Cách mạng văn hóa ở Trung Quốc: cuộc diệt chủng của Mao Trạch Đông qua lời kể người con đấu tố mẹ ruột
Tuesday, 16/12/2025 - 10:46:50 PM
NĂM ẤY, TÔI TỐ CÁO CHÍNH MẸ MÌNH; NGÀY HÔM SAU BÀ BỊ XỬ BẮN — GIỜ TÔI ĐÃ GIÀ, ĐÊM NÀO CŨNG SỐNG TRONG ÁC MỘNG

Năm 1970, giữa cao trào Cách mạng Văn hóa, Trương Hồng Binh mới 16 tuổi nhưng đã là một hồng vệ binh cuồng tín. Với cậu, Mao Trạch Đông là chân lý tuyệt đối, còn mọi nghi ngờ đều là tội ác.
Một buổi tối trong gia đình ở An Huy, khi tranh luận về sách vở, mẹ cậu – bà Phương Trung Mưu – buột miệng nói rằng có những câu người ta gán cho Mao thực ra không phải do Mao viết, và việc thần thánh hóa lãnh tụ là không bình thường. Chỉ vài câu nói ấy thôi cũng đủ làm không khí trong nhà nổ tung. Đối với người mẹ, đó có thể chỉ là lời than mệt mỏi; nhưng với cậu con trai đã được giáo dục bằng đấu tranh giai cấp, đó là lời “phản cách mạng” không thể tha thứ.
Cơn phẫn nộ nhanh chóng biến thành hành động. Trương Hồng Binh cùng cha mình viết đơn tố cáo chính người mẹ, người vợ trong gia đình, lên chính quyền địa phương. Không yên tâm, cậu còn tự tay viết thêm một bản tố cáo khác, đeo huy hiệu hồng vệ binh, lén gửi để chắc chắn vụ việc không bị bỏ qua. Chỉ trong một đêm, ranh giới giữa mẹ và “kẻ thù giai cấp” bị xóa sạch. Ngày hôm sau, bà Phương Trung Mưu bị bắt.
Vài tuần sau, tại một buổi “đấu tố” công khai với hàng nghìn người, bà bị trói, treo bảng “phản cách mạng” trước ngực, ép quỳ giữa quảng trường. Bản án được tuyên rất nhanh: tử hình, thi hành ngay. Khi đoàn xe chở bà ra pháp trường, Trương Hồng Binh đứng trong đám đông nhưng không dám tiến lên. Người mẹ bị bắn chết, còn cậu con trai – người đã góp phần đẩy bà đến cái chết – chỉ biết đứng chết lặng, vừa sợ hãi vừa trống rỗng.
Bi kịch không kết thúc ở đó. Gia đình tan nát, cha mẹ ly hôn trên giấy tờ để “cắt đứt quan hệ với phản cách mạng”, bản thân Trương Hồng Binh và cha cũng bị xã hội xa lánh. Nhiều năm trôi qua, khi Cách mạng Văn hóa kết thúc và sự cuồng tín dần lắng xuống, ông mới bắt đầu hiểu điều mình đã làm. Ông viết đơn, viết hồi ký, cố xin phục hồi danh dự cho mẹ, thú nhận rằng ngày ấy ông đã đặt khẩu hiệu lên trên tình mẫu tử.
Giờ đây, khi đã già, Trương Hồng Binh nói rằng mỗi đêm ông vẫn mơ thấy mẹ. Trong những cơn ác mộng ấy, không có khẩu hiệu, không có quảng trường, chỉ có ánh mắt của người phụ nữ đã sinh ra ông – ánh mắt của một người mẹ trước khi bị chính con mình đẩy ra trước họng súng. Đó là bản án không tòa án nào tuyên, nhưng kéo dài suốt phần đời còn lại.
TH
Viết bình luận đầu tiên
MỚI CẬP NHẬT

ĐỌC THÊM
Ai đang thực sự giữ tiền trong xã hội và số phận của dân chúng ra sao ở Mỹ và Trung Quốc
Dòng tiền luôn tìm đến nơi có quyền lực quyết định phân bổ – và số phận một quốc gia được định đoạt không phải bởi có bao nhiêu tiền, ...
Hồ sơ Epstein, Trump, cánh tả và bài kiểm tra cuối cùng của lý trí nước Mỹ
Khi bằng chứng bị thay thế bằng ám chỉ, thời điểm bị dùng như vũ khí và truyền thông dẫn dắt niềm tin thay cho sự thật, vấn đề không ...
Bầu cử Mỹ giữa nhiệm kỳ: cán cân thăm dò không còn ủng hộ Trump, tả khuynh tiếp tục đánh phá
Hồi hộp trước bầu cử giữa nhiệm kỳ giữa mức tín nhiệm ông Trump suy giảm giữa nhiều scandal trên TruthSocial
Hồ sơ Epstein và khoảnh khắc mặt nạ của giới tinh hoa phương Tây, đặc biệt giới cấp tiến tả khuynh, rơi xuống
Epstein không chỉ phơi bày một cá nhân suy đồi, mà hé lộ một tầng văn hóa quyền lực nơi đạo đức bị trao đổi lấy ảnh hưởng, còn ánh ...
Sống Hèn Quen Thói
Đáng lẽ tôi không viết gì, nhưng có vài điều thấy chướng tai gai mắt nên tôi phải vài dòng.