Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 1 tháng 6 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 04/06/2012)
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!
Ngày 1 tháng 6 năm 2012

Bạn ta,

Mấy tuần trước tôi có đi dự một chương trình nhạc ở đây. Chương trình khá hay, nhưng cũng như những lần đi xem ca nhạc trước đó, có một chuyện làm tôi rất bực mình.
Tuy vậy, tôi chắc tôi không phải là người khó chịu duy nhất trong những lần như thế.
Cái làm tôi bực mình là những cái máy ảnh digital dùng kỹ thuật số. Vài chục năm trước, tức là trước khi có loại sản phẩm này, có được cái máy chụp ảnh không phải là chuyện dễ. Ngay những cái box camera trông như những cái hộp, không thể đo xa gần, cũng không có bộ phận đo ánh sáng, ảnh chụp in ra mờ mờ hư ảo như trong sương mù… cũng không có nhiều người có. Mà nếu có thì cũng ít người dùng nó một cách… hung hãn, coi những người khác như không có trên đời này như chủ nhân của những cái máy digital ngày nay.
Hồi đó, đeo trên cổ cái Leica, cái Nikon, cái Pentax, hay cái Rolleiflex… mới là ngon lành. Một cái quảng cáo của Nikon trên báo Life hồi năm 1972 mà tôi còn nhớ rõ, có hình một người đàn ông đeo trên cổ một cái Nikon, và chỉ có cái Nikon trên người mà thôi, ngoài ra, không một mảnh vải che thân nào khác, và dưới bức ảnh đó, là hàng chữ The Best Dressed Photographer. Ý nói là chỉ cần đeo một cái Nikon, không mặc quần áo, cũng được coi là tay ăn diện lịch lãm nhất rồi. Vì thế, đeo những cái máy ấy thì tha hồ mà… điệu bộ. Nhất là nếu đó là những cái Leica M-3, Nikon F-1… đầy những vết trầy sát ngoài chiến trường như của Larry Burrows, Horst Faas, Nick Út… Những người đeo những cái máy ác liệt đó, vào sinh ra tử có thừa, thì nếu có làm bộ một chút thì cũng được. Súng nổ ầm ầm phía trước, họ vẫn lao tới, đứng thẳng lên để bấm máy. Nhờ đó, họ đã ghi lại được bao nhiêu hình ảnh đáng ghi nhớ của cuộc chiến.
Ngoài mặt trận, nếu những người ấy có đứng sừng sững trước mặt thì chắc những người lính cũng không thấy khó chịu, đòi họ phải ngồi xuống để khỏi chắn mất khu vực đang nổ súng ầm ầm phía trước.
Tấm thẻ báo chí, những chiếc máy ảnh trên tay, cái túi đựng vài chục cuộn phim, mấy cái thân máy, vài cái kính… là những thứ mặc nhiên cho phép những phóng viên chiến trường được tự do hành nghề, ghi lại cuộc chiến ngoài mặt trận.
Nhưng từ hai chục năm trở lại đây, với sự xuất hiện của những cái digital camera, việc có trong tay những cái máy ảnh không còn quá khó như trước nữa, mặc dầu những chiếc digital camera hàng đầu cũng vẫn còn có thể rất đắt. Nhưng bây giờ, máy ảnh digital càng ngày càng rẻ, càng nhỏ, gọn nên số người có chúng càng ngày càng nhiều. Rồi những điện thoại cầm tay cũng có trang bị digital camera nên ai cũng có thể có trong tay những chiếc máy ảnh, sẵn sàng để… hành nghề.
Khá nhiều người có những chiếc máy digital này hình như nghĩ rằng chỉ cần cầm những chiếc máy đó, kể cả những chiếc điện thoại có camera rẻ tiền là họ đương nhiên có quyền đi lại trong rạp như chốn không người, bất kể đám khán giả đang ngồi xem chương trình ca nhạc trên sân khấu. Có những lúc họ giơ máy lên, đứng sát sân khấu, ngay trước những hàng ghế đầu. Vậy mà họ đã buồn chụp ngay cho đâu. Họ còn chờ những lúc lấy được cảnh đẹp nhất trên sân khấu mới chịu chụp, rồi còn nán lại chờ chụp thêm những tấm khác nữa, bằng những cái máy digital trông cũng không lấy gì làm… “hoành tráng” cho lắm.
Trong lúc ấy, đám khán giả ngồi ở ghế phải nghiêng qua bên phải rồi lại bên trái để… thấy sân khấu. Các nhiếp ảnh gia dùng máy cell phone vẫn cứ hồn nhiên “săn ảnh”. Có người còn dùng máy của mình để thu video, và cứ đứng tại chỗ thu cho hết bài để về nhà còn thưởng thức lại, mặc dù máy móc với vài ba megapixel như vậy thì cách gì hình ảnh và âm thanh đáng để lại cho hậu thế xem chung cho bõ những ngày cơ cực.
Nhưng các tay “săn ảnh” bằng digital với vài ba megapixel vẫn tiếp tục đòi quyền chụp ảnh và thu video, bất chấp những phiền muộn của những khán giả đã mua vé để coi hát chứ không hề để chiêm ngưỡng những cái lưng của các nhiếp ảnh gia cùng với những chiếc máy rẻ tiền của họ.
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-1-thang-6-nam-2012-gZdPByRp.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo