Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 1 tháng 6 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 04/06/2012)
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!
Ngày 1 tháng 6 năm 2012

Bạn ta,

Mấy tuần trước tôi có đi dự một chương trình nhạc ở đây. Chương trình khá hay, nhưng cũng như những lần đi xem ca nhạc trước đó, có một chuyện làm tôi rất bực mình.
Tuy vậy, tôi chắc tôi không phải là người khó chịu duy nhất trong những lần như thế.
Cái làm tôi bực mình là những cái máy ảnh digital dùng kỹ thuật số. Vài chục năm trước, tức là trước khi có loại sản phẩm này, có được cái máy chụp ảnh không phải là chuyện dễ. Ngay những cái box camera trông như những cái hộp, không thể đo xa gần, cũng không có bộ phận đo ánh sáng, ảnh chụp in ra mờ mờ hư ảo như trong sương mù… cũng không có nhiều người có. Mà nếu có thì cũng ít người dùng nó một cách… hung hãn, coi những người khác như không có trên đời này như chủ nhân của những cái máy digital ngày nay.
Hồi đó, đeo trên cổ cái Leica, cái Nikon, cái Pentax, hay cái Rolleiflex… mới là ngon lành. Một cái quảng cáo của Nikon trên báo Life hồi năm 1972 mà tôi còn nhớ rõ, có hình một người đàn ông đeo trên cổ một cái Nikon, và chỉ có cái Nikon trên người mà thôi, ngoài ra, không một mảnh vải che thân nào khác, và dưới bức ảnh đó, là hàng chữ The Best Dressed Photographer. Ý nói là chỉ cần đeo một cái Nikon, không mặc quần áo, cũng được coi là tay ăn diện lịch lãm nhất rồi. Vì thế, đeo những cái máy ấy thì tha hồ mà… điệu bộ. Nhất là nếu đó là những cái Leica M-3, Nikon F-1… đầy những vết trầy sát ngoài chiến trường như của Larry Burrows, Horst Faas, Nick Út… Những người đeo những cái máy ác liệt đó, vào sinh ra tử có thừa, thì nếu có làm bộ một chút thì cũng được. Súng nổ ầm ầm phía trước, họ vẫn lao tới, đứng thẳng lên để bấm máy. Nhờ đó, họ đã ghi lại được bao nhiêu hình ảnh đáng ghi nhớ của cuộc chiến.
Ngoài mặt trận, nếu những người ấy có đứng sừng sững trước mặt thì chắc những người lính cũng không thấy khó chịu, đòi họ phải ngồi xuống để khỏi chắn mất khu vực đang nổ súng ầm ầm phía trước.
Tấm thẻ báo chí, những chiếc máy ảnh trên tay, cái túi đựng vài chục cuộn phim, mấy cái thân máy, vài cái kính… là những thứ mặc nhiên cho phép những phóng viên chiến trường được tự do hành nghề, ghi lại cuộc chiến ngoài mặt trận.
Nhưng từ hai chục năm trở lại đây, với sự xuất hiện của những cái digital camera, việc có trong tay những cái máy ảnh không còn quá khó như trước nữa, mặc dầu những chiếc digital camera hàng đầu cũng vẫn còn có thể rất đắt. Nhưng bây giờ, máy ảnh digital càng ngày càng rẻ, càng nhỏ, gọn nên số người có chúng càng ngày càng nhiều. Rồi những điện thoại cầm tay cũng có trang bị digital camera nên ai cũng có thể có trong tay những chiếc máy ảnh, sẵn sàng để… hành nghề.
Khá nhiều người có những chiếc máy digital này hình như nghĩ rằng chỉ cần cầm những chiếc máy đó, kể cả những chiếc điện thoại có camera rẻ tiền là họ đương nhiên có quyền đi lại trong rạp như chốn không người, bất kể đám khán giả đang ngồi xem chương trình ca nhạc trên sân khấu. Có những lúc họ giơ máy lên, đứng sát sân khấu, ngay trước những hàng ghế đầu. Vậy mà họ đã buồn chụp ngay cho đâu. Họ còn chờ những lúc lấy được cảnh đẹp nhất trên sân khấu mới chịu chụp, rồi còn nán lại chờ chụp thêm những tấm khác nữa, bằng những cái máy digital trông cũng không lấy gì làm… “hoành tráng” cho lắm.
Trong lúc ấy, đám khán giả ngồi ở ghế phải nghiêng qua bên phải rồi lại bên trái để… thấy sân khấu. Các nhiếp ảnh gia dùng máy cell phone vẫn cứ hồn nhiên “săn ảnh”. Có người còn dùng máy của mình để thu video, và cứ đứng tại chỗ thu cho hết bài để về nhà còn thưởng thức lại, mặc dù máy móc với vài ba megapixel như vậy thì cách gì hình ảnh và âm thanh đáng để lại cho hậu thế xem chung cho bõ những ngày cơ cực.
Nhưng các tay “săn ảnh” bằng digital với vài ba megapixel vẫn tiếp tục đòi quyền chụp ảnh và thu video, bất chấp những phiền muộn của những khán giả đã mua vé để coi hát chứ không hề để chiêm ngưỡng những cái lưng của các nhiếp ảnh gia cùng với những chiếc máy rẻ tiền của họ.
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-1-thang-6-nam-2012-gZdPByRp.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Làm thế nào để giảm bớt chi phí y tế, bài II: Thiết lập HSA

Thí dụ, anh A lãnh lương mỗi năm $40,000. Bình thường, với thuế suất 15%, anh sẽ phải đóng cho Uncle Sam mỗi năm $6,000 để lo việc xã hội. Phần anh còn giữ được $34,000 để chi tiêu cho gia đình và bản thân.

Làm thế nào để giảm bớt chi phí y tế (bài 1)

Chi phí chăm lo sức khỏe thường rất đắt đỏ. Ai cũng sợ phải bỏ tiền ra đi bác sĩ, bệnh viện, trị bệnh…. Đáp ứng mối lo thường trực này, thị trường cung cấp một sản phẩm mà bây giờ người dân nào ở Mỹ cũng phải có: Bảo hiểm y tế.

Lợi hại của việc ghi danh tự động với Obamacare

Thêm một yếu tố khác có thể tác động khiến giá bảo hiểm cá nhân thay đổi, đó là hoàn cảnh tài chánh, thường được gọi là Income. Nếu Income của bạn cao hơn trước đây, trợ cấp sẽ giảm đi, khiến cho giá bảo hiểm tăng lên…. Và ngược lại!

Lo Obamacare cho năm sau: Quá sớm chăng?

Như mọi người đã biết, kể từ đầu năm 2014, thị trường bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ đã mở ra một chương mới với đạo luật Affordable Care Act, gọi tắt là Obamacare.

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.
Quảng cáo