Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 20 tháng 7 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 23/07/2012)
Cuộc đối thoại chấm dứt. Nhân vật của John Updike sẽ cứng họng, chịu thua không sao cứu vãn được tình hình.
Ngày 20 tháng 7 năm 2012

Bạn ta,


Trong một số Playboy, tôi đọc được một câu có thể dùng để phá tan tất cả các bức tường băng bất kể bề dầy ở mức độ nào, hữu hiệu còn hơn cả những chiến lược mà Tây phương đã dùng để kéo sập bức tường Berlin, chấm dứt giai đoạn chiến tranh lạnh hơn hai chục năm trước.
Nhân vật chính trong truyện ngắn, tôi nhớ hình như là của John Updike, có một cách làm quen, bắt chuyện lần nào cũng thành công, mà lần nào chàng cũng chỉ dùng có câu: “You smell so good... what is it?”.
Giản dị hết sức. Nửa đầu khen một cái đã. Nửa sau bắt đương sự phải trả lời, để sau đó, đẩy đưa câu chuyện. Mà thường thì đương sự trả lời ngay. Lý do là vì vừa được khen, đang còn sung sướng chết ngất, bị hỏi thêm một câu về cái nguyên do làm phát sinh ra lời khen đó thì phải trả lời chứ: Cô/ bà thơm lắm... mùi gì vậy?
Câu trả lời là cái tên của loại nước hoa. Aria, hay Contradiction, hay Allure... Rồi sau đó, là những chuyện khác nữa cứ từ tốn kéo ra. Lần nào nhân vật trong truyện ngắn đó của Updike cũng thành công rực rỡ. Các ông Khruschev, Brezhnev... có sống dậy cũng không thể làm hồi sinh được chiến tranh lạnh nữa.
Nhưng bây giờ, có thể lối khai mở đó sẽ không còn thành công nữa.
Khen thơm phức thì được. Nhưng hỏi mùi gì thì chưa chắc đã được trả lời. Nếu đó là thứ nước hoa không bán ở ngoài tiệm, nếu đó là thứ nước hoa được pha chế riêng cho người đang xức nó. Người bị hỏi có thể sẽ quay lại quăng ra mấy câu hỏi liên tiếp: Tại sao muốn biết? Biết làm gì? Muốn mua hả? Mua cho ai? Không nói được.
Cuộc đối thoại chấm dứt. Nhân vật của John Updike sẽ cứng họng, chịu thua không sao cứu vãn được tình hình.
Và nếu người có mùi nước hoa kỳ lạ đó muốn chia xẻ cái mùi được đặc biệt pha chế riêng cho nàng, nàng sẽ phải viết xuống giấy, ký tên cho phép như một tác giả bảo vệ tác quyền của mình, thì người kia mới mua được. Những chi tiết quái đản này tôi vừa được biết khi đọc được trong Internet một bài viết về những loại nước hoa được pha chế riêng đang được nhiều khách hàng chiếu cố.
Xức một mùi nước hoa mà được nhận ra cũng có thể sung sướng lắm chứ. Như trong phim Scent Of A Woman, đoạn Al Pacino trong vai đại tá khiếm thị Frank Slade ngửi và nhận ra, nói đúng tên của mùi nước hoa người phụ nữ trẻ lần đầu tiên ông gặp trong quán ăn. Nhưng trong một sở làm, ba bốn chị một hôm cùng rú lên vì thấy mấy chị kia cũng dùng một thứ nước hoa mua ở Nordstrom như mình thì không có gì vui hết. Và đó là lý do phải đi kiếm một mùi đặc biệt không ai có cho khỏi tức cái... mình.
Các phụ nữ có vẻ rất đồng ý với chuyện này, và công việc làm ăn của Sarah Horowitz, pha chế những mùi nước hoa theo yêu cầu của khách hàng, có chiều hướng đi lên. Nhưng với những cái giá khá cao, khoảng gần 300 Mỹ kim cho mỗi 1/4 ounce perfume oil, người ta chưa thấy được cái ngày ai cũng một mùi riêng như tiên đoán của Internet.
Những người đàn ông có hai ba nơi để tặng nước hoa sẽ gặp vất vả. Mỗi nơi một mùi riêng có thể gây đủ mọi thứ phiền nhiễu cho các chàng. Không thể gửi hai ba nơi đó cùng một mùi, mùi Dona Karan trong cái chai rất kiểu cọ chẳng hạn. Hai ba cái nơi ấy sẽ đòi mỗi nơi một mùi thì phiền lắm. Làm sao hết cái mùi vừa chia tay ý thức hệ ở ga xe điện ngầm khi đến gặp cái mùi thứ nhì? Mà phụ nữ mũi tốt hơn đàn ông rất nhiều, đã tốt lại còn được chống đỡ bằng những miếng plastic(?) thì phân biệt mùi chắc phải giỏi hơn. Vậy thì phải làm gì để thoát hiểm?
Vạn ứng Nhị Thiên dầu. Chai dầu Nhị Thiên Đường chứ còn gì nữa. Vừa đánh át được cái mùi kia, vừa gây được thương cảm cho một người vừa trúng phải cơn gió độc, như bài học tôi học được của một trong những cha đẻ của nền ngoại giao Việt Nam, đại sứ Phạm Đăng Lâm lúc sinh thời mà tôi rất yêu quí.
Nhưng chai dầu này có thể sẽ bị dẹp, như tổng thống Nga Vladimir tìm cách ngăn không cho Hoa kỳ thiết lập một hệ thống phòng thủ chống phi đạn vậy. Lúc ấy, quần áo sực nức mùi phở lại là an toàn nhất...

