Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thú Đọc Sách
(VienDongDaily.Com - 15/06/2012)
Chắc là vì thế cũng nên. Nhưng mà, thật quả, tôi đọc sách chỉ để thỏa chí tò mò chứ không có ý đọc cho nó xinh đẹp, cho nên tôi cũng chẳng quan tâm.
Không hiểu tôi đọc được câu này ở đâu. Hình như là của một cụ người cùng làng với cụ Khổng. Cụ ấy bảo rằng, người quân tử - hay là hiền nhân, hay là thánh nhân??? - một ngày không đọc sách, nhìn vào gương thấy mặt mày xấu ỉn... Xin lỗi cụ, tôi quên mất nguyên văn của cụ này, mà chỉ nhớ láng máng đại khái rằng thì là mặt mày tối tăm, xấu xí. Tôi nhớ câu này chỉ vì tôi là một đứa bé, may mắn được sinh trưởng trong một môi trường có rất nhiều sách báo. Trời lại phú cho cái tính tò mò, cho nên tôi đọc sách từ khi chưa biết chữ. Cụ cho tôi xin một phút để tôi thanh minh thanh nga cho rõ ràng, tôi tuy đọc sách nhiều, nhưng mặt mũi tôi cũng chẳng sáng sủa gì mấy. Hay là, tại vì tôi đọc toàn sách tầm bậy tầm bạ, mà không phải là sách thánh hiền, cho nên nó chẳng giúp đỡ cho dung nhan của tôi bớt xấu xí. Chắc là vì thế cũng nên. Nhưng mà, thật quả, tôi đọc sách chỉ để thỏa chí tò mò chứ không có ý đọc cho nó xinh đẹp, cho nên tôi cũng chẳng quan tâm.
Cái thời tôi còn nhỏ xíu, chưa đi học, còn ở với ông bà ngoại, tôi đã mê đọc sách rồi. Ông tôi là một người yêu sách, ông mua rất nhiều sách báo cho các con cháu đọc. Mẹ tôi ưa đọc sách, cho nên tôi cũng thích đọc. Tôi đọc tất cả mọi sách báo nào mà tôi vớ được. Báo người lớn, báo người già, báo cấm con nít tôi cũng đọc tuốt. Đọc mà chẳng hiểu gì. Nhưng có một điều hơi khác thường là mặc dù không hiểu, tôi cũng vẫn cứ tích trữ tất cả ở trong đầu. Về sau lớn lên, theo với sự hiểu biết, những điều đọc được từ ngày bé, lại theo thời gian, theo hoàn cảnh, mà xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc, làm cho mọi người ai cũng tưởng lầm rằng tôi là một đứa trẻ biết nhiều, khôn trước tuổi. Nhưng thật quả, tôi chẳng biết hơn những đứa trẻ khác là mấy.
Cái thói quen này lớn dần lên với tôi và nó trở thành một đam mê. Cho tới khi đi học, mấy bà thầy tôi lại dạy rằng cần phải đọc rất nhiều sách nếu muốn viết văn hay. Thế là tôi đọc đủ mọi thứ sách - bằng mọi thứ tiếng - cho nên cái đầu tôi nó bỗng trở thành một bãi rác công cộng. Sự hiểu biết của tôi hầm bà lằng xí xộ, chẳng có một đường lối, trường phái nào. Tuy nhiên, nó cũng giúp tôi rất nhiều trong môn văn. Trong những năm trung học, tôi luôn đứng thứ nhất về bộ môn này. Bài luận nào của tôi cũng được bà thày đọc cho cả lớp nghe. Cho nên về già, tôi làm nghề nhà văn cũng chẳng có gì là lạ cả. Không bao giờ tôi trông thấy một tờ báo - một mảnh báo - một cuốn sách, mà tôi bỏ qua. Khi đi cắt tóc, đi bác sĩ, cho dù tôi có phải ngồi chờ bao lâu tôi cũng không hề sốt ruột, miễn là cụ cho tôi một tờ báo. Bất cứ báo gì. Hay, dở, đứng đắn, nhảm nhí, lá rau, lá cải, tôi cũng đọc. Mặc dầu tôi không cố tình nhớ, nhưng những điều tôi đọc được, chúng tự động ghi vào bộ nhớ, rồi đóng đô ở Mê Linh. Nhiều khi chúng cứ nằm ì trong đó, không cần nhúc nhích, cho tới một hôm, gặp đúng thời cơ, chúng ra trình diện, toàn vẹn, nguyên con. Đối với tôi, đọc sách báo là một nhu cầu không thể thiếu. Cái đam mê đó vẫn theo đuổi tôi cho tới giờ này.
Hồi còn đi học, tôi chỉ được đọc những sách báo đã được nhà trường tuyển chọn. Một là thuộc loại giáo khoa, cổ điển, hai là đã được kiểm duyệt theo những tiêu chuẩn khắt khe về luân lý và đạo lý. Còn giờ này đây, tôi tự học, tự mình làm thầy mình, tự mình làm chủ mình, cho nên tôi đọc lung tung beng. Ngày nay, tôi không còn nhu cầu học hỏi, thi đua, chẳng lo đứng nhất hay đứng bét, tôi đọc vì thói quen. Hai nữa, nhu cầu của tôi thay đổi rồi, tôi không đọc sách để học hỏi, những lời văn hay, ý đẹp trong sách. Tôi đọc để mà đọc, cả cái hay lẫn cái dở. Mà thời nay, thì những điều viết trong sách báo hay thì ít mà dở thì nhiều. Nhưng thú thật với cụ, đôi khi gặp cái dở tôi lại càng đọc. Đọc để xem nó dở tới đâu. Lòng người quái đản tới mức nào. Nhiều khi, tôi chẳng cần đọc những lời tác giả viết, suy nghĩ về vấn đề tác giả đang mổ xẻ, mà tôi đọc để tìm hiểu tác giả, cùng lý do thầm kín nào mà tác giả viết tác phẩm này. Tại sao ông hay bà này lại suy luận như thế này??? Mục đích tác giả khi viết cuốn sách này để làm gì??? Rút cục tôi đọc sách để tìm hiểu lòng người nhiều hơn là học hỏi những vấn đề đang được tác giả bàn luận. Thích thú lắm cụ ạ. Có khi một tác phẩm không hay, một bài báo viết dở lại có nhiều điều cho tôi tìm hiểu hơn là một tác phẩm hay. Có khi những điều phỏng đoán của tôi chưa chắc đã đúng với ý của tác giả, nhưng nhờ những lý luận này, tôi trở thành một nhà tâm lý học lúc nào không biết. Có điều, nếu tôi đoán không đúng, thì cũng không sai mấy tí. Và càng đọc sách theo kiểu này, tôi lại càng cảm thấy, chẳng biết nên vui hay nên buồn, nên yêu đời hay nên chán đời. Tuy nhiên có một điều chắc chắn, là bất cứ chuyện gì xảy ra ở trên đời - cực tốt cũng như cực xấu - cũng không làm cho tôi ngạc nhiên. Và cho tôi một tâm trạng dửng dưng, không chờ đợi, đòi hỏi gì ở trên cõi đời này hết.
Có một điều làm tôi ngạc nhiên là - bà con ta, những người Việt tuyệt vời chúng ta - ngày nay chê đọc sách. Một số người quen, bà con xa gần của tôi lý luận, sách thời này dở ẹc, văn chẳng ra văn, chữ chẳng ra chữ, đọc làm gì cho mất thì giờ. Nghe lời buộc tội này tôi đâm có mặc cảm. Bèn thấy lỗi tại mình. Tại mình dốt, viết sách không hay lại cứ bắt người ta đọc. Nhưng mà, xin lỗi, thật ra thì họ chê phủ đầu thế thôi, chứ họ có đọc đâu mà biết là hay hay dở??? Tôi có một người quen lớn yêu văn chương, mà lại có tiền, nên bà ra một tạp chí chuyên trị văn chương, một năm bốn số. Bà mời bạn bè quen biết ủng hộ. Một bà bạn có lòng tốt, bỏ tiền ra mua một năm báo, nhưng bảo bà chủ báo rằng: tôi mua để ủng hộ bà thôi, chứ tôi không đọc đâu. Khỏi phải gửi báo cho tôi cho đỡ tốn tiền cước phí. Một bà khác thì không nói thẳng cho bà chủ báo biết như thế, nhưng nói với tôi: em mua báo để ủng hộ cho nó, chứ em đâu có thì giờ mà đọc. Trong khi bà chủ báo than với tôi, em mời chúng nó mua báo là em muốn chúng nó đọc, chứ em đâu có cần mấy chục bạc của chúng nó. Tại sao chúng nó không đọc??? Câu hỏi này thì tôi chịu, chẳng biết làm sao mà trả lời.
Rất có thể, họ không có nhu cầu đọc. Họ quá giỏi, những bài viết của người Việt hải ngoại không đủ trình độ để cho họ đọc??? Nhưng mà sách Tây sách Mỹ họ cũng không đọc. Họ không coi đọc sách là một thú tiêu khiển. Tôi biết, một số người quá tự mãn với hoàn cảnh sống hiện tại của mình, thấy con người mình quá hoàn toàn, đầy đủ, không cảm thấy cần biết đến mọi sự xảy ra chung quanh mình. Họ tự xây cho họ một cái tháp ngà bưng bít, chỉ có chồng, con, cháu, họ, mà trong đó họ là Thượng Đế tối cao.
Thế là sướng rồi. Cần gì đọc sách!

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-doc-sach-dJpfRuOz.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Bài 3: Khai thác lợi điểm HSA

Hiện nay, gần như ai cũng có một chương trình bảo hiểm sức khỏe theo sự đòi hỏi của đạo luật Obamacare. Nhưng chúng ta vẫn có thể phải nhận những cái bill khổng lồ, lên đến vài ngàn đô nếu chẳng may phải nằm nhà thương ít ngày.

Làm thế nào để giảm bớt chi phí y tế, bài II: Thiết lập HSA

Thí dụ, anh A lãnh lương mỗi năm $40,000. Bình thường, với thuế suất 15%, anh sẽ phải đóng cho Uncle Sam mỗi năm $6,000 để lo việc xã hội. Phần anh còn giữ được $34,000 để chi tiêu cho gia đình và bản thân.

Làm thế nào để giảm bớt chi phí y tế (bài 1)

Chi phí chăm lo sức khỏe thường rất đắt đỏ. Ai cũng sợ phải bỏ tiền ra đi bác sĩ, bệnh viện, trị bệnh…. Đáp ứng mối lo thường trực này, thị trường cung cấp một sản phẩm mà bây giờ người dân nào ở Mỹ cũng phải có: Bảo hiểm y tế.

Lợi hại của việc ghi danh tự động với Obamacare

Thêm một yếu tố khác có thể tác động khiến giá bảo hiểm cá nhân thay đổi, đó là hoàn cảnh tài chánh, thường được gọi là Income. Nếu Income của bạn cao hơn trước đây, trợ cấp sẽ giảm đi, khiến cho giá bảo hiểm tăng lên…. Và ngược lại!

Lo Obamacare cho năm sau: Quá sớm chăng?

Như mọi người đã biết, kể từ đầu năm 2014, thị trường bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ đã mở ra một chương mới với đạo luật Affordable Care Act, gọi tắt là Obamacare.

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.
Quảng cáo