Wednesday, 10/06/2020 - 10:03:02

Phân trâu & cứt ngựa

Bài S.T.T.D Tưởng Năng Tiến



Thây xác trưng ra đó
Còn chưa đủ thối inh?
Mua chi thêm bầy ngựa
Cứt vung cả Ba Đình!
(Trần Bang)

Ngày 8 tháng 6 năm 2020, báo chí Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở đi trên trang nhất một tin vui lớn: “Cảnh Sát Cơ Động Kỵ Binh Lần Đầu Ra Mắt.” Nhân dịp này C.T.Q.H Nguyễn Thị Kim Ngân long trọng phát biểu: “Với sự quyết tâm của Bộ Công An, của Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Cơ Động, sự nỗ lực phấn đấu, rèn luyện, không ngại khó, ngại khổ của các cán bộ, chiến sĩ, đoàn Cảnh Sát Cơ Động Kỵ Binh đã đạt được những kết quả ban đầu đáng ghi nhận.”

Dư luận – buồn thay – lại có những “ghi nhận” hoàn toàn khác, và rất … lạc đề:

  • Minh Nguyen Khue: “Lướt qua facebook thấy tin chính hôm nay là Ngựa và cứt Ngựa.”
  • Trần Hoàng Hà : “Hôm nay không dám lướt Face book vì trên đó chỉ toàn cứt ngựa.”
  • Huynh Ngoc Chenh: “Dân thủ đô chơi íu đẹp, đoàn kị binh oai hùng ra mắt không chụp ảnh ngựa lại chụp phân ngựa và cảnh dọn phân.”
  • Vu Dinh Kh: “Binh chủng kỵ binh trân trọng giới thiệu ra quân, dắt ngựa cho ỉa đầy đường.”
  •  Paul Trần Minh Nhật: “Xã hội đảo lộn, ngày xưa thầy cô bảo "nhỏ không học thì lớn lên có mà hốt c*t". Không ngờ một ngày cơ động mặc cảnh phục lại kiêm luôn nghề hốt cứt.”



Thiên hạ, xem chừng, đều coi thường cứt ngựa. Dường như không ai biết rằng VN là nơi duy nhất đã từng có người nợ cứt, và phân trâu/phân bò đều là của hiếm! Hổng tin, và nếu rảnh, xin đọc qua vài dòng trong cuốn hồi ký (Chiều Chiều) của Tô Hoài:

“Năm ấy, tôi ở một tổ đi thực tế nông thôn, nửa năm về Thái Bình. Tổ tôi có tổ trưởng Hoàng Trung Thông với các tổ viên: Chu Ngọc, Phùng Quán, Trần Lê Văn, Hoàng Cầm… “Chúng tôi bàn việc làm hố phân… Hai người một hố phân xanh. Các nhóm khác hình như cũng làm thế. Hố phân chúng tôi đào ngoài góc vườn chè… Quán kể nông nỗi đi gắp phân như là đọc một mẩu chuyện trên báo. Các đường ngoắt ngoéo trong xóm trổ ra cổng đồng còn tối đất. Những con trâu, con bò ra ruộng làm sớm, thói quen tự nhiên tới rệ cỏ ven hào nước thì đứng lại ỉa. Đến khi sáng hẳn, trẻ con trong xóm mắt nhắm mắt mở lốc nhốc kéo ra, ngồi bĩnh đấy. Hai thanh tre của Quán mở ra gắp lên sọt tuốt cả phân trâu, phân người. Tìm ra những con đường phân này cũng chẳng phải tài giỏi riêng Quán, mà sáng nào cũng có người nhặt phân từ các ngõ xóm ra cổng đồng, đi muộn có khi hết… Cục cứt ở trong ruộng người ta cũng không được đụng vào. Sáng nay thôi, tôi hót bãi phân dưới ruộng, một tên đến sừng sộ ngay. Con trâu hay thằng người ỉa ruộng tôi làm là phân của nhà tôi, anh lên đường cái mà hót…”

Kể từ cái “năm ấy” cho đến năm nay là một khoảng thời gian không ngắn, cùng với biết bao nhiêu là cay đắng và máu xương (của mấy thế hệ người) VN mới có được một Đội Kỵ Binh diễn hành ngay giữa thủ đô Hà Nội. Trông tuy hơi lùi xùi, và cũng hơi kém vệ sinh nhưng đây vẫn là một bằng chứng hiển nhiên của sự tiến bộ.

Người dân đi từ hoàn cảnh khó khăn phải làm phân giả, chịu nợ cứt, tranh dành nhau từng bãi cứt trâu … cho đến lúc phân ngựa vương vãi khắp nơi mà không ai thèm nhặt là … một bước tiến rất dài – hay nói theo ông Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành Ủy Hà Nội (Hồ Quang Lợi ) là “thế nước đang lên.”

Cho dù là có “lên hơi chậm” chăng nữa thì đây vẫn là niềm vui và hãnh diện chung của cả nước ta. Mọi lời tiếng châm biếm, mỉa mai (nghe ra) đều vô cùng lạc lõng, và hoàn toàn đi ngược với bánh xe lịch sử!

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp