Bạn thích bài này?
Font-Size:
Trẻ em nghèo đông thêm, gánh nặng cho ngân sách giáo dục Cali
(VienDongDaily.Com - 01/08/2012)
Chuyện các em đi học không đều đặn và những mức tỉ lệ cao hơn của số học sinh bỏ ngang việc học đều có thể làm giảm bớt tỉ lệ trung bình của số lượng học sinh đều đặn tới lớp, và như thế có thể gây tác động trên ngân sách của một học khu và trên khả năng của học khu trong việc cung cấp chính những dịch vụ mà các học sinh vất vả thiếu thốn đang cần đến”.
Vanessa White/Viễn Đông

SACRAMENTO, California – Với nhiều tin tức do các phương tiện truyền thông chính lưu đưa ra, cho biết hiện nay số lượng trẻ em sống trong cảnh nghèo khổ đang tăng cao tại Hoa Kỳ, trong bối cảnh đó người ra có thể cảm nhận được những hậu quả mà hiện tượng gia tăng này gây ra trên nhiều cấp độ khác nhau, trong đó có lãnh vực giáo dục.


Những chương trình sinh hoạt hè sẽ bị giới hạn thêm khi ngân sách cắt giảm 
ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông

Trong tháng 5 năm 2012, nhóm EdSource – một tổ chức phi lợi nhuận, chuyên vận động hỗ trợ cho giáo dục trung tiểu học (K-12) và đại học cộng đồng của California – công bố một bản phúc trình. Bản báo cáo này cho biết rằng trong số những học khu lớn nhất của California, có 30 học khu đang gặp phải những yếu tố gây ra tình trạng căng thẳng cho ngành giáo dục, chẳng hạn như cho một số giáo chức và nhân viên nghỉ việc, tăng sĩ số học sinh trong lớp học, rút ngắn thời lượng giảng dạy trong một năm học, giảm bớt số thầy cô phụ trách cố vấn, tiết giảm những chương trình mùa hè, và số lượng học sinh ghi danh nhập học cũng bớt đi. Trong danh sách liệt kê những học khu như vậy, có Anaheim Union High School District (AUHSD), Garden Grove Unified School District (GGUSD), và Santa Ana Unified School District (SAUSD).
Cùng với những mối gây căng thẳng liên quan trực tiếp đến giáo dục, bản phúc trình cũng cho thấy rằng số lượng trẻ em nghèo và tình trạng thất nghiệp cao cũng là vấn đề gián tiếp ảnh hưởng đến giáo dục. Theo bản phúc trình cho biết, số trẻ em sống trong cảnh nghèo hoặc ở dưới mức bần cùng, từ 2007 đến năm 2011, đã tăng thêm 4 phần trăm, nơi hai học khu Anaheim và Santa Ana, cũng như tăng 11 phần trăm trong tổng số học sinh thuộc học khu Garden Grove. Học khu Santa Ana có tỉ lệ thất nghiệp cao nhất là13,8 phần trăm, tính trong số ba học khu năm 2010, trong khi đó Garden Grove có một tỉ lệ thất nghiệp là 13,7 phần trăm, và tỉ lệ thất nghiệp của học khu Anaheim là 13,1 phần trăm, theo bản phúc trình cho biết.
Tuy nhiên, trong khi tin tức cho biết mức tỉ lệ thất nghiệp của tiểu bang tăng lên cao ở các thành phố địa phương, thì ngân sách năm tài khóa 2012-2013 của California lại cắt bớt đi hàng tỉ Mỹ kim từ những khoản tài trợ cho các dịch vụ xã hội vốn nhằm mục đích hỗ trợ người thất nghiệp và dân nghèo. Chẳng hạn, con số những người thành niên nhận được các dịch vụ phúc lợi đang bị hạn chế lại còn 24 tháng được hỗ trợ, trước khi họ được yêu cầu phải đi làm việc, và cũng có giới hạn trong các chương trình chăm sóc trẻ em do tiểu bang tài trợ.
Bản phúc trình EdSource cho biết: “Những mức độ gia tăng như vậy có lẽ làm tăng cường độ nhu cầu cần đến một loạt rộng lớn gồm các dịch vụ. Các học sinh có thể cần thêm sự chú ý đến cá nhân, bao gồm việc cố vấn, những dịch vụ sức khỏe tâm thần, và những chương trình tăng cường việc ngăn ngừa nạn bỏ học. Chuyện các em đi học không đều đặn và những mức tỉ lệ cao hơn của số học sinh bỏ ngang việc học đều có thể làm giảm bớt tỉ lệ trung bình của số lượng học sinh đều đặn tới lớp, và như thế có thể gây tác động trên ngân sách của một học khu và trên khả năng của học khu trong việc cung cấp chính những dịch vụ mà các học sinh vất vả thiếu thốn đang cần đến”.

Các sáng kiến

Ngân sách 2012-2013 của California là dựa trên sáng kiến tăng thuế của Thống Đốc Jerry Brown, và sáng kiến này sẽ được đem ra cho cử tri biểu quyết vào ngày 6-11-2012. Nếu sáng kiến này không được thông qua, thì hệ thống giáo dục công lập của California sẽ phải chịu cắt giảm tài trợ ngay lập tức.
Được gọi là Dự Luật 30 (Proposition 30), hoặc Tăng Thuế Thương Vụ và Thu Nhập California, sáng kiến này sẽ tăng mức thuế thu nhập cá nhân đánh trên những người nào kiếm được 250.000 Mỹ kim trong bảy năm tiếp theo, và tạm thời tăng thuế thương vụ thêm ¼ phần trăm, trong vòng bốn năm. Được dự đoán sẽ tạo ra được từ 6,8 đến 9 tỷ Mỹ kim trong năm đầu tiên, và từ 5,4 đến 7,6 tỷ Mỹ kim trong những năm sau đó, những khoản tiền thu được từ thuế sẽ được phân phát cho các trường trung tiểu học (K-12) công lập và các trường đại học cộng đồng của tiểu bang, cũng như cho các dịch vụ an toàn công cộng.
Được hỗ trợ bởi các tổ chức, như Đảng Dân Chủ California và Liên Hiệp Giáo Chức California, tính cho đến tháng 7 năm 2012 có khoảng 11 triệu Mỹ kim đã được đóng góp cho một chiến dịch vận động hô hào cử tri bỏ phiếu “thuận” – trong số các nhà tài trợ cho chiến dịch này, có Ủy Ban Vận Động Chính Trị (PAC) của Hiệp Hội Y Khoa California và Hội Đồng Mậu Dịch Xây Dựng Kiến Thiết California.
Thông qua dự án Advancement Project, bà Molly Munger, một luật sư nổi tiếng ở Los Angeles, được coi là một nguồn lực chính yếu nằm đằng sau một sáng kiến khác, được gắn liền với giáo dục, gọi là Dự Luật 38 – tức là sáng kiến Thuế Thu Nhập Tiểu Bang California để Hỗ Trợ Giáo Dục Công Lập, còn được gọi là Con Em Chúng Ta, Tương Lai Chúng Ta (OCOF): Đạo Luật Các Trường Địa Phương và Đầu Tư Sớm và Giảm Nợ Trái Phiếu, dự luật này cũng sẽ được đem ra biểu quyết trong ngày bầu cử 6-11-2012. Không giống như sáng kiến của Thống Đốc Brown có được nhiều nhà tài trợ, bà Munger là nhà hiến tặng duy nhất đằng sau sáng kiến của bà, với hơn 8 triệu Mỹ kim đã được đóng góp.
Với sáng kiến của Luật Sư Munger, những khoản thu nhập sẽ được tạo ra từ việc đánh thuế người ta, dựa theo một biểu tính thuế căn cứ vào mức thu nhập của họ. Để được đặt vào trong một quỹ tín thác riêng biệt, mà Thống Đốc và cơ quan lập pháp tiểu bang sẽ không được phép đụng vào, số tiền thu về từ sáng kiến này được dự đoán sẽ lên tới ít nhất 10 tỉ Mỹ kim mỗi năm.
Mặc dù nhận sự chú ý của các phương tiện truyền thông chính lưu, như là một đối thủ cạnh tranh nghiêm túc với sáng kiến Thuế Triệu Phú, và được tán thành bởi Hiệp Hội Phụ Huynh Giáo Chức Tiểu Bang California (PTA), sáng kiến OCOF cũng đã bị chỉ trích là có thể tạo ra sự bối rối lầm lẫn cho các cử tri, vì họ có thể lầm OCOF với sáng kiến Thuế Triệu Phú trong kỳ bầu cử vào ngày 6-11-2012. - (VW)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Vanessa White/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/tre-em-ngheo-dong-them-ganh-nang-cho-ngan-sach-giao-duc-cali-cNv6qJYp.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo