Bạn thích bài này?
Font-Size:
Tòa kháng án duy trì phán quyết của Tối Cao Pháp Viện về luật SB 1070
(VienDongDaily.Com - 16/08/2012)
Tại tòa này, các thẩm phán lắng nghe những lập luận liên quan đến chuyện liệu cảnh sát tiểu bang và địa phương có thể hỏi giấy tờ di trú khi chặn xe, liệu có phải là một tội hình sự khi một người ở Arizona bất hợp pháp
Vanessa White/Viễn Đông

PHOENIX, Arizona – Lái xe qua những ngọn đồi đá tảng khô cằn của Arizona, với giới hạn tốc độ là 75 dặm một giờ, người ta có thể vượt qua những chặng đường trường một cách nhanh chóng hơn, so với hầu hết các tiểu bang khác.
Bất chấp mức hạn chế tốc độ cao hơn một cách đáng kể, một số cư dân Arizona có thể không có sức di chuyển nhanh chóng và tự do bằng với những người cư ngụ ở các tiểu bang khác, và họ bị giới hạn bởi dáng dấp ngoại hình của mình, lo ngại rằng màu da, hoặc có lẽ cả giọng nói của họ, có thể sẽ gây ra nghi ngờ. Những người này có thể phải lo lắng về nhiều chuyện khác hơn là lo về giới hạn tốc độ khi lái xe, thậm chí họ bị đòi phải có khả năng chứng minh rằng họ thuộc về tiểu bang Arizona.
Vào hôm 15-8-2012, Tòa Phúc Thẩm Liên Bang Địa Hạt Thứ 9 đã duy trì một phán quyết của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ về Đạo Luật Thượng Viện SB 1070. Đạo luật này là một nỗ lực lập pháp của tiểu bang Arizona nhằm mục đích kiểm soát những người nhập cư không có giấy tờ hợp lệ.


Di trú luôn luôn là vấn đề giằng co, tranh cãi liên tục ở Arizona. Hôm Thứ Tư 15-8-2012, cùng ngày tòa phúc thẩm ra quyết định giữ phán quyết của Tối Cao Pháp Viện, những người biểu tình đi bộ tới Điện Capitol ở Phoenix kéo theo biểu ngữ chống đối vì Thống Đốc Jan Brewer thông báo rằng những người trẻ di cư không giấy tờ hợp pháp tuy được cấp giấy tờ hoãn trục xuất của liên bang nhưng sẽ không thể lấy bằng lái xe của Arizona - ảnh: Nick Oza/The Arizona Republic.

Hôm 25-6-2012, Tối Cao Pháp Viện Mỹ đã bác bỏ hầu hết các điều khoản qui định trong SB 1070, đã được kết thúc trong cuộc chiến pháp lý diễn ra từ tháng 4 năm 2010, khi Thống Đốc Jan Brewer của Arizona đặt bút ký vào để biến dự luật ấy thành một đạo luật chính thức của tiểu bang. Đến tháng 4 năm 2012, SB 1070 đã được đệ trình lên tới Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ. Tại tòa này, các thẩm phán lắng nghe những lập luận liên quan đến chuyện liệu cảnh sát tiểu bang và địa phương có thể hỏi giấy tờ di trú khi chặn xe, liệu có phải là một tội hình sự khi một người ở Arizona bất hợp pháp, liệu di dân không giấy tờ đi tìm việc có phải là phạm tội, và liệu cảnh sát có thể bắt giữ những di dân không giấy tờ mà không cần trát tòa nếu họ cho rằng người đó có vẻ đáng nghi đủ để bắt.
Tối Cao Pháp Viện đã bác bỏ phần lớn nội dung luật này, ngoại trừ điều khoản 2(b) liên quan tới chuyện liệu cảnh sát tiểu bang và địa phương có thể yêu cầu người ta xuất trình giấy tờ hay không, tại những nơi họ bị chặn lại trên đường, hoặc trong khi cảnh sát thực thi công lực đối với những luật khác. Trong tháng 6 năm 2012, Trung Tâm Pháp Lý Người Mỹ Gốc Á Châu Thái Bình Dương (APALC) đưa ra một bản thông cáo báo chí, để bày tỏ phản ứng đối với quyết định của Tối Cao Pháp Viện, cho biết rằng phán quyết của tòa án này bảo đảm rằng mặc dù các viên chức công lực địa phương sẽ không còn có thể hình sự hóa những người nào không mang theo giấy tờ đăng bạ di trú, và cảnh sát cũng không còn có thể thực hiện những vụ bắt giữ mà không có trát tòa cho phép, nhưng họ vẫn có thể sử dụng phán quyết ấy để nhắm vào những người bị họ nghi ngờ là nhập cư “bất hợp pháp” vào Hoa Kỳ, chỉ căn cứ vào dáng dấp thể lý bên ngoài, hoặc dựa vào giọng phát âm của những người như thế.

Từ việc nhìn dáng mà chặn người, cho tới những lợi nhuận của nhà tù
Nhật báo Viễn Đông đã khám phá ra rằng mặc dù chính phủ Tổng Thống Barack Obama thách thức SB 1070, nhưng chính phủ này khi làm như vậy đã không căn cứ trên các quyền dân sự hoặc việc nhìn vào dáng dấp chủng tộc mà chặn lại xét hỏi người ta. Thay vì vậy, chính phủ Obama thách thức luật ấy dựa trên chuyện chính phủ liên bang là cơ quan duy nhất có thẩm quyền về các vấn đề di trú, chứ không phải là các tiểu bang có quyền ấy.
Vì đã không thách thức luật SB 1070 căn cứ vào các quyền dân sự hoặc vào chuyện nhìn dáng mà chặn người, nên theo tin tức cho biết thì chính phủ Tổng Thống Obama đã mở đường để cho điều khoản 2(b) đứng vững. Sau quyết định của Tối Cao Pháp Viện, tin tức truyền thông chính lưu cho biết rằng phán quyết ấy là một chiến thắng cho cả Arizona lẫn chính phủ Tổng Thống Obama, vì Arizona có thể giữ lại được điều khoản gây ra tranh cãi nhiều nhất trong SB 1070, và Tối Cao Pháp Viện bác bỏ những điều khoản khác để ủng hộ cho chính phủ Tổng Thống Obama.
Nhận thấy rằng điều khoản 2(b) là phù hợp với thẩm quyền liên bang chứ không phải là chống lại thẩm quyền ấy, Tối Cao Pháp Viện lưu ý rằng chính phủ liên bang và chính quyền tiểu bang đã làm việc chung với nhau về những vấn đề di trú. Chẳng hạn, căn cứ theo những chương trình liên bang như Các Cộng Đồng An Toàn và điều khoản 287(g) trong Đạo Luật Di Trú và Quốc Tịch (Immigration and Nationality Act), thì cảnh sát tiểu bang và địa phương xác định và tống giam những người không phải là công dân vào trong các nhà tù của tiểu bang và địa phương.
Tuy nhiên, trong tháng 5 năm 2012, nhật báo Viễn Đông đã đưa tin cho biết rằng các nhà tù tư nhân cũng được hưởng lợi từ việc giam giữ những người không phải là công dân Mỹ, và có thể hưởng lợi nhuận nhiều hơn nữa thông qua việc đem luật SB 1070 ra thi hành. Là một nhóm nhận tiền tài trợ của các công ty, Hội Đồng Giao Dịch Lập Pháp Hoa Kỳ (ALEC) qui tụ những nhà lãnh đạo công ty và các chính khách. Những thành viên này họp kín với nhau, và cùng nhau bỏ phiếu biểu quyết về những dự luật nhằm soạn thảo ra lại luật lệ tiểu bang. Chính ALEC đã ủng hộ những luật qui định giam giữ các tù nhân trong những khoảng thời gian lâu hơn, cho phép các công ty thu được lợi nhuận từ số lượng những người bị giam giữ trong các cơ sở cải huấn của ALEC.
Corrections Corporation of America (CCA – Công Ty Cải Huấn Hoa Kỳ), một công ty cựu thành viên của hội đồng ALEC, cũng đang điều hành các trại giam những người vi phạm luật di trú. Một mục tin tức của Đài NPR trong năm 2010 cho biết rằng ngoài những công ty nhà tù tư nhân khác, CCA đã dự định biến những trại giam giữ di dân vi phạm luật di trú thành một thị trường khổng lồ, có thể đủ sức chứa hơn một triệu người bị trục xuất bởi chính phủ Tổng Thống Obama, tính cho đến nay.
Trước khi bị trục xuất, họ bị giam giữ bởi Cơ Quan Di Trú và Quan Thuế (ICE), vốn là cơ sở khách hàng chính yếu tại 7 trại trong số 14 trung tâm giam giữ do CCA quản trị hoặc sở hữu trên khắp nước Mỹ, theo nhật báo Viễn Đông tìm hiểu và biết được.
Là một tổ chức từng phanh phui và đưa ra trước công luận những văn kiện luật lệ kiểu mẫu khác nhau của ALEC trong tháng 7 năm 2011, Trung Tâm Dân Chủ Truyền thông (CMD) cho biết rằng Dân Biểu Cộng Hòa Russell Pearce của Arizona đã soạn thảo ra Đạo Luật SB 1070, với nhiều ý kiến thu thập từ công ty CCA. Theo mục tin tức NPR cho biết, CCA và những công ty nhà tù tư nhân khác đã ráo riết vận động các nhà lập pháp Arizona, trước khi họ thông qua luật SB 1070, và theo tin tức cho hay, có 30 người trong số 36 nghị sĩ đồng bảo trợ luật ấy đã nhận được tiền của các công ty tài trợ cho các chiến dịch vận động tranh cử của họ.
SB 1070 đã được đưa về lại cho một tòa án quận hạt Arizona, để chờ quyết định thêm về việc đem luật này ra thi hành. - (VW)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Vanessa White/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/toa-khang-an-duy-tri-phan-quyet-cua-toi-cao-phap-vien-ve-luat-sb-nnvxobwy.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo