Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 10 tháng 7 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 12/07/2012)
Người Pháp có câu “Vouloir le beurre et largent du beurre” nghĩa là vừa muốn có bơ (để ăn), lại còn muốn được cả tiền thu được qua việc bán chỗ bơ đó nữa.
Ngày 10 tháng 7 năm 2012

Bạn ta,

Người Anh có một câu tục ngữ đại khái dịch sang tiếng Việt là đã có được cái bánh rồi lại còn đòi được ăn luôn nó nữa. Nguyên văn câu tiếng Anh là “Have ones cake and eat it too.”
Câu này thoạt nghe có vẻ không ổn. Nhưng nếu hiểu là được ai cho cái bánh, tưởng là để cất đi, để dành dùng trong một dịp khác, nhưng lại đem ra ăn luôn, rồi còn muốn đem về nhà để dùng sau. Hiểu như thế thì câu tục ngữ rõ nghĩa hơn, nghe hợp lý hơn. Nghĩa bóng của nó là làm một lúc được cả hai việc đều có lợi cho bản thân mình trong khi những việc đó có thể bất lợi hay có hại cho người khác. Nên có một sự lựa chọn, và chỉ nên có một sự lựa chọn thì hơn. Làm cả hai việc thì bất công cho những người khác. Làm vậy thì ăn người quá đáng, khôn vặt quá sức, không nhường cho ai, không cho ai khôn cùng với mình cả.
Trên thế giới, nhiều quốc gia cũng có những câu nói tương tự. Ý nghĩa của những câu nói ấy đều là cái gì cũng muốn cả, không chịu hy sinh, bớt đi một thứ để có thứ kia, là không nên đòi có được cả mọi thứ cùng một lúc.
Người Pháp có câu “Vouloir le beurre et largent du beurre” nghĩa là vừa muốn có bơ (để ăn), lại còn muốn được cả tiền thu được qua việc bán chỗ bơ đó nữa.
Người Nga nói là không thể ngồi một lúc trên cả hai cái ghế. Người Nepal nói không thể một lúc có cả hai tay đầy những kẹo được…
Như vậy, trò khôn vặt, trò ăn người thì dân tộc nào cũng có cả.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ vừa sang thăm Việt Nam. Đây không phải là lần đầu tiên bà tới Việt Nam. Vậy mà bà vẫn không hiểu gì về Việt Nam hết. Việt Nam không có một câu tục ngữ nào tương đương với câu “Have a cake and eat it too” của người Anh và người Mỹ. Vì thế, sau mấy lần họp với nhà cầm quyền Hà Nội, bà mới biết là Hà Nội muốn được ăn bánh, lại còn muốn có nguyên cả cái bánh mang về.
Tình hình ở vùng biển ngoài khơi Việt Nam hồi gần đây đã khiến cho Hoa Kỳ quay lại chú ý tới toàn vùng Đông Nam Á. Đồng minh cũ của Việt Nam là bọn Ba Tầu nay lộ ra bộ mặt thật rất khốn nạn khiến Hà Nội phải nghĩ tới việc đi tìm kẻ thù cũ là nước Mỹ. Hà Nội nghĩ rằng may ra nước Mỹ có thể giúp được mình trong lúc khó khăn này.
Bắc Kinh đang gia tăng sức mạnh quân sự của họ trong vùng ở mức độ chóng mặt, đe dọa an ninh của tất cả các nước trong vùng Biển Đông trong đó có cả Việt Nam, Philippines. Philippines quyết định gia tăng lực lượng hải và không quân, nhờ Mỹ giúp đỡ để tự vệ và đối phó với những đe dọa mới. Việt Nam cũng muốn được Hoa Kỳ trợ giúp. Hà Nội muốn mua võ khí của Hoa Kỳ và được Hoa Kỳ huấn luyện, trang bị, yểm trợ. Nhưng theo luật, nước Mỹ không thể làm việc đó với các quốc gia với những thành tích nhân quyền tồi tệ, bóp nghẹt tự do của người dân, đàn áp các thành phần đối lập, bất đồng chính kiến. Thượng Nghị Sĩ John McCain đã có lần nói rõ như thế.
Mà Việt Nam thì đang làm tất cả những việc như vừa kể trên. Mọi ý kiến khác với ý kiến của nhà cầm quyền đều bị đàn áp dã man, tự do tôn giáo bị hạn chế, các lãnh tụ tôn giáo bị đối xử tàn tệ, công dân không được hưởng tất cả mọi hình thức tự do, nhân quyền tiếp tục bị chà đạp. Ngay cả việc các công dân đòi hỏi chủ quyền của đất nước, biểu tình phản đối những vi phạm lãnh thổ cũng bị ngăn cấm, đàn áp, sách nhiễu.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ nêu những điều này lên để nói thẳng là nếu Việt Nam không thay đổi thái độ và tiếp tục không tôn trọng quyền tự do của người dân thì Hoa Kỳ sẽ không thể trợ giúp Việt Nam, thu hồi các hạn chế nhắm vào Việt Nam hiện nay. Bà Clinton nói thẳng với nhà cầm quyền Hà Nội rằng dân chủ và thịnh vượng phải đi song song, Hoa Kỳ sẽ không thể thay đổi lập trường hiện nay đối với Việt Nam nếu Hà Nội tiếp tục bóp nghẹt các tiếng nói dân chủ, hạn chế quyền tự do của người dân. Hoa Kỳ nói rõ là Việt Nam không thể được Hoa Kỳ trợ giúp trong khi Hà Nội tiếp tục đường lối đàn áp và hạn chế tự do, dân chủ.
Nói tóm lại là Hà Nội sẽ không thể được cho ăn bánh trong khi không đưa ra bất cứ một thái độ tôn trọng cái bánh, đòi được mang cái bánh về nhà để ăn với nhau. Đã đến lúc Hà Nội cần phải cho thấy họ hiểu câu tục ngữ này của người Mỹ./.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-10-thang-7-nam-2012-koVeZ3pX.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.
Quảng cáo