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-20-thang-7-nam-2012-ynRBJT9d.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Nâng cao điểm tín dụng: Nhìn lịch

Sau Closing Date, chủ nợ lo làm bill mất hai, ba ngày, rồi gửi đến chúng ta, cho chúng ta thêm một số ngày nữa để lo trả nợ. Như vậy, từ Closing Date cho đến ngày hạn chót phải trả tiền (Due Date) chúng ta có ít nhất 21 ngày.

Nâng cao điểm tín dụng: Giảm bớt số thẻ đã được cấp?

Vì thế, nếu muốn nâng cao điểm tín dụng (credit score), bạn không nên xin quá nhiều thẻ tín dụng để đút túi lấy “le”.

Nhà Địa Ốc Trung Lâm ngồi ghế nóng

Với cương vị giám khảo đặc biệt lần này, chắc chắn Top Producer -Broker Trung Lam sẽ góp phần không nhỏ vào sự thành công cũng như tầm vóc lôi cuốn của một đêm âm nhạc nghệ thuật đầy màu sắc huy hòang lộng lẫy.

Nâng cao uy tín: Sử dụng Credit Cards

Tốt nhất là khoảng 21 ngày sau khi dùng thẻ để mua món đầu tiên, bạn nên chủ động gọi cho ngân hàng để hỏi về statement, và tìm cách trả hết tất cả những gì đã vay, dù ngân hàng cho biết bạn còn nhiều thời gian vì bill chưa in, hoặc chưa đến ngày hạn chót.

Nâng cao điểm tín dụng: Vận dụng Credit Card

Để nâng cao điểm tín dụng, chúng ta rất cần sử dụng thẻ credit card. Nhiều người ví von: Người có uy tín mà không dùng Credit Card cũng chẳng khác nào một cô ca sĩ vừa đẹp vừa hát hay mà sống trên hoang đảo… chẳng có ai biết đến tài năng của mình.

Làm thế nào để nâng cao điểm tín dụng

Một thí dụ điển hình, gần gũi nhất về sự quan trọng của điểm tín dụng là khi xin Credit Cards. Ngày nay chả mấy ai không sử dụng Credit Cards khi mua sắm.

Có thể nhờ văn phòng dịch vụ không?

Ba cơ quan lưu trữ thông tin lớn là Experian, Equifax và Transunion buộc phải cung cấp bản báo cáo này miễn phí khi chúng ta yêu cầu.

Cải thiện uy tín, nâng cao điểm tín dụng (bài 1)

Dựa vào chi tiết trong lý lịch, họ sẽ tính ra điểm tín dụng như một thước đo cụ thể về uy tín của mỗi người trong xã hội và trên thị trường tài chánh. Ai cũng có quyền tiếp xúc ba cơ quan này để xem uy tín của mình được đánh giá ra sao. Khi được yêu cầu, họ sẽ gửi cho bạn một bản báo cáo và điểm số tín dụng. Bản báo cáo được cấp miễn phí mỗi năm một lần, nhưng nếu muốn biết điểm tín dụng, bạn phải trả một lệ phí nhỏ.

Medicare Advantage: Tiết giảm chi phí tối đa cho người cao niên

Dễ nhất là đến một văn phòng dịch vụ về Medicare Advantage, hoặc Medicare phần C. Các văn phòng dịch vụ này thì nhiều. Nhưng bạn lại cần một văn phòng dịch vụ nói tiếng Việt. Cũng không thiếu trong các cộng đồng đông dân gốc Việt như ở Little Saigon, San Diego, San Jose, Houston…. Ở đây, họ có rất nhiều chương trình thích hợp, và những ý kiến hay. Thù lao cho dịch vụ tốt đẹp này là: $0.00. Đúng, cũng miễn phí, và phải là miễn phí.

Lại nói về Medicare

“Khi nào muốn nghỉ, tôi nên chọn vào cuối năm để kịp thời hạn tháng Giêng tới tháng Ba phải không?”
Không cần.
Quảng cáo