Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 19 tháng 1 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 22/01/2012)
Tôi hay đi ăn tiệm, nhiều khi được kéo xuống ngồi ăn chung với dăm ba người khác. Trong trường hợp ấy thì phải phòng thân trước đã.
Ngày 19 tháng 1 năm 2012
Bạn ta,


Trong cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác, giáo sư Nguyễn Văn Trung nêu ra một điểm rất lý thú. Nước bọt trong miệng chúng ta, mỗi ngày chúng ta nuốt cả vài chục lần. Có sao đâu.
Nhưng thử nhổ ra ngoài, thì ai dám nuốt lại nước bọt của chính mình?
Chắc là không. Nước bọt của mình còn thế, huống chi của người khác.
Thế nên chuyện khua cái đũa của mình vào tô canh là điều rất dễ sợ. Mà không ít người có thói quen đó. Thản nhiên mút đũa của mình, rồi lại khuấy tiếp trong bát canh.
Đó là hành động tôi sợ nhất.
Phải làm gì?
Tôi hay đi ăn tiệm, nhiều khi được kéo xuống ngồi ăn chung với dăm ba người khác. Trong trường hợp ấy thì phải phòng thân trước đã.
Tô canh vừa bưng ra, thì phải giả bộ bất lịch sự trước, nói to rằng ối giời ơi, lâu quá không được ăn canh, tôi phải xin phép các ông nhá, rồi lấy muỗng, múc ngay vào cái bát sạch trước tất cả mọi người. Xong rồi nói về bát canh cho đỡ ngượng và để mọi người tin đây là một người đàn ông vụng dại, không biết nấu nướng gì ở nhà, lại cũng không có bếp (?) nấu cho ăn ở nhà. Cả bàn tiệc sẽ rất thương cảm cho cuộc đời chẳng có gì vui của người đàn ông ấy.
Đó là bát canh. Làm được như vậy thì hết lo chuyện khoắng đũa vào bát canh. Còn đĩa xào?
Dễ. Nước canh lỏng nên các thứ từ đũa có thể bơi lội tự do, né không được.
Nhưng món xào thì dễ, cứ tấn công khu vực những cái đũa chưa đụng vào. Tránh nhắm miếng lớn, vì miếng lớn thì để cho nguời khác. Cứ gặp miếng nhỏ, ở góc chưa có ai đụng vào là an toàn, mà lại không mang tiếng ăn tham, ăn tục.
Nếu phải chấm chung thì cũng tìm cách chấm trước rồi để sang một bên đĩa của mình cho an toàn.
Thực ra, chuyện lây bệnh thì cũng có. Nhưng chưa lây, mới chỉ ngó và tưởng tượng chung đụng với những người ấy cũng đủ phát bệnh.
Còn những trường hợp các đĩa thức ăn bị văng nước bọt của một người khách hắt xì cho một trận vài chục tiếng thì cũng dễ. Cần khả năng diễn xuất một chút: nhăn mặt làm Tây Thi, giả vờ đau bụng, xin kiếu, vào nhà cầu, rửa tay, rửa mặt cho hết nước miếng của người kia lỡ văng vào mặt, rồi yểu điệu đi ra, nói là khó chịu, xin kiếu để đi về trước. Ra đầu đường ghé tiệm mì kêu một tô là xong bữa tiệc.
Còn hơn là ngồi đó mà lợm giọng.
Còn một trò chơi rất nham nhở của một vài người tại các tiệc cưới: cầm chai rượu và cái ly đi từng bàn, rót rượu vào ly, rồi ép uống.
Dứt khoát là không uống. Ép gì cũng được, ép dầu, ép mỡ, ép duyên cũng được. Nhưng ép rượu kiểu đó thì không uống. Mời lại ông ta xem ông ta có chịu chơi cái trò mọi rợ đó hay không.
Một lần tôi được mời lại nhà một người, chưa thấy cảnh khoắng đũa, nhưng trên bàn có cái đĩa, trên đĩa có cái khăn ướt. Chủ nhà cầm lên, lau mặt, lau mắt, lau mũi, lau tai, lau tay, rồi gấp lại, để trở lại trên đĩa...
Tại sao lại không có cái khăn giấy Kleenex?
Chiếc khăn có thể được giặt, phơi trong buồng tắm. Khăn không có nắng, mùi hôi còn bốc ra.
Làm sao mà ăn được?
Lại đóng xuất sắc vai đau bụng, chạy ra xe về nhà lập tức.
Bây giờ, cái điện thoại cầm tay với cái nút nhỏ, trông thấy cảnh có thể làm mất appétit thì bấm vào nó, chuông reo thì hét vào máy rằng 5 phút đến ngay, rồi quay sang người vừa khoắng đũa, nói là có emergency phải đi gấp.
Ra ngay tiệm phở, gọi một tô, đũa của mình muốn khoắng thế nào cũng được.
Đó là mấy cách để giải quyết những chuyện ăn uống thiếu vệ sinh như thế.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
BBT

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-19-thang-1-nam-2012-gdeuUs6F.html
Bookmark and Share
Bạn thích bài này?

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận