Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 22 tháng 6 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 25/06/2012)
Những người ấy, vẫn theo cuốn Chase Calendar, xứng đáng để được độc giả "celebrate" -- tôi xin không dịch chữ này vì dịch ra thì đụng chạm nhiều lắm-- ít nhất một lần trong năm (... deserve to be celebrated by their readers at least once a year).
Ngày 22 tháng 6 năm 2012

Bạn ta,


Tuần tới, có ngày thứ ba cuối cùng của tháng 6, theo cuốn Chase's 2000 Calendar of Events, cuốn sách ghi những ngày quan trọng trong năm, được dành ra để nghĩ và nhớ đến những người, mà theo cuốn lịch vừa kể trên, đã đem lại niềm vui cho người đọc suốt năm -- who bring you joy all year long.
Những người ấy, vẫn theo cuốn Chase Calendar, xứng đáng để được độc giả "celebrate" -- tôi xin không dịch chữ này vì dịch ra thì đụng chạm nhiều lắm-- ít nhất một lần trong năm (... deserve to be celebrated by their readers at least once a year).
Đó là những người mà cầm tờ báo lên, tôi mở ngay đến trang của họ để đọc trước. Những người ấy có thể là William Safire của tờ New York Times, hay Ellen Goodman của tờ Boston Globe, hay George F. Will của tờ Newsweek... hay Andrew A. Rooney trong chương trình 60 Minutes của hệ thống truyền hình CBS trước đây.
Họ quả là có mang lại niềm vui cho độc giả thật. Hôm nào không có William Safire thì có Ellen Goodman, thiếu Ellen Goodman thì có George F. Will...
Người ta đọc William Safire vì kiến thức của ông, vì chữ nghĩa của ông, đọc George Will vì quan điểm rất bảo thủ của ông, đọc Ellen Goodman vì cái nhìn rất phụ nữ của bà, đọc Mike Royko (đã qua đời năm 1977) của tờ Chicago Tribune vì óc hài hước của ông.
Những người này, tiếng Anh gọi là columnist, tiếng Việt không biết phải gọi là gì. Columnist là một người viết được trao cho giữ riêng một cột báo, viết thường xuyên cho khu đất đó của mình.
Những columnists cao thủ ở Việt Nam trước đây là Hiếu Chân, Mai Nguyệt trong báo Tự Do, là Ký Giả Lô Răng, ký giả Ba Tê của tờ Tiến Tuyến... những người làm mới ngôn ngữ, đưa ra những cái nhìn hài hước, cay độc mà cũng lại rất thông minh, rất trí tuệ cho người đọc suốt bao nhiêu năm. Người ta đọc báo thường chỉ vì bài viết của các ông.
Gọi họ là... cột nhân? Không ổn lắm. Nửa Nôm nửa Hán. Thuyền nhân thì được, chứ cột nhân nghe... vừa chán vừa kỳ quá.
Dùng chữ của các ông bạn đồng văn, ký mục gia, nghe cũng kỳ cục không kém. Người trông lịch sự như mấy ông vừa nhắc tên ở trên mà bị gọi bằng cái tên nghe chán như thế sao?
Gọi các chàng (xin lỗi hai cụ Hiếu Chân và Mai Nguyệt đã qua đời) là gì thì các chàng cũng không bao giờ là những người sung sướng.
Buổi sáng, những người đàn ông bình thường và khỏe mạnh chỉ thắc mắc hôm nay... ăn sáng ở đâu, ăn gì vân vân. Nhưng các columnists thì câu hỏi đầu tiên là hôm nay viết cái gì...
Và các chàng chỉ trở lại tình trạng bình thường của đầu óc khi tìm ra được đề tài để viết.
Nhưng tìm đâu? Andy Rooney nói rằng ý tưởng để viết thì ở khắp nơi. Điều làm cho người columnist khác những người khác là ông ta luôn luôn đi tìm, đi kiếm. Khi ý kiến bay ngang qua mặt, ông ta vồ lấy nó ngay và ngồi xuống viết. Không có gì ông ta không viết được. Chỉ cần sắp xếp các ý tưởng đó theo một thứ tự nào đó, là có một bài cho cột báo.
Nghe Andy Rooney nói như thế, thì làm một columnist cũng chẳng khó gì. Nhưng Ellen Goodman, một cây bút phụ nữ thì nói rằng việc làm của người columnist cũng giống như làm... tình với một nymphomaniac (người mắc chứng mộ nam cuồng, chứng điên loạn vì quá mê thích đàn ông), đó là xong một bài(?), là lại phải lo viết ngay một bài khác, rồi một bài khác nữa, rồi lại một bài khác nữa nữa, không bao giờ xong.
Nếu đúng columnists là những người "hạnh phúc" như thế, thì ai bảo làm columnist là khổ? Mà đó là các columnists viết mỗi tuần một bài.
Còn những người ngày nào cũng viết một bài, không bao giờ sai hẹn thì có nên được cho một ngày nghỉ không?
Đến như con cá chuối cũng còn có được một ngày tuyệt hảo (A Perfect Day for Bananafish / truyện ngắn của J.D. Salinger) nữa là!

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-22-thang-6-nam-2012-PZSEhbD6.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Dùng thẻ tín dụng: Trả tiền ngày nào có lợi nhất?

Dùng thẻ tín dụng – tức là vay tiền để mua sắm và trả tiền đúng hạn - là một cách để biểu lộ uy tín của mình trên thị trường tài chánh.

Gây dựng điểm tín dụng bằng cách núp bóng

Người chịu trách nhiệm là người đứng tên chính (primary card holder) trên hồ sơ tín dụng. Dĩ nhiên tất cả những khoản tiền vay mượn đều được thanh toán một cách nhanh nhẹn và đầy đủ bởi người đứng tên chính.

Tiền nợ y tế: Giải quyết thế nào?

Nợ y tế ở Hoa Kỳ chiếm phần lớn nhất trong tổng số nợ nần mà các công ty đòi nợ phải đối phó. Thống kê mới nhất cho hay: Trong 5 người Mỹ thì có 1 người mang nợ y tế. Tính ra tiền thì trong 3 đồng nợ đã có hơn 1 đồng là nợ y tế. Người nước ngoài, nhìn vào xứ “tư bản dẫy chết” có thể bụm miệng cười chê, cho rằng làm người xứ Mỹ khổ quá, chứ “ở nước tôi thì vay tiền mới mắc nợ, chứ có ai phải mang nợ y tế bao giờ.” 

Làm gì khi món nợ bị chuyển vào Collection?

Nhiều dự luật cũng được đưa ra hầu vận động cho những người bị vào collection vì mắc nợ y tế. Trong thực tế, điểm tín dụng FICO Scores vẫn bị ảnh hưởng, nhưng không nặng nề bằng những trường hợp vay tiền mà quịt nợ.

Mất uy tín vì nợ nần

Thực tế, không ai muốn quịt nợ. Để xảy ra trường hợp như thế này thật là bất khả kháng, vì thế khi có khả năng là bạn sẽ trả nợ ngay. Vậy khi trả xong một món nợ đã từng vào “collection”, uy tín của bạn sẽ được phục hồi ra sao?

Tìm hiểu điểm tín dụng: FICO Scores

Đối với giới tiêu thụ, khi bỏ tiền ra để “mua” điểm tín dụng, cần xác định ràng là chỉ mua FICO Scores Nhưng đối với chủ nợ, khi cứu xét đơn vay tiền hoặc xin cấp thẻ tín dụng, có thể họ lại dựa vào một báo cáo khác và một hệ thống điểm số khác.

Lớp cấp 5 của pháp môn Vi Diệu Pháp Hành Thiền


Lớp cấp 1 và 2 dành cho người mới học. Môn sinh phải mất từ ba đến sáu tháng học truyền năng lượng giúp chữa bệnh cho người khác sẽ được lên cấp 3. Các cấp 1, 2, 3 do các giảng huấn giảng dạy, nhưng từ cấp 4 đến cấp 7 sẽ do thầy cô chưởng môn trực tiếp giảng dạy.
Quảng cáo