Thursday, 31/05/2018 - 07:33:53

Blogger Mẹ Nấm tuyệt thực một tuần, mong thư bạn bè

Bài TRỊNH KIM TIẾN


Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger với biệt danh Mẹ Nấm, 39 tuổi, sinh tại Khánh Hòa, là một người hoạt động xã hội và bất đồng chính kiến. Từ năm 2009 đến năm 2016 Mẹ Nấm đã bị nhà cầm quyền bắt nhiều lần, vì đòi dân quyền, biểu tình phản đối Trung Cộng chiếm đảo VN tại Biển Đông, phản đối công ty Formosa trong vụ gây ô nhiễm cá chết tại miền Trung. Trong lần bắt mới nhất năm 2016 và bị xử năm 2017, Như Quỳnh bị tuyên án 10 năm tù.


Bà Nguyễn Tuyết Lan cùng hai cháu ngoại đứng bên ngoài trại giam tại tỉnh Thanh Hóa, nơi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thường từ chối thức ăn của nhà tù vì ăn xong “cảm thấy cơ thể lạ lạ và rất mệt. Quỳnh chỉ ăn những đồ khô như mì gói, đồ mẹ gửi vào hay trái cây.” (Trịnh Kim Tiến/Facebook)

Trong khi cô ở tù, hai con của cô được bà ngoại nuôi. Hai bé này có tên gọi ở nhà là Nấm và Gấu. Như Quỳnh đã bị chuyển trại giam từ Khánh Hòa ra Thanh Hóa. Cô được trao các giải thưởng từ các nước và tổ chức bảo vệ nhân quyền.
Dưới đây là bài viết mới nhất, của Trịnh Kim Tiến, về chuyến thăm tù nhân lương tâm Mẹ Nấm, được đăng lại trên mạng Dân Làm Báo, về tình trạng khốn khổ của Mẹ Nấm trong lao tù cộng sản còn kéo dài trên đất nước Việt Nam qua thế kỷ thứ 21.

- Quỳnh nói với mẹ: “Mẹ về nói với bạn bè con, có thương con thì viết thư gửi vào trại cho con, gửi qua đường bưu điện đến phân trại k4, phân đội 40, trại 5 Thanh Hóa.”

Đó là cách mà chị phản ứng lại việc trại giam “giam giữ” thư từ của chị một cách vô lý. Những bức thư chị viết về cho các con đều không đến được tay gia đình.

Quỳnh muốn bạn bè gửi thư vào vì chị thương và rất nhớ mọi người, chị muốn biết anh chị em mình ở ngoài cuộc sống ra sao, có khỏe không? Việc gửi và nhận thư pháp luật hiện hành cũng không cấm, ai cho họ cái quyền nhốt thư của chị lại?

Mẹ của Nấm và Gấu muốn đọc thư của mọi người và sẽ đấu tranh trong trại giam để nhận được những bức thư ấy.

Trưa nay [thứ Năm, 31 tháng 5, 2018], Gấu sau hai năm xa cách đã được gặp mẹ Tý Quỳnh. Mẹ nó hỏi là lần sau Gấu có đi thăm mẹ nữa không? Nó trả lời “không, ói nhiều lắm Tý Quỳnh.”

Nấm thì khác, “người lớn” rồi, dù ói xanh xao mặt mày nhưng vẫn luôn hy vọng được ra thăm mẹ tiếp.
Buồn cho hai con, không được ăn cùng mẹ bữa cơm. Khi bà hỏi thì cán bộ trại giam từ chối. Họ nói chỉ cho người cải tạo tốt được hưởng đặc ân đó. Còn Quỳnh, được biết trước đó chỉ hơn chục ngày thôi, chị còn tuyệt thực một tuần liền để phản đối họ.

Quỳnh nói với mẹ chị rằng “con đã tuyệt thực từ ngày 5 đến 11 tháng 5 vì con không đồng ý với một số hành động, cách đối xử của trại giam.”

Quỳnh cho biết thêm, chị hiện không nhận thức ăn của trại giam để ăn nữa vì mỗi lần ăn xong chị cảm thấy cơ thể lạ lạ và rất mệt. Quỳnh chỉ ăn những đồ khô như mì gói, đồ mẹ chị gửi vào hay trái cây.
Cho đến giờ, họ vẫn muốn Quỳnh phải viết bản nhận tội, kiểm điểm nhưng chị kiên quyết không viết. Chị tuyệt thực để phản đối bất công và mong muốn mọi người viết thư cho mình để đòi lại quyền thư tín.

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp