Bạn thích bài này?
Font-Size:
Số phiếu sắc dân đang tăng, các ứng viên có tiếp xúc thêm với cử tri thiểu số?
(VienDongDaily.Com - 23/05/2012)
Giới cử tri người Mỹ gốc Á Châu cũng có xu hướng thuộc về nhiều mức thu nhập khác nhau, đều hơn so với các nhóm cử tri da trắng, người Mỹ gốc Phi Châu, và các cử tri Latino, theo cuộc thăm dò cho biết.
Cử tri và lá phiếu 2012

Vanessa White/Viễn Đông


WESTMINSTER, California – Lâu nay, hiện tượng số lượng cử tri thuộc các sắc dân thiểu số đang tăng lên được đề cao như là một yếu tố làm biến đổi bối cảnh chính trị của tiểu bang này, giữ cho một xu hướng đảng phái tiếp tục diễn tiến từ năm 1992 cho đến nay. Tuy nhiên, trong khi các cử tri sắc tộc được coi là đã làm cho tiểu bang chuyển hướng về mặt chính trị, trong đó quyền kiểm soát từ Cộng Hòa chuyển sang cho Dân Chủ, một cuộc thăm dò công luận gần đây gợi ý cho thấy rằng không nên tập trung vào sức mạnh của số phiếu các sắc dân, mà nên tập trung vào chuyện liệu các cử tri sắc tộc thiểu số có đi bầu cử hay không.


Một số ứng cử viên địa phương cũng như các vị dân cử thường đến dự những sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam như dịp Quốc Hận 30-4 năm 2012 vừa qua tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ ở Westminster, để cho thấy sự quan tâm của họ đối với cộng đồng - ảnh: Nguyễn Văn Liêm/Viễn Đông

Một cách thiết thực hơn, nhật báo Viễn Đông đang nêu ra câu hỏi: các ứng cử viên sẽ có quan hệ tốt đẹp đến mức độ nào với giới cử tri sắc dân tại địa phương?
Vào hôm 4-5-2012, trong một đợt huấn luyện cho giới truyền thông biết cách đưa tin về bầu cử, do hiệp hội truyền thông New America Media (viết tắt là NAM) tổ chức tại Los Angeles, ông Mark DiCamillo, một thuyết trình viên và là giám đốc của tổ chức thăm dò Field Poll, nói với các đại diện giới truyền thông sắc tộc về một số xu hướng bỏ phiếu bầu cử nơi các nhóm cử tri thuộc những nhóm sắc dân tộc. Chẳng hạn, theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận của Field Poll cho thấy trong tháng 2 năm 2012, thì các cử tri người Mỹ gốc Á Châu có lẽ đều nằm trong độ tuổi 40-65 và hầu chắc sẽ dồn phiếu cho ứng cử viên Dân Chủ, mặc dù cũng có một xu hướng khá cao nơi nhóm này muốn trở thành các cử tri độc lập, và có một số tiểu nhóm, chẳng hạn như những người Mỹ gốc Việt, thường có khuynh hướng dồn phiếu cho Đảng Cộng Hòa.
Giới cử tri người Mỹ gốc Á Châu cũng có xu hướng thuộc về nhiều mức thu nhập khác nhau, đều hơn so với các nhóm cử tri da trắng, người Mỹ gốc Phi Châu, và các cử tri Latino, theo cuộc thăm dò cho biết.
Tuy nhiên, cuộc thăm dò này đã trở thành một nguồn gây ra tranh cãi trong cuộc huấn luyện đưa tin bầu cử, vì ông DiCamillo nói rằng chuyện Field Poll thiếu nguồn tài trợ có nghĩa là cuộc thăm dò ý kiến này chỉ được thực hiện bằng hai ngôn ngữ là tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha mà thôi, mặc dù ông có nói thêm rằng mẫu 5 phần trăm các cử tri người Mỹ gốc Á Châu cũng được xem là đáng kể về mặt thống kê rồi. Một thuyết trình viên khác là Giáo Sư Jane Junn, dạy khoa chính trị học tại trường đại học University of Southern California, đã lên tiếng chỉ trích lời bình luận của ông DiCamillo, sau khi nghe ông trình bày. Giáo Sư Junn nói rằng số lượng cử tri Mỹ gốc Á Châu chiếm 13 phần trăm trong tổng số những người đi bầu cử của California, và họ đã không được đại diện đầy đủ đúng mức trong cuộc thăm dò của Field Poll, bởi vì các cử tri người Mỹ gốc Á Châu phần lớn đều tùy thuộc vào các thứ tiếng Châu Á bản ngữ của họ, thay vì dựa vào Anh ngữ và tiếng Tây Ban Nha.
Sau đó cùng ngày, ra ngoài đề tài thăm dò dư luận, bà Michelle Romero, quản trị viên chương trình của Viện Greenlining Institute, nói với nhóm đại diện các phương tiện truyền thông sắc tộc rằng ngôn ngữ là nguyên do khiến các cử tri sắc tộc không tham gia vào tiến trình soạn thảo và biểu quyết sáng kiến. Những diễn giả khác trong cuộc huấn luyện còn đi xa thêm nữa, đề cập đến mức tỉ lệ tài trợ 2 phần trăm hoặc thấp hơn, mà các ứng cử viên chi tiêu cho việc liên lạc tiếp xúc với các cử tri thuộc các nhóm sắc dân thiểu số.
Một số thuyết trình viên đã đặc biệt trích dẫn cuộc thăm dò của các tổ chức Lake Research Partners (LRP), Trung Tâm Pháp Lý Người Mỹ gốc Á Châu (AAJC), và Người Mỹ GốcÁ Châu và Thái Bình Dương Mỹ (APIA), mà nhật báo Viễn Đông đã đưa tin trong số ra ngày 2-5-2012, cho thấy rằng các ứng cử viên tổng thống phần lớn đều đặc biệt bỏ lơ các cử tri người Mỹ gốc Á Châu. Trong những nỗ lực nhằm trả lời cho câu hỏi mà Viễn Đông đã đặt ra, là các ứng cử viên sẽ có mối quan hệ tốt đẹp đến mức độ nào với các cử tri sắc dân thiểu số tại địa phương, Viễn Đông đã thu thập tin tức từ những trang mạng của các ứng cử viên khác nhau, từ những cuộc thảo luận đích thân gặp mặt hoặc trên điện thoại với các ứng cử viên, cũng như từ những lần quan sát các ứng cử viên khi họ xuất hiện trong những dịp gặp gỡ hội họp tại địa phương trong cộng đồng này.

Ứng cử viên địa phương tiếp xúc với cộng đồng Việt Nam
Trong dịp bầu cử sơ bộ ngày 5-6-2012 sắp tới, những cuộc đua có ảnh hưởng trực tiếp đến cộng đồng Việt Nam ở Quận Cam là chức vụ Giám Sát Viên Địa Hạt 1, Hội Đồng Giám Sát Quận Cam; Ủy Viên Địa Hạt 1, Hội Đồng Giáo Dục Quận Cam; Dân Biểu Tiểu Bang Địa Hạt 69 và 72; và Dân Biểu Liên Bang Địa Hạt 47.
Các cuộc đua có vẻ khá đồng đều giữa số ứng cử viên Dân Chủ và Cộng Hòa. Có ít nhất một ứng cử viên người Mỹ gốc Việt theo Đảng Dân Chủ có vẻ đi ngược lại những kết quả thăm dò cho thấy mức độ thiên về Đảng Cộng Hòa của nhóm cử tri Mỹ gốc Việt.
Mặc dù tất cả những ứng cử viên nói trên đều sẽ phục vụ cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Quận Cam, chỉ chừng 11 trong số 22 ứng cử viên thuộc các cuộc đua chính trị đã đến thăm tòa soạn Viễn Đông để bàn thảo về các vấn đề, dự các buổi lễ lạc, sinh hoạt trong cộng đồng, tổ chức họp báo, hay đã bày tỏ cho Viễn Đông biết rằng họ quan tâm tìm đến cộng đồng Việt Nam. Những lần tiếp xúc với giới truyền thông như thế đều được xem là quan trọng cho các ứng cử viên, cho họ cơ hội để kết nối, liên lạc với những cử tri qua những phương tiện thường được xem là giữ vai trò lãnh đạo trong cộng đồng thiểu số và được nể vì, theo những thuyết trình viên của NAM cho biết tại buổi huấn luyện báo chí ngày 4-5-2012.
Mặc dù có những ứng cử viên đến thăm tòa soạn Viễn Đông để nói về các vấn đề quan tâm, đi dự sinh hoạt cộng đồng, hay tổ chức họp báo, ngay cả khi họ là ứng cử viên gốc Việt, nhật báo Viễn Đông chưa tìm thấy những đường dẫn trên mạng đến một phiên bản bằng tiếng Việt của trang mạng của họ, hay việc đưa ra những tài liệu tham khảo về cuộc tuyển cử bằng Việt ngữ.
Sở Ghi Danh Cử Tri Quận Cam (OC Registrar of Voters) có đăng những bản tuyên bố ứng cử của các ứng cử viên bằng tiếng Việt. Nếu quý độc giả quan tâm muốn đọc, quý vị có thể vào trang mạng www.ocvote.com và bấm vào “Tiếng Việt” ở góc phải phía trên để được hướng dẫn đến các bản tuyên bố này. - (VW)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Vanessa White/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/so-phieu-sac-dan-dang-tang-cac-ung-vien-co-tiep-xuc-them-voi-cu-QUT4Z6na.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo