Bạn thích bài này?
Font-Size:
Ngồi ở quán Lạc Cầm, nhớ ngày xưa
(VienDongDaily.Com - 09/09/2011)
Cô con gái còn rất trẻ có mái tóc đen dài bung xõa, đôi môi dầy, và giọng hát hoang dại. Tôi ngồi ở một góc quán, trên chiếc ghế bành to tướng rất êm ái, nghe cô hát.
Nguyễn Linh Giang/Viễn Đông

Cô con gái còn rất trẻ có mái tóc đen dài bung xõa, đôi môi dầy, và giọng hát hoang dại. Tôi ngồi ở một góc quán, trên chiếc ghế bành to tướng rất êm ái, nghe cô hát. Nhìn cô hát thì biết ngay là cô đam mê cái thú nghệ thuật đau thương này. Đau thương, vì cô đã chọn loại nhạc ray rứt, cần phải trút lòng mình ra để truyền đạt đến khán giả nỗi niềm của bài hát. Tôi biết hầu như ngày nào cô cũng có mặt ở quán để được lên hát. Và cô luôn luôn chọn những bài hát “có chất lượng”, và do đó, khó hát. Những bài hát xưa cũ của Phạm Duy, Trịnh Công Sơn..., chúng có hồn. Và người ca sĩ phải biết cách gợi lên cái hồn ấy, thổi sức sống cho bài hát. Chúng cũng có một khoảng cách âm vực khá rộng khiến cho người hát phải rất cẩn thận chọn cái “key”, để không khéo thì lên cao không nổi. Cô bé cho thấy sự cố gắng để lên cho được những nốt cao qua nét nhăn của gương mặt, chiếc miệng mở hết cỡ, và nốt nhạc thoát ra với cái cách... rướn lên, mệt nhọc.

Cô làm tôi nhớ đến... chính mình, bốn mươi mấy năm về trước, cũng với cái đam mê ấy. Nỗi đam mê bắt đầu từ lúc được bố mua cho cây đàn mandoline. Với vốn nhạc lý ít ỏi thu thập từ cô giáo Nguyệt Lãng lớp đệ thất trường Trưng Vương, tôi tự mò mẫm trên cây đàn bé nhỏ để gẩy những nốt nhạc trong những tờ nhạc in bán trên lề đường Đinh Tiên Hoàng mà tôi thường đi mua những buổi chiều tối. Thuở ấy ai cũng nghèo, nhưng mà ai nấy đều cố bỏ tiền ra mua những tờ nhạc in có bìa là hình các ca sĩ hay một bức tranh vẽ, để đem về tập hát tập đàn. Chẳng ai “mượn” nhạc về “photo” ra để dùng, cũng có thể vì máy photocopy lúc đó chưa thông dụng. Vì thế, giới nhạc sĩ thời ấy chỉ cần vài bản nhạc lên hàng “top hit”, nhiều người mua, là tha hồ có tiền mua xe hơi vi vút. Còn bây giờ... ôi thôi, số phận các nhạc sĩ Việt thật hẩm hiu, bản quyền chẳng ai coi trọng cho lắm. Nhờ cây đàn mandoline mà tôi biết hát và thuộc vô số bài hát, từ những bài tiền chiến xưa cũ cho đến những bài hát thời thượng. Thịnh hành nhất là những bài bolero, rhumba, tango do những tác giả lừng danh như Lam Phương, Trúc Phương, Hoài Linh, Hoàng Trọng... sáng tác. Đặc biệt là còn nhỏ như vậy mà tôi lại không thích mấy bài “nhạc giựt” mà Mai Lệ Huyền và Hùng Cường thường hát, cũng không thích “nhạc ngoại quốc”, nhất định là chỉ hát nhạc Việt.

Sau một thời gian nghêu ngao toàn những bài “nhạc sến”, tôi bắt đầu biết thưởng thức những bài hát “serious” hơn. Bài nào không có nhạc in thì mượn sách nhạc của bạn về chép, chép có dòng kẻ và nốt nhạc đàng hoàng chứ không phải chỉ có lời hát kiểu “karaoke” như bây giờ. Tôi theo dõi kỹ tin tức những ca khúc mới sáng tác, đặc biệt là tác phẩm của những nhạc sĩ sáng tác hăng say nhất thời bấy giờ là Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Quang... Bài nào ra là cũng tìm cho được để đàn hát nghêu ngao. Nhờ lòng đam mê của tuổi mới lớn, tôi tích tụ được khá nhiều những ca khúc Việt trong bộ nhớ, và vẫn còn nhớ đến tận bây giờ lời những bài nhạc xưa như trái đất. Từ sự kiện này, tôi suy ra là những kiến thức lãnh hội được vào tuổi “teen” là kho tàng giấu kín không bao giờ vơi hay mất đi, trong khi những gì học được ở tuổi sáu bó thì lúc nhớ lúc quên.

Mê hát thì mê đến thế, nhưng vì quá nhút nhát, tôi chẳng bao giờ dám lên đứng trước công chúng để hát như cô bé hôm nay. Giản dị là vì đứng trước đám đông tự nhiên tim mình đập liên hồi, hơi đi đâu mất tiêu, không còn đủ để hát. Mà cũng chẳng có nhiều dịp cho các sĩ tài tử kiểu tôi lên hát. Quán cà phê, phòng trà thì có nhưng làm gì có chuyện trẻ vị thành niên vào đó để hát, ai cho lên. Chả bù cho bây giờ, những nhà hàng, quán cà phê có chương trình “hát cho nhau nghe” mọc lên nhan nhản, tha hồ cho ca sĩ “dỏm” như tôi đến mua một ly nước và sống lại giấc mơ ca sĩ năm xưa. Vâng, ở đây tôi cũng được lên hát, đứng trước khán giả, dưới ánh đèn chói chang của cái spotlight. Quán Lạc Cầm trang trí rất đẹp mắt với những dàn đèn, những bức tranh, những cây đàn guitar, violin gắn lên tường, rất nghệ thuật, chứng tỏ chủ nhân là người có khiếu thẩm mỹ cao. Đặc biệt là những chiếc ghế ở Lạc Cầm có nệm thật dầy, thật êm, ngồi nghe nhạc thật thú vị.

Cám ơn Lê Sỹ Dự và Hồ Kim Hiếu, cặp đôi nghệ sĩ, đã mở cửa nghệ thuật cho những tâm hồn ca sĩ “khắc khoải” cỡ tôi.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/ngoi-o-quan-lac-cam-nho-ngay-xua-rxklaVNy.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Lo Obamacare cho năm sau: Quá sớm chăng?

Như mọi người đã biết, kể từ đầu năm 2014, thị trường bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ đã mở ra một chương mới với đạo luật Affordable Care Act, gọi tắt là Obamacare.

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!
Quảng cáo