Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 22 tháng 6 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 25/06/2012)
Những người ấy, vẫn theo cuốn Chase Calendar, xứng đáng để được độc giả "celebrate" -- tôi xin không dịch chữ này vì dịch ra thì đụng chạm nhiều lắm-- ít nhất một lần trong năm (... deserve to be celebrated by their readers at least once a year).
Ngày 22 tháng 6 năm 2012

Bạn ta,


Tuần tới, có ngày thứ ba cuối cùng của tháng 6, theo cuốn Chase's 2000 Calendar of Events, cuốn sách ghi những ngày quan trọng trong năm, được dành ra để nghĩ và nhớ đến những người, mà theo cuốn lịch vừa kể trên, đã đem lại niềm vui cho người đọc suốt năm -- who bring you joy all year long.
Những người ấy, vẫn theo cuốn Chase Calendar, xứng đáng để được độc giả "celebrate" -- tôi xin không dịch chữ này vì dịch ra thì đụng chạm nhiều lắm-- ít nhất một lần trong năm (... deserve to be celebrated by their readers at least once a year).
Đó là những người mà cầm tờ báo lên, tôi mở ngay đến trang của họ để đọc trước. Những người ấy có thể là William Safire của tờ New York Times, hay Ellen Goodman của tờ Boston Globe, hay George F. Will của tờ Newsweek... hay Andrew A. Rooney trong chương trình 60 Minutes của hệ thống truyền hình CBS trước đây.
Họ quả là có mang lại niềm vui cho độc giả thật. Hôm nào không có William Safire thì có Ellen Goodman, thiếu Ellen Goodman thì có George F. Will...
Người ta đọc William Safire vì kiến thức của ông, vì chữ nghĩa của ông, đọc George Will vì quan điểm rất bảo thủ của ông, đọc Ellen Goodman vì cái nhìn rất phụ nữ của bà, đọc Mike Royko (đã qua đời năm 1977) của tờ Chicago Tribune vì óc hài hước của ông.
Những người này, tiếng Anh gọi là columnist, tiếng Việt không biết phải gọi là gì. Columnist là một người viết được trao cho giữ riêng một cột báo, viết thường xuyên cho khu đất đó của mình.
Những columnists cao thủ ở Việt Nam trước đây là Hiếu Chân, Mai Nguyệt trong báo Tự Do, là Ký Giả Lô Răng, ký giả Ba Tê của tờ Tiến Tuyến... những người làm mới ngôn ngữ, đưa ra những cái nhìn hài hước, cay độc mà cũng lại rất thông minh, rất trí tuệ cho người đọc suốt bao nhiêu năm. Người ta đọc báo thường chỉ vì bài viết của các ông.
Gọi họ là... cột nhân? Không ổn lắm. Nửa Nôm nửa Hán. Thuyền nhân thì được, chứ cột nhân nghe... vừa chán vừa kỳ quá.
Dùng chữ của các ông bạn đồng văn, ký mục gia, nghe cũng kỳ cục không kém. Người trông lịch sự như mấy ông vừa nhắc tên ở trên mà bị gọi bằng cái tên nghe chán như thế sao?
Gọi các chàng (xin lỗi hai cụ Hiếu Chân và Mai Nguyệt đã qua đời) là gì thì các chàng cũng không bao giờ là những người sung sướng.
Buổi sáng, những người đàn ông bình thường và khỏe mạnh chỉ thắc mắc hôm nay... ăn sáng ở đâu, ăn gì vân vân. Nhưng các columnists thì câu hỏi đầu tiên là hôm nay viết cái gì...
Và các chàng chỉ trở lại tình trạng bình thường của đầu óc khi tìm ra được đề tài để viết.
Nhưng tìm đâu? Andy Rooney nói rằng ý tưởng để viết thì ở khắp nơi. Điều làm cho người columnist khác những người khác là ông ta luôn luôn đi tìm, đi kiếm. Khi ý kiến bay ngang qua mặt, ông ta vồ lấy nó ngay và ngồi xuống viết. Không có gì ông ta không viết được. Chỉ cần sắp xếp các ý tưởng đó theo một thứ tự nào đó, là có một bài cho cột báo.
Nghe Andy Rooney nói như thế, thì làm một columnist cũng chẳng khó gì. Nhưng Ellen Goodman, một cây bút phụ nữ thì nói rằng việc làm của người columnist cũng giống như làm... tình với một nymphomaniac (người mắc chứng mộ nam cuồng, chứng điên loạn vì quá mê thích đàn ông), đó là xong một bài(?), là lại phải lo viết ngay một bài khác, rồi một bài khác nữa, rồi lại một bài khác nữa nữa, không bao giờ xong.
Nếu đúng columnists là những người "hạnh phúc" như thế, thì ai bảo làm columnist là khổ? Mà đó là các columnists viết mỗi tuần một bài.
Còn những người ngày nào cũng viết một bài, không bao giờ sai hẹn thì có nên được cho một ngày nghỉ không?
Đến như con cá chuối cũng còn có được một ngày tuyệt hảo (A Perfect Day for Bananafish / truyện ngắn của J.D. Salinger) nữa là!

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-22-thang-6-nam-2012-PZSEhbD6.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO

Qua thí dụ trên, bạn có thể thấy ngay điều bất tiện của HMO là “thật vô lý khi bó buộc tôi vào một bác sĩ. Nước Mỹ bao la nhân tài, tôi đi với bác sĩ nào là tùy tôi chứ!”

Medicare Phần C: Chọn lựa và ghi tên

Một khi đã trở thành “lính cũ”, bạn chỉ có thể ghi tên hoặc xin thay đổi Medicare Part C trong thời gian mở cửa từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12, với sự thay đổi sẽ được áp dụng cho năm sau đó.

Medicare Part C: Tiện lợi hay phiền phức?

Cung cách phục vụ thật là thuận lợi, nghe đến đâu thấy đỡ nhức đầu đến đó! Nhưng tham gia Medicare Phần C có tốn kém thêm gì cho người cao niên không? Chúng ta sẽ bàn tới chuyện giá cả và nhiều vấn đề liên quan trong bài lần sau.

Bảo hiểm y tế cao niên: Tham gia Medicare Phần D

Chịu trả tiền phạt cho mỗi tháng trễ qua việc phải chịu lệ phí Medicare cao hơn đến cuối đời.
Tóm lại, hậu quả khi ghi danh trễ Phần D cũng giống như khi ghi danh trễ Phần B đã đề cập trước đây vậy.

Tìm hiểu Medicare – Part D

Vậy trước đó, những người có Medicare làm sao có thuốc chữa bệnh? Họ phải bóp bụng bỏ tiền mua theo giá thị trường!

Tìm hiểu Medicare - Phần B: Nên có hay không?

Trong trường hợp ấy, bảo hiểm hãng xưởng của bạn được coi là bào hiểm chính cấp (primary insurance) và Medicare là bảo hiểm thứ cấp (secondary).

Tìm hiểu bảo hiểm Medicare: Phần B

Là người di dân giỏi tiếng Anh cách mấy, và ngay cả người sinh trưởng tại Hoa Kỳ, ai cũng chỉ có thể hiểu Medical Insurance là “Bảo hiểm y tế”, không thể hiểu ra cái gì khác. Nhưng dính tới sức khỏe và bệnh tật, cái gì không là y tế? Tại sao chỉ có Medicare Phần B mới được gọi là “medical….”

Bảo hiểm sức khỏe Medicare: Phần A

Thực ra, Phần A không miễn phí: Nếu chưa đi làm đóng thuế đủ 10 năm, bạn sẽ phải mua Phần A với giá $407 một tháng (tăng lên $411 một tháng bước vào năm 2016). Nếu bạn không phải móc tiền túi ra trả, thì ắt hẳn đã có một cơ quan nào trả hộ bạn rồi.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare? (bài 2)

Trở lại với thắc mắc nêu ra ở đầu bài, câu trả lời ngắn nhất: Đây là sự phân công giữa 2 cấp chính quyền liên bang và tiểu bang.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare?

Còn cô gái thì lắc đầu, không biết làm thế nào để cắt nghĩa cho người đồng hương ấy hiểu. Phải rồi, họ là đồng hương vì cùng nói tiếng Việt. Nhưng họ không hiểu nhau - bác cao niên kia không hiểu, cô gái thì đúng hơn - vì họ đang nói về những khái niệm rất “Mỹ”.
Quảng cáo