. Hậu vệ Alves chuyên tấn
công thì mất phong độ,”chạy mau đá bậy”, lại “nợ” một thẻ vàng nên không đá hết
mình. Nhưng chuyện gì cũng do số trời : Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên mà.
Định mệnh đã mỉm cười với Barcelona khi ở phút thứ 3 của giờ đấu thêm-injury
time (ở phút thứ 93 của trận đấu, chỉ còn 1 phút phù du nữa là tiếng còi của
trọng tài sẽ chấm dứt trận đấu), trung vệ Ienesta đã gỡ huề bằng một cú sút
“định mệnh”, cú sút đã làm trên 60 ngàn
cổ động viên của Chelsea sững sờ chết điếng, và đã làm tan mộng trả thù MU ở
trận chung kết năm ngoái tại Moscow, Nga. (Chelsea đã thua MU trong lần đá phạt
đền luân lưu khi Terry, thủ quân của Chelsea chỉ cần đá lọt lưới MU là bưng cúp
rồi). Thôi thì ta(nếu là fans của Chelsea) thì hãy tự an ủi rằng “thất bại là
mẹ thành công”, “thua keo này ta bày keo khác”. Hoạ vô đơn chí mà.
Riêng anh em chúng tôi là những “con sâu bóng đá”, từ thuở
xa xưa (từ thời Mỹ, Thách, Maurice, Ứng của AJS đụng độ Tư Đức của Cảnh sát, hay Tổng tham mưu gặp
Thương Khẩu…) thì lại thích thú được chứng kiến trận chung kết giữa Barca và MU
với hai lối chơi trái ngược nhau: mạnh dạn, mau lẹ và sắc bén của MU; nhẹ
nhàng, kỹ thuật và bay bướm của Barca. Và nhất là sẽ mục kích lần đụng độ giữa
hai ngôi sao nhất nhì thế giới là Ronaldo(MU) và Messi(Barca) như hai dũng sĩ
thời xưa , thời của Caesar, Spartacus trên sân vận động Roma, Ý. Trong trận
này, MU tương đối sẽ đầy đủ tướng tài. Barca sẽ thiếu Marquez (thủ quân của đội
tuyển Mễ tây cơ, là cột trụ chính của hàng thủ Barca,vì bị chấn thương đấu
gối), Alves (hai thẻ vang bằng một thẻ đỏ), Puyol (thủ quân của Barca) và Henry
(một thời oanh liệt) chưa chắc sẽ phục hồi 100%.
Theo tôi thì MU sẽ giữ chức vô địch với tỷ số 2-1. Còn anh
Tú "ngứa" đoán tỷ số sẽ là 0-0 hay 1-1, và chiếc cúp sẽ lại được định
đoạt bằng đá phạt đền luân lưu. Ai sẽ thắng lần này(sau khi đá phạt đền luân
lưu) thì anh Tú N. chỉ “cười mím chi” , trả lời kiểu “huề vốn”.
Trước khi “chấm dứt chương trình của ban Tùng Lâm” tôi xin
đưa ra hầu quý vị hai hình ảnh rất ấn tượng và đáng ghi nhớ:
Hình ảnh của những fans Chelsea, nhất là những fans nữ, đẹp
như mơ, thơm như mít (tôi đoán là như thế!!), hò hét tưng bừng, cờ quạt rợp
trời, vui mừng như Tết, thì bỗng thiên tai mang tên Iniesta ập xuống sân
Stamford Bridge ở phút thứ 93. Có người chết lặng, chết đứng như Từ Hả, có
người khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem, không cần biết đến ống
kính camera đang chiếu về phía mình.
Hình ảnh thứ hai là một hình ảnh rất có “tình người”, rất
“võ sĩ đạo”, rất “sportmanship”: đó là hình ảnh của HLV Guardiola của Barca, ở
phút thứ 88 của trận đấu, đã đến bắt tay và ôm mừng HLV Hiddink của Chelsea,
như một sư chấp nhận thắng bại trong tinh thần thể thao rất đáng khen.
Xin hẹn lại độc giả vào trận chung kết diễn ra
vào thứ tư 27 tháng 5, 2009.