Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 2 tháng 8 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 06/08/2012)
Tại sao nó lại ở đó? Qua ống kính télé của cái máy ảnh tôi mang theo, zoom lại gần, tôi thấy nó còn sạch lắm. Nó không thể đã ở dưới hồ từ mấy hôm nay. Nó có dính thức ăn nên không thể là một chiếc đĩa sạch bị gió thổi bay từ đâu đến.
Ngày 2 tháng 8 năm 2012
Bạn ta,
Tôi cứ bị ám ảnh mãi về cái đĩa giấy ấy kể từ ngày hôm Chủ Nhật cách đây hai tuần, hôm diễn ra một buổi họp mặt ngoài trời có ăn trưa ở một công viên trong thành phố. Công viên Mile Square Park không xa nơi tôi ở là bao nhiêu.
Hôm đó, trời nắng đẹp, không quá nóng như mấy hôm trước. Một số cựu nữ sinh của một trường trung học đứng ra tổ chức buổi họp mặt, trong đó có một vài người tôi quen biết, và đó là lý do tôi được rủ đến dự cuộc họp mặt của họ.
Tôi tìm được chỗ ngồi trên một tảng đá gần bên hồ nước để mở tờ báo ra đọc. Những bóng cây xòa bóng mát xuống với những trận gió nhẹ làm cho buổi trưa đẹp hơn. Hồ hôm ấy sạch hơn những lần tôi thỉnh thoảng ghé qua chắc vì mới được thay nước. Những lần trước, nước hồ thường lều bều những lông vịt, lá chết và rác. Những con vịt trời sống ở hồ bơi lội đuổi nhau, thỉnh thoảng lại đập cánh bay túa lên loạn xạ.
Tôi ngồi đọc báo, thỉnh thoảng ngó lên. Quanh bờ có vài người tản bộ, không khí thanh bình yên ả. Thình lình tôi trông thấy cái đĩa giấy trên mặt hồ. Nó thủng thẳng bập bềnh trên mặt nước. Những cơn gió nhẹ đẩy nó ra giữa hồ, rồi về phía cuối hồ. Vài ba con vịt thỉnh thoảng bơi lướt qua, ngó nó, rồi lại bơi ra xa để nó bồng bềnh, nhởn nhơ tiếp.
Tại sao nó lại ở đó? Qua ống kính télé của cái máy ảnh tôi mang theo, zoom lại gần, tôi thấy nó còn sạch lắm. Nó không thể đã ở dưới hồ từ mấy hôm nay. Nó có dính thức ăn nên không thể là một chiếc đĩa sạch bị gió thổi bay từ đâu đến.
Từ đâu đến không thể từ một chỗ nào khác hơn là chiếc bàn ban tổ chức đang bầy các món ăn ra cho bữa ăn trưa ngoài trời trưa hôm ấy. Cũng không có một gia đình hay một nhóm người khác đang pic-nic gần đó. Rõ ràng nó không thể bị gió thổi từ cái bàn xếp tức ăn rồi rơi xuống hồ vì khoảng cách từ bàn ra hồ cũng khá xa.
Chiếc đĩa giấy đúng là đã được sử dụng rồi. Những dấu vết thức ăn vẫn còn thấy rõ ở lòng đĩa, và lòng đĩa còn có luôn cả một chiếc nĩa nhựa. Chiếc đĩa đã hoàn tất công việc nó được trao phó. Nó đã phục vụ xong người nào dùng nó. Thay vì nó được đem bỏ vào một trong những chiếc thùng rác ở mấy cái gốc cây gần đó, nó được thả xuống hồ nước.
Thả xuống hồ, hay ném xuống, quăng xuống thì cũng thế mà thôi. Chuyện nó lênh đênh, lêu bêu ở dưới hồ mới là chuyện đáng nói. Tôi không nghĩ những người phụ nữ trong nhóm tổ chức buổi họp mặt ở công viên Mile Square Park hôm ấy đã ném nó xuống hồ. Phụ nữ thường không làm những việc như thế. Tôi đã có dịp quan sát (lâu năm) những người phụ nữ tôi quen biết và gần gũi. Mẹ tôi chắc chắn là không. Chị và em gái, các cô em dâu, con gái, mấy đứa cháu trong nhà đều không có cái trò kỳ quái đó. Họ gọn gàng và thứ tự ngăn nắp một cách kỳ lạ, theo tôi.
Trong số những người dự buổi họp mặt có một số nhỏ khoảng một chục hay hơn, những người đàn ông.
Chẳng lẽ lại là một trong những người ấy. Tôi không muốn nghĩ thêm…
Nhưng một lúc sau khi tôi khám phá ra nó, thì có một gia đình đi qua. Người cha, người mẹ và hai đứa con đi ngang qua chỗ tôi ngồi. Họ cũng nhìn thấy nó. Đứa con trai chỉ cho chị nó và cha mẹ nó cái đĩa giấy. Người đàn ông nói với đứa con trai mà vì tôi đang ngồi gần nên nghe rất rõ: “Somebody threw it down there!”. Đứa bé trai nói: “Maybe they wanted to feed the ducks!”.
Hay quá!
Biết đâu lại chẳng là một bàn tay nhân đạo nào đó thương tình bầy vịt đói khát dưới hồ, mang cho chúng đĩa thức ăn và cẩn thận kèm theo cái nĩa cho chúng ăn để khỏi phải bốc bải rất thiếu văn minh.
Chao ôi, như vậy mà tôi nỡ lòng nào để cho ông Tào Tháo trong tôi nhẩy ra rồi nghi ngờ là có người vứt rác xuống hồ!
Tôi… nợ người ấy một lời xin lỗi. Tôi rất có lỗi là đã nghi một bàn tay nham nhở lông lá rất thiếu công dân giáo dục nào đó đã quăng cái đĩa giấy xuống hồ để cái gia đình Mỹ đó đổ ngờ cho cái đám Mít đang pic-nic bên hồ.
Nghĩ mà thương con cò bị oan:
Cái cò, cái vạc cái nông
Sao mày giẫm lúa nhà ông hỡi cò
Không không tôi đứng trên bờ
Mẹ con nhà vạc đổ ngờ cho tôi…
Nhưng ấm ức và ám ảnh thì vẫn còn.
Và ông Tào Tháo thỉnh thoảng cũng đúng chứ chẳng phải không.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-2-thang-8-nam-2012-vUVYNnpt.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Nợ đèn sách có trốn được không?

Trong bài trước, người viết có nói rằng một trong những bất lợi của student loans là không bao giờ được xóa bỏ ngay cả khi con nợ khai phá sản. Nhưng những diễn biến gần đây cho thấy số tiền vay của chính phủ (federal loans) để đi học có thể được miễn trừ nếu hội đủ một số điều kiện nào đó. Vào đầu năm 2016, có hơn 7,500 sinh viên đã làm đơn xin được tha tổng cộng $164 triệu. Và cuối tháng Sáu vừa qua, Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ đã quyết định miễn xá $171 triệu đô tiền nợ cho các sinh viên của hệ thống Corithian Colleges.

Vay tiền học đại học: Những điều bất lợi

Giới hạn số tiền vay – Đừng tưởng rằng bạn có thể vay được đủ số tiền cần thiết. Câu trả lời còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Chẳng hạn, nếu vẫn có tên trong hồ sơ khai thuế của cha mẹ trong tư thế “lệ thuộc” (dependent) bạn sẽ được cho vay ít hơn, so với những người khai thuế trong tư cách độc lập (independent), không còn lệ thuộc cha mẹ nữa. Cụ thể, sinh viên còn bám vào cha mẹ sẽ được cho vay tối đa $5,500 trong khi sinh viên độc lập có thể vay đến $9,500 cho năm đầu tiên ở đại học….

Vay tiền đi học: Student Loans

Nếu buộc phải vay tiền của tư nhân để trả nợ đèn sách, bạn cần phải lưu ý ít nhất 3 điểm chính sau đây:
- Phân lời: Phân lời thường dựa trên điểm tín dụng. Vì thế, ngay từ khi còn là sinh viên, bạn đã phải lo chăm chút xây dựng uy tín tài chánh rồi.

Đột phá "CHIẾC ÁO MỚI " Cho Ngành NAILS Tại Thị Trường Mỹ

Cộng đồng người Việt chúng ta có rất nhiều tiệm nail lâu năm, theo khảo sát 5 năm trở lại đây, những tiệm nails mọc lên lại càng nhiều; nhưng cũng nhiều nơi dẹp bớt tiệm vì khách ít và không có khả năng bù lỗ sau bao nhiêu năm khó khăn xây dựng!

Làm sao đối phó cảnh ngân hàng đòi nợ

Theo luật liên bang về việc đòi nợ (Fair Debt Collection Practices Act), con nợ có thể yêu cầu phía chủ nợ ngưng tất cả mọi sự tiếp xúc dù bằng thư hay bằng điện thoại. Tuy nhiên, yêu cầu này phải được thực hiện bằng văn bản.

Lo Chuyện Hậu Sự Với Cô Minh Ánh (Annie) Nguyễn

Trong khu Dignity Memorial do cô Annie Nguyễn phụ trách cũng có hai loại an táng, một là chôn nổi và hai là chôn nằm. Cô Annie gọi chôn nổi là nằm ở khách sạn, ở nhà lầu, còn chôn nằm gọi là nằm ở basement. 

Dùng thẻ tín dụng: Trả tiền ngày nào có lợi nhất?

Dùng thẻ tín dụng – tức là vay tiền để mua sắm và trả tiền đúng hạn - là một cách để biểu lộ uy tín của mình trên thị trường tài chánh.

Gây dựng điểm tín dụng bằng cách núp bóng

Người chịu trách nhiệm là người đứng tên chính (primary card holder) trên hồ sơ tín dụng. Dĩ nhiên tất cả những khoản tiền vay mượn đều được thanh toán một cách nhanh nhẹn và đầy đủ bởi người đứng tên chính.

Tiền nợ y tế: Giải quyết thế nào?

Nợ y tế ở Hoa Kỳ chiếm phần lớn nhất trong tổng số nợ nần mà các công ty đòi nợ phải đối phó. Thống kê mới nhất cho hay: Trong 5 người Mỹ thì có 1 người mang nợ y tế. Tính ra tiền thì trong 3 đồng nợ đã có hơn 1 đồng là nợ y tế. Người nước ngoài, nhìn vào xứ “tư bản dẫy chết” có thể bụm miệng cười chê, cho rằng làm người xứ Mỹ khổ quá, chứ “ở nước tôi thì vay tiền mới mắc nợ, chứ có ai phải mang nợ y tế bao giờ.” 
Quảng cáo