Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 1 tháng 6 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 04/06/2012)
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!
Ngày 1 tháng 6 năm 2012

Bạn ta,

Mấy tuần trước tôi có đi dự một chương trình nhạc ở đây. Chương trình khá hay, nhưng cũng như những lần đi xem ca nhạc trước đó, có một chuyện làm tôi rất bực mình.
Tuy vậy, tôi chắc tôi không phải là người khó chịu duy nhất trong những lần như thế.
Cái làm tôi bực mình là những cái máy ảnh digital dùng kỹ thuật số. Vài chục năm trước, tức là trước khi có loại sản phẩm này, có được cái máy chụp ảnh không phải là chuyện dễ. Ngay những cái box camera trông như những cái hộp, không thể đo xa gần, cũng không có bộ phận đo ánh sáng, ảnh chụp in ra mờ mờ hư ảo như trong sương mù… cũng không có nhiều người có. Mà nếu có thì cũng ít người dùng nó một cách… hung hãn, coi những người khác như không có trên đời này như chủ nhân của những cái máy digital ngày nay.
Hồi đó, đeo trên cổ cái Leica, cái Nikon, cái Pentax, hay cái Rolleiflex… mới là ngon lành. Một cái quảng cáo của Nikon trên báo Life hồi năm 1972 mà tôi còn nhớ rõ, có hình một người đàn ông đeo trên cổ một cái Nikon, và chỉ có cái Nikon trên người mà thôi, ngoài ra, không một mảnh vải che thân nào khác, và dưới bức ảnh đó, là hàng chữ The Best Dressed Photographer. Ý nói là chỉ cần đeo một cái Nikon, không mặc quần áo, cũng được coi là tay ăn diện lịch lãm nhất rồi. Vì thế, đeo những cái máy ấy thì tha hồ mà… điệu bộ. Nhất là nếu đó là những cái Leica M-3, Nikon F-1… đầy những vết trầy sát ngoài chiến trường như của Larry Burrows, Horst Faas, Nick Út… Những người đeo những cái máy ác liệt đó, vào sinh ra tử có thừa, thì nếu có làm bộ một chút thì cũng được. Súng nổ ầm ầm phía trước, họ vẫn lao tới, đứng thẳng lên để bấm máy. Nhờ đó, họ đã ghi lại được bao nhiêu hình ảnh đáng ghi nhớ của cuộc chiến.
Ngoài mặt trận, nếu những người ấy có đứng sừng sững trước mặt thì chắc những người lính cũng không thấy khó chịu, đòi họ phải ngồi xuống để khỏi chắn mất khu vực đang nổ súng ầm ầm phía trước.
Tấm thẻ báo chí, những chiếc máy ảnh trên tay, cái túi đựng vài chục cuộn phim, mấy cái thân máy, vài cái kính… là những thứ mặc nhiên cho phép những phóng viên chiến trường được tự do hành nghề, ghi lại cuộc chiến ngoài mặt trận.
Nhưng từ hai chục năm trở lại đây, với sự xuất hiện của những cái digital camera, việc có trong tay những cái máy ảnh không còn quá khó như trước nữa, mặc dầu những chiếc digital camera hàng đầu cũng vẫn còn có thể rất đắt. Nhưng bây giờ, máy ảnh digital càng ngày càng rẻ, càng nhỏ, gọn nên số người có chúng càng ngày càng nhiều. Rồi những điện thoại cầm tay cũng có trang bị digital camera nên ai cũng có thể có trong tay những chiếc máy ảnh, sẵn sàng để… hành nghề.
Khá nhiều người có những chiếc máy digital này hình như nghĩ rằng chỉ cần cầm những chiếc máy đó, kể cả những chiếc điện thoại có camera rẻ tiền là họ đương nhiên có quyền đi lại trong rạp như chốn không người, bất kể đám khán giả đang ngồi xem chương trình ca nhạc trên sân khấu. Có những lúc họ giơ máy lên, đứng sát sân khấu, ngay trước những hàng ghế đầu. Vậy mà họ đã buồn chụp ngay cho đâu. Họ còn chờ những lúc lấy được cảnh đẹp nhất trên sân khấu mới chịu chụp, rồi còn nán lại chờ chụp thêm những tấm khác nữa, bằng những cái máy digital trông cũng không lấy gì làm… “hoành tráng” cho lắm.
Trong lúc ấy, đám khán giả ngồi ở ghế phải nghiêng qua bên phải rồi lại bên trái để… thấy sân khấu. Các nhiếp ảnh gia dùng máy cell phone vẫn cứ hồn nhiên “săn ảnh”. Có người còn dùng máy của mình để thu video, và cứ đứng tại chỗ thu cho hết bài để về nhà còn thưởng thức lại, mặc dù máy móc với vài ba megapixel như vậy thì cách gì hình ảnh và âm thanh đáng để lại cho hậu thế xem chung cho bõ những ngày cơ cực.
Nhưng các tay “săn ảnh” bằng digital với vài ba megapixel vẫn tiếp tục đòi quyền chụp ảnh và thu video, bất chấp những phiền muộn của những khán giả đã mua vé để coi hát chứ không hề để chiêm ngưỡng những cái lưng của các nhiếp ảnh gia cùng với những chiếc máy rẻ tiền của họ.
Có say mê “săn hình” thì cũng phải chịu khó đeo cái Canon EOS1D Mark IV hay cái Nikon D3… cho người bị che mắt đỡ tủi thân chứ!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-1-thang-6-nam-2012-gZdPByRp.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO

Qua thí dụ trên, bạn có thể thấy ngay điều bất tiện của HMO là “thật vô lý khi bó buộc tôi vào một bác sĩ. Nước Mỹ bao la nhân tài, tôi đi với bác sĩ nào là tùy tôi chứ!”

Medicare Phần C: Chọn lựa và ghi tên

Một khi đã trở thành “lính cũ”, bạn chỉ có thể ghi tên hoặc xin thay đổi Medicare Part C trong thời gian mở cửa từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12, với sự thay đổi sẽ được áp dụng cho năm sau đó.

Medicare Part C: Tiện lợi hay phiền phức?

Cung cách phục vụ thật là thuận lợi, nghe đến đâu thấy đỡ nhức đầu đến đó! Nhưng tham gia Medicare Phần C có tốn kém thêm gì cho người cao niên không? Chúng ta sẽ bàn tới chuyện giá cả và nhiều vấn đề liên quan trong bài lần sau.

Bảo hiểm y tế cao niên: Tham gia Medicare Phần D

Chịu trả tiền phạt cho mỗi tháng trễ qua việc phải chịu lệ phí Medicare cao hơn đến cuối đời.
Tóm lại, hậu quả khi ghi danh trễ Phần D cũng giống như khi ghi danh trễ Phần B đã đề cập trước đây vậy.

Tìm hiểu Medicare – Part D

Vậy trước đó, những người có Medicare làm sao có thuốc chữa bệnh? Họ phải bóp bụng bỏ tiền mua theo giá thị trường!

Tìm hiểu Medicare - Phần B: Nên có hay không?

Trong trường hợp ấy, bảo hiểm hãng xưởng của bạn được coi là bào hiểm chính cấp (primary insurance) và Medicare là bảo hiểm thứ cấp (secondary).

Tìm hiểu bảo hiểm Medicare: Phần B

Là người di dân giỏi tiếng Anh cách mấy, và ngay cả người sinh trưởng tại Hoa Kỳ, ai cũng chỉ có thể hiểu Medical Insurance là “Bảo hiểm y tế”, không thể hiểu ra cái gì khác. Nhưng dính tới sức khỏe và bệnh tật, cái gì không là y tế? Tại sao chỉ có Medicare Phần B mới được gọi là “medical….”

Bảo hiểm sức khỏe Medicare: Phần A

Thực ra, Phần A không miễn phí: Nếu chưa đi làm đóng thuế đủ 10 năm, bạn sẽ phải mua Phần A với giá $407 một tháng (tăng lên $411 một tháng bước vào năm 2016). Nếu bạn không phải móc tiền túi ra trả, thì ắt hẳn đã có một cơ quan nào trả hộ bạn rồi.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare? (bài 2)

Trở lại với thắc mắc nêu ra ở đầu bài, câu trả lời ngắn nhất: Đây là sự phân công giữa 2 cấp chính quyền liên bang và tiểu bang.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare?

Còn cô gái thì lắc đầu, không biết làm thế nào để cắt nghĩa cho người đồng hương ấy hiểu. Phải rồi, họ là đồng hương vì cùng nói tiếng Việt. Nhưng họ không hiểu nhau - bác cao niên kia không hiểu, cô gái thì đúng hơn - vì họ đang nói về những khái niệm rất “Mỹ”.
Quảng cáo