Bạn thích bài này?
Font-Size:
Phải trẻ đẹp, chân dài... mới chịu
(VienDongDaily.Com - 26/05/2012)
Khổ nỗi, đi một hai lần làm sao nói cho hết, hiểu cho được ý muốn của đối phương. Hết gút này tới tốp nọ xem ra cũng tổn thất nhiều tiền bạc và thời gian.
Việt kiều về quê cưới vợ (kỳ 2)

David Nguyễn/Viễn Đông

\
Nghèo nên các cô chịu làm bất cứ nghề nào!? - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

 

Sau khi nhờ người mai mối giới thiệu, gởi hình cho xem thử… thấy cũng được được, anh B.T. ở San Jose Cali bắt đầu liên lạc qua email với “người trong mộng”. Sau một thời gian ngắn, hai người đã tự tin hơn khi trò chuyện với nhau, rồi gọi điện thoại liên lạc thường xuyên hơn.
Nhưng khổ nỗi, trong lúc “chat” với người này thì anh lại tìm thêm mấy mối nữa. Thủ tục đối với các cô mới cũng là gởi hình qua email cho nhau, chat online, rồi gọi điện thoại… Có nhiều cơ hội lựa chọn hơn, nhưng tất nhiên là mệt hơn, mất thời gian nhiều hơn. Có lẽ vì phải thường xuyên “tán” mấy cô mà công việc, thời gian nghỉ ngơi cũng bị ảnh hưởng không ít.


Gái chân dài phơi phới dạo phố - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Mức độ thân quen của họ chẳng bao lâu tiến triển rất nhanh, ngay cả người mai mối cũng “mù tịt” khi được hỏi chuyện anh T. cô B. tới đâu rồi. Đùng một cái, chàng xin được ngày phép, túm được mớ tiền mua vé bay về Việt Nam gặp mặt. Nhưng theo cố vấn của người mai mối, để không bị dính luôn một mối nào khi chưa biết thực tế ra sao, thì nên sử dụng chiêu “lơ lơ” chứ không mặn mà với một ai hết. Như vậy mới có dịp tuyển chọn và nới rộng chuyện tìm vợ.
Trước đó cả mấy tháng, cô nào cũng nuôi hy vọng mình sẽ nổi bật hơn và chiếm nhiều ưu thế hơn các đối thủ khác. Còn người chưa được giới thiệu, cũng có chiêu kiểu “ván bài lật ngửa” vì chuyện tình duyên khó nói, khó đoán, tiến triển khó lường. Trong nhóm bạn gái, L. tiết lộ: “Mấy đứa bạn em, em nào cũng đi tắm trắng, uống nước mát, đắp da mặt, ăn diện lên một cách kỳ lạ giữa chốn bưng biền, làm ai cũng nhìn thấy và cũng biết là mấy cô chuẩn bị đón chàng về nước”.
Đến hẹn, anh T. còn dẫn theo anh C. và anh V. nữa. Các anh cũng toàn là những người đã và đang ly dị vợ. Mặc dù tuổi của họ đã quá 50, 60, ai nấy cũng còn có vẻ phong độ lắm.
Càng gần đến ngày, càng nhiều các cô muốn có cơ hội để lọt vào mắt xanh của chàng. Đến ngày các anh về quê, đám con gái bà con dòng họ ở đâu ra nhiều thế. Khi ấy thì mấy cô từng biết trước qua chat, qua email bị lơ một cách khó hiểu. Vậy nên việc đi ăn, đi chơi tất cả đều phải tính thành từng gút để không bị “đụng hàng”; và lúc đó mới có cơ hội mạnh miệng làm quen. Khổ nỗi, đi một hai lần làm sao nói cho hết, hiểu cho được ý muốn của đối phương. Hết gút này tới tốp nọ xem ra cũng tổn thất nhiều tiền bạc và thời gian.


Gái chân dài quê ngượng ngùng trước con mắt soi mói - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh B. bực quá, nói thẳng với một cô gái mới đáng tuổi con mình: “Em ơi, anh không có thời gian… thật sự anh về lần này muốn tìm một nửa để sống vui vẻ những tháng ngày cô đơn đã mất. Nên em phải hợp tác với anh trong chuyện mình tìm hiểu nhau và mạnh dạn bỏ qua những thủ tục rườm rà. Xem lờ đi những dị nghị của người đời… mà tiến thẳng đến tương lai”.
Khi trò chuyện với mấy anh, tôi “đi guốc trong bụng” họ, ông nào cũng muốn “đớp liền” để làm tin trong nhà. Nhưng đối với các cô, dù có thích Việt kiều thiệt, nhưng lấy gì làm chắc chắn để “hy sinh”, đành phải dùng chiêu “thăm dò”. Trong khi đó, mấy anh thì muốn “tình yêu mì ăn liền”. Thế nên cuối cùng chẳng mối nào đi tới được. Ngược lại, một vài em mình cứ tưởng là “xứng đôi vừa lứa” thì mấy anh lại chê già, lùn, mập… Đối với con mắt người đời, cỡ mấy anh lớn tuổi mà vớ được mấy em kiểu như vậy cũng có phước lắm rồi… tại sao lại không chịu tiến tới mà cứ đi “mồi chài” lòng vòng, cuối cùng không được gì. Sau này, tôi mới hiểu ra ý của mấy anh: “Đã có mác Việt kiều rồi thì cũng phải tìm, phải chọn cho được mấy cô trẻ đẹp, chân dài cho xứng đáng đồng tiền bát gạo chứ. Lấy vợ cũng phải lấy sao cho vợ cũ ở Mỹ nó biết mặt chứ. Đã đổ công sức tiền của về Việt Nam cưới vợ, phải chọn đẹp đẽ ngon lành, hơn vợ trước mới lấy. Còn lấy vợ xấu hơn nó cười chê cho cả đời”.


Việt kiều ngồi xe xích lô… dạo phố “bóp kèn” - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh C. nói, thật ra về Việt Nam là tìm vợ đẹp mới ưng, còn không thà ở cô đơn như vậy thì hơn. Anh cho rằng phải phân định rõ ràng như vậy mới cảm thấy dễ chịu được; nếu như ý thì tiến tới, còn không có thì làm “Việt kiều về quê ăn chơi” cho đúng nghĩa, không mất thời gian vô ích.
Nói tới đây thì một ông bạn Việt Nam phán liền cho anh bạn một câu: “Chuyện tình cảm mà anh xem như là chuyện mua thịt cá vậy! Cũng phải có chút lãng mạn chứ. Tuổi anh với tui đã đi qua cái thời trai trẻ, từng trải, mộng mơ yêu đương. Làm gì cũng phải để cho con người ta có chút tình cảm lãng mạn chứ. Không thể xử theo cách Mỹ là Yes hay No, phải để tình cảm đến với nhau một cách tự nhiên không ép uổng. Nhưng vậy mới có thể tiến tới lâu dài. OK?”.


Chờ anh Việt kiều - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
David Nguyễn/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/phai-tre-dep-chan-dai-moi-chiu-ZdD4Rp7V.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo