Bạn thích bài này?
Font-Size:
Tiếp tục lai rai chuyện… mông
(VienDongDaily.Com - 17/01/2012)
Tóm lại, nấc thang giai cấp nơi thân thể một phụ nữ xa lạ qua sự đánh giá của giới đực rựa trên đường phố là: Nhất mông, nhì vú, tam mặt, tứ mắt.
Hoài Mỹ/Viễn Đông

Cách nay không lâu lắm, viện Gallup ở tận Hoa Kỳ đã thực hiện một cuộc thăm dò ý kiến của trên 5.000 tên đàn ông; tuổi từ cấp bậc được pháp luật xác định là trưởng thành (21 xuân xanh) cho tới trình độ vẫn còn giữ được tác dụng của nền… “giáo dục” cổ truyền, nghĩa là “trên bảo dưới vẫn nghe”. Câu hỏi: “Khi bạn gặp một phụ nữ ở ngoài đường, cái gì nơi người này bắt mắt bạn trước nhất?” - Toàn bộ những câu “thành khẩn khai báo” của các đấng mày râu đã được đúc kết rồi liệt kê như sau: 66 phần trăm thú nhận: Mông - 52% trả lời: Ngực - 47% đáp: Mặt - 36,7% thưa: Mắt - và số còn lại, thấy gái là tít mắt lại nên đành xưng tội là… chẳng nhìn thấy gì cả. Tóm lại, nấc thang giai cấp nơi thân thể một phụ nữ xa lạ qua sự đánh giá của giới đực rựa trên đường phố là: Nhất mông, nhì vú, tam mặt, tứ mắt.

Mông theo tướng số học
Kết quả trên đây khiến tôi nhớ lại khái niệm cổ xưa của tiền nhân khi các cụ quan sát ngoại thể của đứa con gái hay con giai sơ sinh để bói toán tương lai và hậu vận của chúng. Con gái mà được “nhất da, nhì dáng” thì khi chưa kịp lớn đã “nửa ngày lên quan”, từ đó cho tới ngày răng long đầu bạc, tha hồ mà “ngồi mát ăn bát vàng”.
Còn con giai, giá trị nằm lại ở điểm “nhất mông, nhì dế”. Bởi theo tướng số học, cả hai thứ này mà cùng… bành trướng song song thì các cụ bảo: “Sông bao nhiêu nước cũng vừa - Trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng”. Chẳng cần nhọc nhằn hay “lao động là vinh quang” gì cả, cứ nằm mà sướng. Ấy văn học sử nước nhà đã chứng minh hai trường hợp mâu thuẫn nhau như đen với trắng, tuy cả hai đều là thi tài vĩ đại; theo đó, vị thì đẻ bọc điều vì vơ được cả “nhất” lẫn “nhì” - trong khi vị kia, được cái “nhì” mà thiếu “nhất”:
- Vâng, cụ Nguyễn Công Trứ vốn được cả hai của quí nhất, nhì kể trên nên “đường công danh thênh thang rộng mở”, còn về thể lý tuy tuổi đời ngoài 80 nhưng cụ vẫn thừa sức để chơi tới bến: “Chữ Tình là chữ chi chi - dẫu chi chi, cũng chi chi với tình”; chẳng thế mà cụ đã chẳng vỗ ngực “tự tin” rằng: “Càng giá càng dẻo, càng dai” đến độ “Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng”.
- Trong khi đó ngược lại, Tú Xương vì yếu kém “hậu diện” thành ra “nghèo lõ đít”, thi cử thì trượt lên trượt xuống nên cả đời không một lần được hạnh phúc “vinh qui bái tổ”, giấc mơ “ngựa anh đi trước, võng nàng theo sau” chẳng bao giờ trở thành sự thật, bởi thế Tú Xương phải sống nhờ vợ: “Tiền bạc phó mặc con mụ kiếm”. Thế nhưng, trong khi vợ “quanh năm buôn bán ở ven sông, nuôi đủ năm con với một chồng”, còn ông may mà vớt vát được “mặt tiền” nên sáng tối tận hưởng hết mục “rượu chè trai gái đủ trăm khoanh” lại tới khoản “biết thuốc lá, biết chè tàu - cao lâu biết vị, hồng lâu biết mùi…”.

Lợi ích của mông
- Công dụng đầu tiên của mông là để ngồi, bởi thế tiếng Hán Việt mới gọi mông là bàn tọa. Trẻ con biết ngồi trước khi tập đi. Ngồi là thế nghỉ ngơi. Trên cõi đời ô trọc này, từ xưa tới nay, từ rừng rậm ra thị thành… chẳng ai mà không có kinh nghiệm về ngồi. Đi mỏi chân mà được ngồi, chao ôi là “sướng mé đìu hiu”. Lấy thí dụ, vì nguyên nhân nào đó, chẳng hạn một cục mụn tổ chảng mọc ở ngay đỉnh mông, mà không được ngồi thì khác chi thức ăn đặt cạnh miệng mà chẳng được ăn, khát có nước kề môi mà không được uống… hay như thành ngữ vẫn ví von: “Gái ngồi phải cọc” - hẳn chủ nhân sẽ khổ sở, sẽ đau đớn vô cùng còn hơn bị tra tấn.
Ngồi dĩ nhiên ngồi có nhiều kiểu, dù ngồi dạng tè he hay ngồi nước lụt hoặc như cảnh trong thơ Tú Xương: “Trên ghế bà đầm ngoi đít vịt”… người ta đều sử dụng mông - chỉ trừ một kiểu, tuy cũng mang tiếng ngồi nhưng lại không nhờ đến mông. Đó là kiểu ngồi xổm. Lối ngồi xổm thịnh hành nhất trong kế hoạch thực hiện “đệ tứ khoái”. Tuy nhiên thế ngồi xổm không thể kéo dài lâu bởi dễ làm người ta tê chân, đau đầu gối, ê lưng bởi vậy chủ nhân chỉ có thể ngồi xổm trong một thoáng, một lúc rồi lại phải kê một vật nào đó dưới mông. Lúc đó mới đã làm sao! Thế mới biết vai trò của mông quan trọng đến dường nào. Chẳng lạ mà ngày nay người ta đã tìm mọi cách để o bế cặp mông bằng đủ thứ nệm, nào bằng bông, nào bằng “mút”, nào bằng da thú. Gỗ, mây đan… tuy có tác dụng làm mát mông, thoáng mông như dễ làm mông chai đi, làm mông méo mó hoặc biến thể mông thành bên to bên bé, mất hết mỹ thuật.
Ngoài ra, cứ dựa vào cách ngồi, chỗ ngồi mà ta có thể nhận ra địa vị của chủ nhân. Những kẻ “ăn trên ngồi chốc” chắc chắn khác một trời một vực với đám “dân ngu khu đen”. Người đang “ngồi mát ăn bát vàng” không thể song hành với thành phần “chân lấm tay bùn”…
Hơn nữa, cổ nhân xưa còn dựa vào thói ngồi để điều tra tính nết của chủ nhân. Một người mà bị mô tả là chuyên viên “ngồi lê đôi mách”, ta hiểu ngay đây là kẻ khoái la cà, nghe chuyện người này đem truyền khẩu cho người khác. Thế nhưng, người mang hình ảnh “ngồi ngay không sợ bóng nghiêng” lại biểu lộ bản tính ngay thẳng, trung thực, chẳng sợ bị gièm pha. Kẻ tham lam thì lại “ngồi đống thóc, móc đống tiền”. Người hiền, ít năng động… có dáng “ngồi như bụt mọc”. Kẻ nóng nẩy: “Ngồi không ấm chỗ”…
- Công dụng thứ hai của mông nhằm để giáo dục. “Thương cho roi cho vọt - ghét cho ngọt cho bùi”. Địa điểm để các “đấng bề trên” thể hiện tình thương là bộ mông. Các cụ xưa cho rằng trong việc dậy dỗ con cái thì phải có đánh - dù chỉ “giơ cao đánh khẽ” - thì con cái mới nên người. Ngược lại, con cái mà “được” cha mẹ đánh đòn thì dù đau cỡ nào cũng không được khóc, trái lại vẫn phải vui vẻ, tươi cười (nhưng không được cười thành tiếng, e gây hiểu lầm là khinh thường các đấng sinh thành hoặc có bệnh tâm thần hoặc nhỏ mà đã có khuynh hướng bạo dâm (sadism) khiến cha mẹ lo lắng tổn thọ) mà đón nhận và biết ơn những cây roi, cái vọt in dấu ấn trên mông… Có như vậy mới gọi là đứa con có hiếu. Tục truyền vua Tự Đức là vị vua nổi tiếng có hiếu nhất của triều Nguyễn. Những lời mẹ dậy bảo, ông chép vào một cuốn sổ và đặt tên là Từ Huấn Lục để ngày ngày lấy ra tụng niệm hầu không bao giờ quên. Một hôm vì ham vui săn bắn, vua trở về cung trễ khiến hoàng mẫu hậu là bà Từ Dũ lo lắng. Biết lỗi mình mê chơi nên vừa vào cung, nhà vua bèn vội lấy cây roi bằng ngà đặt trên mâm son rồi tự động nằm sấp xuống chờ hoàng mẫu hậu lấy cây roi ấy hay còn gọi là “tiểu côn quyền” mà quất vào… “long tọa”. Sách sử không chép là vua Tự Đức có cởi long bào hoặc vạch hai tà long bào ra không hầu phô diễn sẵn bộ “long tọa” cho mẹ đánh; bằng không thì quần áo của vua ngày xưa chẳng những dầy cộm mà còn nhiều lớp, bà Từ Dũ dù có “thượng cẳng chân hạ cánh tay” đến cỡ nào cũng chỉ có tác động như… xoa mông cho con mà thôi.
Ấy cứ xem gương Mạnh Tử bên Trung Hoa thì rõ. Vốn mồ côi cha sớm, Mạnh Tử được mẹ nuôi dậy rất cẩn thận. Mỗi lần Mạnh Tử mê chơi, bỏ lơi việc đèn sách thì bà mẹ lại răn dậy bằng cách nọc ra đét vài roi vào đít non. Lần nào ăn đòn, Mạnh Tử cũng không khóc. Đến một lần kia, sau khi bộ mông của ông chỉ lãnh độ ba, bốn roi, Mạnh Tử đã bật khóc. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi: “Mọi khi mẹ ra chiêu, con không khóc; tại sao lần này lại mít ước sớm vậy?”. Mạnh Tử trả lời: “Kính thưa mẹ, mọi khi mẹ đánh, con không khóc vì thấy tay mẹ đánh mạnh, tức là mẹ còn khỏe. Lần này, con khóc vì thấy mẹ đánh không đau, tức là mẹ đã yếu, đã già… nên con thương mẹ mà khóc”. Cũng vì có hiếu mà sau này Mạnh Tử không những nên người mà còn trở thành bậc Á Thánh (sau Khổng Tử, bậc Đại Thánh). - Công dụng thứ ba của mông là để chích (hay tiêm) thuốc. Theo ngu ý, chích chỗ nào trên cơ thể cũng khó khăn vì chật hẹp, chỉ có mông là bãi đáp rộng rãi để tha hồ mà lụi kim.Vậy mà không hiểu tại sao vẫn có y tá thay vì nhắm vào thịt, vào mỡ… mà lại phóng kim ngay vào xương hông, vào gân để rồi gây hệ quả “áp-xe” (abscess), biến chủ nhân của bộ mông thành nạn nhân đi chân thấp chân cao. Từ thời điểm đó, bộ mông của đương sự ngày một xẹp xuống, teo đi, đang từ một ngọn núi hùng vĩ biến thể thành một đồng bằng không mầu mỡ. Và cũng từ đó cuộc đời của nạn nhân cũng lâm vào tình trạng “lạnh lùng sương gió” theo cảnh bộ mông tiêu điều miền ai oán. Danh ngôn có câu: “Đời mất mông rồi, vui gì nữa!”.

Mông… phòng thủ
Xét kỹ ra, đoạn này phải nằm ở phần trên mới chí lý, bởi vì những gì trình bầy ở đây cũng mang ý nghĩa về sự lợi ích của mông. Chắc chắn chẳng ai phản đối khi tôi quả quyết rằng mông mang lại sự hấp dẫn, sức thu hút, nói tóm lại, tạo nên vẻ đẹp cho chủ nhân, nhất là phái nữ. 66 phần trăm hay đại đa số đàn ông đã quả quyết như thế trong cuộc phỏng vấn của viện Gallup thì còn trật đường rầy vào đâu được nữa.
Quan niệm “cái răng, cái tóc là góc con người”, quả thật xưa rồi! Vả lại, có đúng đi nữa thì răng, tóc chỉ quyết định được một “góc” mà thôi. Ngày nay, lập trường phải là: “Đôi mông, cặp vú là đủ con người”. Trước bất cứ địch thủ nào, dù cứng cỏi, sừng sỏ cỡ nào mà một khi đối đầu với mông, với vú hẳn nhiên cũng phải từ chào thua đến nhũn như con chi chi. Bởi thế ở Việt Nam ngày nay mới có một chiến lược tân kỳ của nữ giới được đặt tên là “ngực tấn công, mông phòng thủ”. Sự kiện mới nhất là do ảnh hưởng của cuộc tranh chấp Biển Đông, vị thế của mông, vú lại được càng được lên ngôi và mang một danh hiệu mới: Thế Lưỡi Bò. Nói cách khác, nữ chủ nhân nào mà biết tận dụng hai khí giới thần sầu của mình như thể “lưỡi” với “bò” thì bụt trên bàn thờ cũng phải… nhấp nhỏm, nuốt nước miếng huống chi đàn ông người trần mắt thịt.
Kẻ hèn này còn nhớ mang máng một câu nói nổi tiếng của hoàng đế Pháp Nã Phá Luân (Napoléon): “Điều khiển một phụ nữ còn khó hơn chỉ huy một đạo binh - nhưng chiếm được bộ mông của nàng thì kể như đã nắm chắc được hơn phân nửa phần thắng trong tay”.
Vì hiểu được giá trị “chiến lược chiến thuật” của bộ mông mà rất nhiều phụ nữ đã không quản ngại bỏ cả núi tiền ra mà khuếch trương thành quách “phòng thủ” của mình. Các viện sửa sắc đẹp tha hồ hốt bạc và nhờ vậy nền kinh tế toàn cầu cũng bốc lên theo. Tuy nhiên vấn đề chính yếu là các nữ chủ nhân chớ mắc bệnh tham lam mà tăng cường quá độ bộ mông, bởi trọng lượng vượt quá chỉ tiêu đó sẽ làm mất thăng bằng cơ thể khiến chủ nhân bước đi mà như muốn ngã ngửa ra phía sau - hoặc bộ mông quá vĩ đại ấy khiến những người đi sau có ấn tượng là phải chiêm ngưỡng hai tĩnh nước mắm hiệu Mũi Né! Phản nghệ thuật!

Mông… cười!
Sau hết, ngày xửa ngày xưa trai gái gặp nhau rồi chia tay. Trong nỗi nhớ nhung, người con trai vẫn ân cần nhắn gửi: “Mình về mình nhớ ta chăng? - Ta về ta nhớ hàm răng mình cười”.
Ngày nay thực tế hơn: “Mình về mình nhớ ta không? - Ta về ta nhớ cái mông mình tròn” - tuy nhiên, lời thổ lộ tâm tư này cũng không thiếu thơ mộng và lãng mạn, bởi vì đừng tưởng mông chỉ “ấn tượng” là tròn, là no, là đầy nhưng mông cũng… cười đấy dù không nhe rõ ra như răng, nhưng có vẻ nghiêm túc hơn. “Sự cố” tùy ở mỗi động tác của chủ nhân. Kẻ hèn này chẳng dám bàn thêm. “It is a matter of taste”: Đó là tùy sở hiếu của mỗi người vậy. – (HM)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Hoài Mỹ/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/tiep-tuc-lai-rai-chuyen-mong-ZET76hd6.html
Bookmark and Share
Bạn thích bài này?

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo