Bạn thích bài này?
Font-Size:
Những trở ngại trong việc phân loại học sinh học tiếng Anh trong trường
(VienDongDaily.Com - 03/08/2012)
Chris cho biết rằng cha mẹ của anh báo động cho những phụ huynh khác, khuyên họ khai dối trên bản thăm dò về ngôn ngữ sử dụng trong nhà, rằng chỉ sử dụng tiếng Anh ở nhà, để cho con cái họ khỏi có thể bị sắp vào hạng ELL.
Mùa tựu trường 2012

Brian Đinh/Viễn Đông


SANTA ANA, California - Trước tình trạng tiếp tục gia tăng số lượng các học sinh trung học không đạt được trình độ thông thạo Anh ngữ, hai Dân Biểu Tiểu Bang Jose Solorio và Chris Norby đã đứng ra tổ chức một cuộc họp vào hôm Thứ Năm, tại Phòng Hội Đồng Học Khu Đại Học Cộng Đồng Rancho Santiago, để thảo luận về việc sắp hạng và tái phân loại Các Học Viên Anh Ngữ (English Language Learners - ELL). Tham luận đoàn qui tụ các nhà giáo, các ủy viên hội đồng học khu, các nhà nghiên cứu, phụ huynh và các cựu học sinh ELL.
Bà Shelly Spiegel-Coleman, giám đốc điều hành tổ chức Californians Together, nói: “Có 59 phần trăm trong tổng số những người học Anh ngữ vẫn ở lại trong những lớp trình độ trên đều từng lưu lại học trong sáu năm, hoặc nhiều hơn [trong các trường của California]”.


Quang cảnh buổi họp về những trở ngại của người học tiếng Anh trong trường ngày 2-8-2012 - ảnh: Brian Đinh/Viễn Đông

Bản thăm dò ngôn ngữ dùng ở nhà
Ở tiểu bang California, các phụ huynh của những học sinh lần đầu tiên nhập học đều được đòi phải tham dự một cuộc thăm dò về ngôn ngữ sử dụng ở nhà. Nếu cha mẹ xác định ra một ngôn ngữ thứ nhất ngoài tiếng Anh, thì học sinh phải thi Trắc Nghiệm Phát Triển Anh Ngữ California (CELDT). Nếu các học sinh không đạt đủ mức điểm thực lực tiếng Anh, thì các em được sắp vào hạng ELL, và được xếp vào trong một chương trình ELL.
Ông Nguyễn Quốc Lân, Ủy Viên Hội Đồng Học Khu Garden Grove, cho biết rằng câu cú từ ngữ có thể được dùng khác nhau tùy theo từng học khu, nhưng bản câu hỏi về ngôn ngữ sử dụng trong nhà đều hỏi bốn câu sau đây:
- Con của bạn học ngôn ngữ nào khi bắt đầu biết nói?
- Đứa bé sử dụng thường xuyên nhất thứ tiếng nào trong nhà?
- Cha mẹ dùng ngôn ngữ nào thường xuyên nhất để nói chuyện với con mình?
- Ở nhà, những người lớn thường nói thứ ngôn ngữ nào nhiều nhất?
Nếu các bậc phụ huynh trả lời là một ngôn ngữ khác với tiếng Anh cho ba câu hỏi đầu tiên, thì con cái họ phải dự thi CELDT, trắc nghiệm về các năng khiếu nói, đọc, viết và nghe.
Theo bà Nuria Solis, giám đốc chương trình ELL ở Học Khu Santa Ana, các học sinh được chấm điểm từ 1 đến 5, điểm 1 chỉ trình độ “khởi đầu”, điểm 3 chỉ trình độ “trung cấp”, và điểm 5 chỉ trình độ “cao cấp”. Một điểm 4 hoặc cao hơn được coi là “khá lưu loát”, còn một điểm 3 hoặc thấp hơn được xem là “chưa lưu loát lắm”.
Những học sinh nào đạt được điểm 3 hay thấp hơn đều được xếp vào trong các chương trình ELL, và sẽ nhận được đánh giá hàng năm, cho tới khi nào các em đạt được một mức điểm toàn diện là 4 hay cao hơn, và đạt điểm tiểu mục trắc nghiệm không dưới 3 về các năng khiếu nói, đọc, viết hoặc nghe.
Sau đó các giới chức quản trị duyệt xét những mức điểm mà các học sinh vừa mới đạt được, trong cuộc thi Trắc Nghiệm Các Tiêu Chuẩn Nghệ Thuật Ngôn Ngữ Tiếng Anh (California English-Language Arts Standards Test - tức là loại thi trắc nghiệm được tiêu chuẩn hóa, mà mỗi năm tất cả các học sinh từ lớp 2 lên hết lớp 11 đều phải dự thi). Nếu các học sinh đạt điểm ít nhất là ở mức “căn bản”, thì kế đó các giới chức quản trị sẽ tham khảo ý kiến với thầy cô và cha mẹ của các học sinh, trước khi cuối cùng tái phân hạng các học sinh như là đạt được trình độ tiếng Anh lưu loát thành thạo. Những học sinh này bắt đầu đón nhận chương trình giảng dạy bình thường.
Đề cập đến tiến trình sắp hạng bước đầu và CELDT, ông Nguyễn Quốc Lân nói: “Ở đây chúng tôi gặp phải một số vấn đề có thể xảy ra. Có thể các học sinh không quen thuộc với những thủ tục dự thi trắc nghiệm, hoặc không có những kỹ năng làm bài thi”.
Ông nói thêm: “Các kết quả trắc nghiệm có thể không phản ảnh khả năng Anh ngữ của học sinh ấy. Một số em nói tiếng Anh cả đời, thế mà vẫn cứ thi trượt”.
Chris Nguyễn, một cựu học sinh ELL, nói: “Khi mẹ tôi điền vào bản câu hỏi thăm dò, bà ghi là tiếng Việt và tiếng Anh”. Chris đã dự thi CEDLT, đạt mức điểm “chưa lưu loát lắm”, và được xếp vào một chương trình ELL.
Chris nói tiếp: “Cha mẹ tôi quá khiếp, và họ đổi sang nói hoàn toàn bằng tiếng Anh ở trong nhà. Cuộc thăm dò về ngôn ngữ sử dụng tại gia và chương trình ELL vô hình chung không khuyến khích việc sử dụng song ngữ”. Chris cho biết rằng cha mẹ của anh báo động cho những phụ huynh khác, khuyên họ khai dối trên bản thăm dò về ngôn ngữ sử dụng trong nhà, rằng chỉ sử dụng tiếng Anh ở nhà, để cho con cái họ khỏi có thể bị sắp vào hạng ELL.

Học sinh kẹt mãi trong việc học tiếng Anh

Ông Robert Linquanti, giám đốc chương trình Đánh Giá Người Học Tiếng Anh và Hỗ Trợ Trách Nhiệm ở WestEd, có đề cập đến những vấn đề các học sinh ELL “dài hạn”, tức là những học sinh nào không đạt được trình độ thông thạo Anh ngữ trong sáu năm được xếp vào hạng ELL. Ông nói: “Bất luận một học sinh đang ở trình độ nào – Anh ngữ tối thiểu, Anh ngữ cao cấp, Anh ngữ trung cấp – thì các em luôn luôn cần phải nhận được sự giảng dạy nghiêm nhặt theo cấp lớp của mình. Và nếu các em không có được sự giảng dạy như vậy, thì đó là một vấn đề với hệ thống của chúng ta, mà chúng ta phải giải quyết”.
Ông Linquanti tiếp tục chỉ trích chuyện các trường không dạy nội dung học tập đúng mức phẩm chất cho các học sinh ELL, cho tới chừng nào các em thành thạo tiếng Anh. Ông nói rằng các em có thể học hỏi ngay cả khi tiếng Anh chưa được hoàn hảo. Ông phát biểu: “Chúng ta phải chắc chắn làm sao cho các em phát triển được những loại năng khiếu Anh ngữ mà các em cần để đạt được thành công ở đại học và trong nghề nghiệp của các em. Hai điều này phải xảy ra cùng một lúc, chứ không xảy ra cái trước cái sau”.
Maria Arroyo, một cựu học sinh ELL và hiện đang là sinh viên đại học UC Berkeley, khuyến cáo rằng những học sinh cứ ở lại trong các lớp ELL suốt thời gian trung học đều mất đi những cơ hội được vào học lớp danh dự (trình độ khó hơn) và các lớp dự bị đại học. Arroyo nói: “Cho tới giữa năm lớp 7, tôi xin được xếp hạng lại. Nếu tôi chưa từng làm điều ấy, thì chẳng khi nào tôi được học các lớp danh dự, và không bao giờ vào được trường đại học UC Berkley cả”.
Ông Spiegel-Coleman nói một cách tích cực về AB 2193, một dự luật Hạ Viện do Dân Biểu Ricardo Lara soạn thảo, và hiện đang được Cơ Quan Lập Pháp California xem xét. Ông nói: “AB 2193 đòi phải có một định nghĩa ở cấp độ tiểu bang về các học sinh Anh ngữ dài hạn, để cho chúng ta có thể nói về cùng một nhóm học sinh bằng cùng một lối giải quyết vấn đề. Nó cũng đưa ra một định nghĩa mới cho những học sinh gặp nguy cơ trở thành các học sinh Anh ngữ dài hạn”.
Dự luật ấy còn đòi hỏi thêm rằng các học khu phải thông báo cho phụ huynh về chuyện con cái họ có phải là học sinh ELL dài hạn, hay là các học sinh gặp nguy cơ trở thành dài hạn hay không. Cơ quan tiểu bang cũng được yêu cầu phải đưa ra một bản phúc trình về những số lượng các học sinh ELL dài hạn, và các học sinh gặp nguy cơ, tính theo từng trường và từng học khu. Ông Spiegel-Coleman nói: “Những học sinh này trở nên vô hình trong các lớp học chính lưu và các lớp hỗ trợ thêm về môn tập đọc mà không có những dịch vụ được chuyên biệt hóa”.
Ông nói: “Việc tái phân hạng là kết quả của chuyện các học sinh đạt tới những trình độ cao về Anh ngữ và thành tích học lực. Đó là kết quả của các chương trình và sự giảng dạy phối hợp tương ứng những nhu cầu riêng biệt của các học sinh Anh ngữ”. Đề cập tới dự luật AB 2193 và những cuộc thảo luận tiếp tục về các học sinh ELL, ông Spiegel-Coleman kết luận: “Đây là thời điểm của cơ hội rất lớn”. - (BĐ)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Brian Đinh/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/nhung-tro-ngai-trong-viec-phan-loai-hoc-sinh-hoc-tieng-anh-trong-truong-Y2SqVq7h.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo