Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 2 tháng 8 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 06/08/2012)
Tại sao nó lại ở đó? Qua ống kính télé của cái máy ảnh tôi mang theo, zoom lại gần, tôi thấy nó còn sạch lắm. Nó không thể đã ở dưới hồ từ mấy hôm nay. Nó có dính thức ăn nên không thể là một chiếc đĩa sạch bị gió thổi bay từ đâu đến.
Ngày 2 tháng 8 năm 2012
Bạn ta,
Tôi cứ bị ám ảnh mãi về cái đĩa giấy ấy kể từ ngày hôm Chủ Nhật cách đây hai tuần, hôm diễn ra một buổi họp mặt ngoài trời có ăn trưa ở một công viên trong thành phố. Công viên Mile Square Park không xa nơi tôi ở là bao nhiêu.
Hôm đó, trời nắng đẹp, không quá nóng như mấy hôm trước. Một số cựu nữ sinh của một trường trung học đứng ra tổ chức buổi họp mặt, trong đó có một vài người tôi quen biết, và đó là lý do tôi được rủ đến dự cuộc họp mặt của họ.
Tôi tìm được chỗ ngồi trên một tảng đá gần bên hồ nước để mở tờ báo ra đọc. Những bóng cây xòa bóng mát xuống với những trận gió nhẹ làm cho buổi trưa đẹp hơn. Hồ hôm ấy sạch hơn những lần tôi thỉnh thoảng ghé qua chắc vì mới được thay nước. Những lần trước, nước hồ thường lều bều những lông vịt, lá chết và rác. Những con vịt trời sống ở hồ bơi lội đuổi nhau, thỉnh thoảng lại đập cánh bay túa lên loạn xạ.
Tôi ngồi đọc báo, thỉnh thoảng ngó lên. Quanh bờ có vài người tản bộ, không khí thanh bình yên ả. Thình lình tôi trông thấy cái đĩa giấy trên mặt hồ. Nó thủng thẳng bập bềnh trên mặt nước. Những cơn gió nhẹ đẩy nó ra giữa hồ, rồi về phía cuối hồ. Vài ba con vịt thỉnh thoảng bơi lướt qua, ngó nó, rồi lại bơi ra xa để nó bồng bềnh, nhởn nhơ tiếp.
Tại sao nó lại ở đó? Qua ống kính télé của cái máy ảnh tôi mang theo, zoom lại gần, tôi thấy nó còn sạch lắm. Nó không thể đã ở dưới hồ từ mấy hôm nay. Nó có dính thức ăn nên không thể là một chiếc đĩa sạch bị gió thổi bay từ đâu đến.
Từ đâu đến không thể từ một chỗ nào khác hơn là chiếc bàn ban tổ chức đang bầy các món ăn ra cho bữa ăn trưa ngoài trời trưa hôm ấy. Cũng không có một gia đình hay một nhóm người khác đang pic-nic gần đó. Rõ ràng nó không thể bị gió thổi từ cái bàn xếp tức ăn rồi rơi xuống hồ vì khoảng cách từ bàn ra hồ cũng khá xa.
Chiếc đĩa giấy đúng là đã được sử dụng rồi. Những dấu vết thức ăn vẫn còn thấy rõ ở lòng đĩa, và lòng đĩa còn có luôn cả một chiếc nĩa nhựa. Chiếc đĩa đã hoàn tất công việc nó được trao phó. Nó đã phục vụ xong người nào dùng nó. Thay vì nó được đem bỏ vào một trong những chiếc thùng rác ở mấy cái gốc cây gần đó, nó được thả xuống hồ nước.
Thả xuống hồ, hay ném xuống, quăng xuống thì cũng thế mà thôi. Chuyện nó lênh đênh, lêu bêu ở dưới hồ mới là chuyện đáng nói. Tôi không nghĩ những người phụ nữ trong nhóm tổ chức buổi họp mặt ở công viên Mile Square Park hôm ấy đã ném nó xuống hồ. Phụ nữ thường không làm những việc như thế. Tôi đã có dịp quan sát (lâu năm) những người phụ nữ tôi quen biết và gần gũi. Mẹ tôi chắc chắn là không. Chị và em gái, các cô em dâu, con gái, mấy đứa cháu trong nhà đều không có cái trò kỳ quái đó. Họ gọn gàng và thứ tự ngăn nắp một cách kỳ lạ, theo tôi.
Trong số những người dự buổi họp mặt có một số nhỏ khoảng một chục hay hơn, những người đàn ông.
Chẳng lẽ lại là một trong những người ấy. Tôi không muốn nghĩ thêm…
Nhưng một lúc sau khi tôi khám phá ra nó, thì có một gia đình đi qua. Người cha, người mẹ và hai đứa con đi ngang qua chỗ tôi ngồi. Họ cũng nhìn thấy nó. Đứa con trai chỉ cho chị nó và cha mẹ nó cái đĩa giấy. Người đàn ông nói với đứa con trai mà vì tôi đang ngồi gần nên nghe rất rõ: “Somebody threw it down there!”. Đứa bé trai nói: “Maybe they wanted to feed the ducks!”.
Hay quá!
Biết đâu lại chẳng là một bàn tay nhân đạo nào đó thương tình bầy vịt đói khát dưới hồ, mang cho chúng đĩa thức ăn và cẩn thận kèm theo cái nĩa cho chúng ăn để khỏi phải bốc bải rất thiếu văn minh.
Chao ôi, như vậy mà tôi nỡ lòng nào để cho ông Tào Tháo trong tôi nhẩy ra rồi nghi ngờ là có người vứt rác xuống hồ!
Tôi… nợ người ấy một lời xin lỗi. Tôi rất có lỗi là đã nghi một bàn tay nham nhở lông lá rất thiếu công dân giáo dục nào đó đã quăng cái đĩa giấy xuống hồ để cái gia đình Mỹ đó đổ ngờ cho cái đám Mít đang pic-nic bên hồ.
Nghĩ mà thương con cò bị oan:
Cái cò, cái vạc cái nông
Sao mày giẫm lúa nhà ông hỡi cò
Không không tôi đứng trên bờ
Mẹ con nhà vạc đổ ngờ cho tôi…
Nhưng ấm ức và ám ảnh thì vẫn còn.
Và ông Tào Tháo thỉnh thoảng cũng đúng chứ chẳng phải không.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-2-thang-8-nam-2012-vUVYNnpt.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.
Quảng cáo