Bạn thích bài này?
Font-Size:
Tâm lý giáo dục - Con Cái: Hồng Ân hay Đại Họa?!
(VienDongDaily.Com - 14/09/2012)
Tóm lại, con cái trong một nghĩa của tinh thần và tích cực vẫn được coi như hồng ân Thượng Đế ban cho cha mẹ. Và ở khía cạnh tâm lý, con cái cũng chính là hoa trái tình yêu mà vợ chồng trao cho nhau.
TS. Trần Mỹ Duyệt/Viễn Đông

Quan niệm văn hóa Việt Nam từ xa xưa vẫn cho con cái là hồng ân được ban xuống từ trên cao. Vì đặt nặng giá trị tinh thần này, nên ở một mặt tiêu cực, nhiều người đã cho rằng việc không có con sau khi kết hôn là một mất mát, thiệt thòi, và hơn thế, còn cho đó là sự trừng phạt của Thượng Đế: “Cây khô không lộc, người độc không con!”. Truyền thống xa xưa khi người vợ chưa có con hay không con, thì người chồng được phép cưới người vợ khác với hy vọng có con nối dõi tông đường.Tóm lại, con cái trong một nghĩa của tinh thần và tích cực vẫn được coi như hồng ân Thượng Đế ban cho cha mẹ. Và ở khía cạnh tâm lý, con cái cũng chính là hoa trái tình yêu mà vợ chồng trao cho nhau.
Nhưng với quan niệm ngày nay, khi phá thai được coi là hợp hiến, hợp pháp song song với quan niệm đồng tính, hôn nhân đồng tính tại nhiều quốc gia, vai trò con cái trong đời sống hôn nhân đã được xét lại. Có những ý kiến cho rằng, tại sao người khác muốn có con mà mình lại không có quyền “muốn” không có con. Nhiều cặp vợ chồng không những không muốn cưới hỏi, mà khi cưới hỏi rồi lại không muốn có con, hoặc chỉ sinh một hay hai con là cùng. Câu hỏi là tại sao?
Tuổi tác kết hôn ngày nay tăng cao do nhiều lý do. Lý do trước hết là ngày nay dù trai hay gái muốn có cuộc sống ổn định, có tương lai sáng sủa đều cần tới trình độ học vấn và khả năng chuyên môn. Thời gian dành cho việc học hành, trau dồi tài năng chiếm hầu hết tuổi trẻ. Sau khi tốt nghiệp là thời gian nghỉ ngơi, thời gian tìm công ăn việc làm. Thêm vào đó, trai gái thời nay được tự do luyến ái và chung sống ngoài hôn nhân, nên việc kết hôn xem như không vội vàng, cần thiết. Ngoài ra, tệ nạn ly dị đã khiến nhiều cặp trai gái thấy ngán ngẩm, sợ hãi mà không muốn tự đặt mình vào những ràng buộc có tính cách pháp lý, rườm rà và tốn kém sau này. Nhiều bạn trẻ vẫn thường nói với nhau: “Tờ giấy hôn thú đâu có gì là vĩnh cửu, ràng buộc. Đã vậy, nó còn tạo nên những rắc rối sau này về mặt luật pháp. Do đó, tốt hơn là cứ sống với nhau như vợ chồng trong khi vẫn đối xử với nhau như người tình, người bạn”.
Vấn đề kinh tế. Nhiều bạn trẻ ngày nay xem như hoảng sợ khi nghĩ đến việc nuôi dưỡng con cái. Ngay trong thời gian mang thai, đến khi sinh con, và sau đó là một chuỗi những chi trả tốn kém về tiền bạc. Tiền gửi em bé cho người coi sóc. Tiền tã lót. Tiền nhà thương, bác sĩ. Tiền học hành… Một nghiên cứu đã đưa ra chiết tính tối thiểu nuôi một người con cho đến khi người con ấy tốt nghiệp đại học, chi phí tốn kém khoảng 120.000 Mỹ kim (một trăm hai chục ngàn). Nếu đây là một tính toán đúng, thì chỉ có những nhà giầu, nhiều tiền, lắm của mới dám có con. Cha mẹ nghèo, hoặc cha mẹ có mức sống trung bình chắc không ai dám có con. Tư tưởng này lại đang được các cha mẹ trẻ đón nhận và cho là hợp lý. Đó cũng là lý do tại sao người ta tìm mọi cách để ngừa thai, và khi không ngừa được nữa thì tìm cách phá thai!
Tuy nhiên, điều mà rất nhiều cha mẹ vẫn thường phàn nàn, lo lắng và cho là quan trọng nhất trong sứ mệnh làm cha mẹ thời nay là vấn đề giáo dục. Nhiều cha mẹ nghèo cũng như giầu, trung lưu cũng như đại gia, đã không sống hạnh phúc, đã không ăn ngon, đã không ngủ yên giấc vì con cái của họ. Những đứa con mà do ảnh hưởng giáo dục, ảnh hưởng môi trường, ảnh hưởng bè bạn, ảnh hưởng xã hội đã làm cho ra hư hỏng, vướng mắc vào nghiện ngập, cờ bạc, băng đảng. Trong câu truyện với một người thân quen của gia đình, anh đã kể lại một trường hợp mà chính anh đã chứng kiến mà hiện nay vẫn chưa ngã ngũ liên quan đến giáo dục.
Chuyện xảy ra cho một gia đình người bạn của anh. Bạn anh có hai người con, đứa con gái đầu năm nay 14 tuổi, và đứa con trai út 12 tuổi. Cả hai đang ở trong lứa tuổi vị thành niên, lứa tuổi mà cha mẹ nào cũng từng trải qua những kinh nghiệm ít nhiều nước mắt.
Hai vợ chồng này là những người chăm chỉ làm ăn. Họ thành công trong việc làm giầu. Chồng lo điều khiển một tiệm hớt tóc, và vợ làm chủ một tiệm ăn. Tiền bạc không là vấn đề của gia đình này.
Nhưng vấn đề là đứa con gái 14 tuổi. Cả nửa năm nay, nó thường trốn học, lười biếng. Cha mẹ đã nhiều lần bị nhà trường cảnh cáo. Nó quen với một bạn trai cùng lớp, và thường xuyên cả hai rủ nhau trốn học, dính vào cần sa, ma túy. Bạn anh đã nhiều lần răn đe, dọa nạt, to tiếng, và vợ chồng, cha con đã có những xung khắc, giận dỗi, cãi vã. Nhưng chứng nào tật nấy, nó vẫn không nghe lời cha mẹ, và ngày càng trở nên quá đáng. Đã có lần nó lấy dao đưa cho ba nó và nói: “Ông không cho đi chơi thì ông giết tôi đi!”.
Rồi chuyện đến đã đến. Một hôm, anh đang làm việc thì được điện thoại gọi đến đón nó về, vì nó không muốn học nữa. Khi anh bỏ tiệm đến trường đón con, thì thấy con gái mình đang ôm hôn thằng bạn trai nó ở góc đường. Giận quá, anh đã chửi rủa thằng bé và la lối con gái anh ngay trước mặt hai đứa. Cha con lời qua tiếng lại, anh giật lấy cái phone ở tay con, vất xuống đất, lấy chân đạp nát với hy vọng là con gái anh không còn phương tiện để liên lạc với bạn của nó nữa.
Thế là chính con gái anh cùng với bạn trai nó gọi điện thoại cho cảnh sát nói là chúng bị người lớn hành hung, bị xúc phạm, và đe doạ. Khi cảnh sát đến, cả hai đứa thay nhau tố cáo anh, riêng con gái anh còn khai rằng ở nhà đã nhiều lần anh đã tấn công tình dục nó, và nó cảm thấy rất nguy hiểm khi về nhà. Con bé được cảnh sát đưa gửi vào chương trình bảo vệ trẻ vị thành niên. Còn anh bị còng tay đưa về bót điều tra. Với những gì con gái anh khai, và những gì thằng bé bạn trai nó khai, anh chỉ được tại ngoại hầu tòa với tiền thế chân là 400.000 Mỹ kim.
Để có đủ tiền lo cho vụ này, anh cầm chấp căn nhà để có tiền thế chân. Sau một thời gian cầm cự, anh phải bán cửa tiệm ăn, và chỉ còn giữ lại một tiệm hớt tóc để lo tài chính cho gia đình. Trong lần gặp mặt mới đây, vợ anh đã khóc lóc năn nỉ con gái anh bỏ lời khai gian dối về ba nó để ba nó được thoát cảnh tù tội, nhưng đứa trẻ đã nhất định không làm. Nó đã lạnh lùng nói với mẹ: “Đáng đời! Tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt ông ấy và gọi là ba, vì đã cấm tôi yêu bạn trai của tôi! Tôi lớn rồi, tôi muốn làm gì thì kệ tôi”.
Và câu chuyện vẫn chưa đến hồi kết thúc. Hồ sơ vẫn còn đang bị điều tra. Vợ chồng vẫn phải hầu tòa hàng tháng. Đứa bé vẫn đang sống với cha mẹ nuôi. Nó vẫn liên lạc với thằng bạn trai của nó…
Câu chuyện trên hay những câu chuyện khác tương tự đang xảy ra nhiều trong bối cảnh xã hội hiện nay. Nó chính là mặt trái của bức tranh gia đình. Mặt trái của giáo dục, và của trách nhiệm làm cha mẹ trong thời đại, giữa xã hội mà trẻ em mới lớn được trao cho quá nhiều tự do, nhưng lại thiếu giáo dục về cách sử dụng cũng như những hậu quả tốt xấu của tự do.
Nhưng cũng đừng vội kết án xã hội, kết án những tệ đoan xã hội. Cái mà những phụ huynh, cha mẹ nghiêm chỉnh cần phải suy xét chính là ảnh hưởng của mình, ảnh hưởng của giáo dục gia đình đối với tương lai của con cái.
Nhiều phụ huynh, nhiều cha mẹ đã bỏ qua thời gian thơ trẻ của con mình nên đã không giáo dục chúng. Đáng tiếc là nhiều phụ huynh đã làm gương xấu cho con cái ngay trong cái tuổi mà tâm hồn chúng còn như một tờ giấy trắng, trong đó cha mẹ muốn vẽ gì cũng được. Mới tuần trước, người viết đến tham dự một buổi sinh hoạt cộng đồng. Trong khi lái xe vào bãi đậu, rất nhiều người đã lái xe vượt qua chiếc bảng cấm vì không muốn đi xa hơn, bước thêm vài bước, và vì muốn có chỗ tốt, chỗ gần địa điểm tổ chức. Một người không cầm được sự bực tức đã xuống xe đến hỏi người giữ trật tự:
- Anh giữ trật tự sao không đứng ra nói với những người kia. Họ coi thường luật lệ, coi thường trật tự chung như vậy đến đây làm gì?
- Em biết, nhưng bảo họ không nghe. Ông coi, họ là những người trí thức đấy. Họ lái xe bóng loáng, đắt tiền đấy. Nhưng nếu em mà nói là họ chửi em ngay. Làm việc ở đây em quen rồi, cảnh này xảy ra thường xuyên lắm.
- Nói như vậy cũng có nghĩa là luật lệ, tư cách đối với họ cũng như không? Vậy làm sao họ giáo dục con cháu?
- Ôi! Họ giáo dục họ chưa xong, nói chi giáo dục con cái họ. Ông biết không, mới hôm qua em cũng đã cản đường một cô còn trẻ, đẹp, ăn diện sang trọng và lái một chiếc Lexus đắt tiền. Coi chừng cô ta là bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ hay luật sư cũng chưa biết chừng. Khi em chặn cô ta lại và nói cô phải đi theo mũi tên chỉ đường mà không được đi lối tắt. Cô ta đã chửi em là thứ nhiều chuyện, đường trống cô muốn đi đâu thì đi mắc mớ gì mà luật với lệ, đi lòng vòng cho tốn xăng, tốn giờ. Em nhìn trong xe của cô có một đứa con nhỏ khoảng chừng 4 tuổi nên đã nói với cô ta rằng, làm như vậy cô làm sao giáo dục được con. Nhưng cô ta nhìn vào mặt em và nói: “Chừng nào nó lớn hãy tính!”. Em nghe mà thấy lạnh xương sống. Nhưng điều đáng nói là đứa bé khi nghe mẹ nó nói với em như vậy, liền nói với mẹ nó: “Mama. He is right!”.
Trở lại trường hợp của đứa bé 14 tuổi đã gây đau khổ cho ba má em, ta cần phải đặt lại một số câu hỏi căn bản của giáo dục.
1. Cha mẹ có để tâm quan sát, lắng nghe và hướng dẫn em ngay từ khi em còn nhỏ hay không?
2. Sự chiều chuộng của cha mẹ có phải là cái lý do để em ngày càng thao túng không?
3. Có sự bất đồng giữa cha mẹ trong vấn đề giáo dục không? Thí dụ, cha cứng rắn, mẹ chiều chuộng?
4. Bầu không khí thân mật, yêu thương của cha mẹ, con cái trong gia đình có bị sứt mẻ vì các cuộc cãi vã, chửi bới không?
5. Và nhất là cha mẹ có trở thành những gương mẫu sống động tốt cho đời sống luân lý, đạo đức của em không?
Những gợi ý trên chỉ nhằm mục đích giúp cha mẹ này tìm được lý do đã đưa đến tình trạng như hôm nay. Đừng giận đời, trách người, hay đổ thừa cho Thượng Đế, nhưng cần nhìn vào mình và hãy trách mình trước. Con cái, trong một nghĩa tích cực vẫn luôn luôn là một hồng ân Thượng Đế ban cho cha mẹ. Con cái cũng chính là hoa trái tình yêu vợ chồng trao nhau. Nếu quả thật đây là bài học đắt giá cho cha mẹ em, cho chính em sau này khi khôn lớn và nếu biết nhìn lại những hành động ấu trĩ, thiếu trưởng thành của mình. Những phụ huynh hay cha mẹ nào chưa học được bài học này, cũng nên để tâm học hỏi. Đợi con cái lớn mới dạy chúng thành thật, tôn trọng luật pháp, biết chăm chỉ học hành, vâng lời cha mẹ thì sợ rằng sẽ không có cơ hội này. Việt Nam ta có câu: “Dạy con từ thuở còn thơ”, và “Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo”. Bài học tốt nhất của giáo dục là người cha dạy con mình đừng chửi thề, khi ông không bao giờ dùng lời nói thô tục hoặc chửi thề.- (TMD)

Để có thêm những tài liệu về giáo dục, độc giả có thể tìm đọc những tác phẩm sau của tác giả:
- Giáo Dục Tuổi Trẻ: Những Nguyên Tắc và Hướng Dẫn Tổng Quát.
- Tình Yêu và Tuổi Trẻ.
- Tình Yêu & Cảm Xúc của Phụ Nữ.
Đặt mua những tác phẩm trên, xin liên lạc qua email: tmduyet@sbcglobal.net


Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
TS. Trần Mỹ Duyệt/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/tam-ly-giao-duc-con-cai-hong-an-hay-dai-hoa-GCvSgscl.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo