Bạn thích bài này?
Font-Size:
Ghét
(VienDongDaily.Com - 06/09/2012)
Mở ngoặc, hỏi nhỏ cụ một câu, tôi thuộc bài kỹ không? Ai dám bảo là tôi đang trên đà lú lẫn nào? Nhà dưỡng lão chưa thể nào coi tôi là một con mồi trong tương lai gần được. Đóng ngoặc.
Mấy năm trước tôi đã viết nhiều bài nói về Yêu. Bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ là tôi yêu những gì??? Yêu người hay yêu của? Nhưng trong cái kho tàng gồm các tác phẩm cũ của tôi, tôi chưa hề tìm thấy một bài nào nói về Ghét cả. Thật là một điều thiếu xót rất ư là to lớn.
Tôi hơi ngạc nhiên. Một con người rất đáng ghét như tôi - vừa liều vừa ẩu như tôi - không có lẽ không có một điều gì tôi không thích, không ưa ở cõi đời hay sao chứ? Tôi lại còn được bình bầu là một con người cái gì cũng dám nói, thế mà tại sao trong mấy chục năm hành nghề, tôi lại không dám nói đến cái đề tài rất hấp dẫn và quen thuộc này? Bộ tôi mà cũng biết sợ sao chứ? Hay là tôi ngoan đạo, vâng lời Chúa Giêsu cho nên nói gì thì nói, làm gì thì làm, nhưng tôi luôn luôn thể hiện cái điều răn thứ nhất là Mến Chúa Yêu Người, cho nên không dám nghĩ đến chuyện ghét. Cho dù là thế đi nữa, thì, có ai bảo tôi phải nói chuyện ghét người đâu, trên đời này, ngoài nguời ra còn thiếu gì thứ khác, có thể ghét được?
Vì thế, để bù lại cái sự thiếu sót này, hôm nay tôi nói đến cái chuyện ghét. Cụ yên tâm đi, tôi không nói đến chuyện ghét người ta, ghét anh em, ghét chúng sinh, nhưng tôi nói chuyện ghét những thứ khác. Nếu cụ liều, cụ tò mò, muốn biết thì xin cụ tiếp tục đọc. Còn như cụ nhát thỏ, cụ ngoan đạo, cụ là thánh, cụ sợ mất linh hồn, thì cụ không xem cũng không sao. Chúng ta đang sống trên đất tự do mà. Tôi ok, cụ cũng ok, cụ có thể không thích nghe những chuyện láo lếu tôi đầu độc cụ. Như vậy cũng ok. Mở ngoặc, hỏi nhỏ cụ một câu, tôi thuộc bài kỹ không? Ai dám bảo là tôi đang trên đà lú lẫn nào? Nhà dưỡng lão chưa thể nào coi tôi là một con mồi trong tương lai gần được. Đóng ngoặc.
Tôi xin nhắc để cụ nhớ cho rằng, tôi là một nhà tâm lý - không phải là tâm lý da mà cũng chẳng phải là tâm lý thịt - mà là tâm lý xương. Những điều tôi nói ra xương xẩu vô cùng, đầu óc phải đầy sỏi sạn may ra mới thông cảm hoặc mới thấm. Còn những cụ thánh thiện như cụ đây, chẳng hiểu cụ có thích không nữa, hay là cụ lại xếp tôi vào loại những người cụ ghét cũng chưa biết chừng. Nhưng ở đời này, yêu ghét là một điều rất ư là tương đối. Có cái mới đầu cụ yêu ơi là yêu, nhưng một hồi sau cụ lại ghét ơi là ghét. Cũng có những điều, mới đầu cụ ghét, nhưng sau đó cụ lại yêu. Có những người lúc thì cụ yêu, lúc cụ lại ghét, đào đất đổ đi. Vì thế, tôi không sợ, không ngại điều yêu ghét ở đời. Hơn nữa, con người mỗi người một tính, một nết, một sở thích khác nhau. Cái cụ ghét, có thể tôi yêu, cái cụ yêu, có thể tôi lại không thích. Cụ ghét tôi, nhưng biết đâu lại có cụ khác không ghét tôi mà lại còn ưa tôi cũng nên. Bá nhân bá tính mà cụ. Cần phải học hỏi và áp dụng triệt để cái văn hóa OK của người anh em bản xứ, nếu muốn trở thành một dân tộc văn minh, cụ ạ.
Tôi hỏi thật cụ, khi xem tivi, cụ có bao giờ chú ý đến mấy cái quảng cáo không? Tôi bị cái tật tò mò, cho nên cái gì tôi cũng xem hết. Xem cả quảng cáo từ lớn đến nhỏ, từ hay đến dở. Vì thế hôm nay mới có chuyện mà nói chứ. Những cái quảng cáo là những sản phẩm cao cấp, nhiều tiền lắm đấy cụ ơi. Làm một cái quảng cáo đã tốn bạc triệu rồi, mà chiếu quảng cáo trên tivi để quảng cáo cũng bộn tiền không kém. Trong những chương trình được nhiều khán giả chiếu cố - chẳng hạn như các cuộc tranh tài thể thao - mỗi giây chiếu quảng cáo có thể lên đến bạc triệu. Thành thử những món hàng được quảng cáo bằng những tác phẩm chiếu trên tivi phải là những sản phẩm có giá trị. Chẳng hạn như thuốc men, xe hơi hay những tiệm ăn được nhiều người yêu chuộng. Có những cái quảng cáo rất hay, xem rất thú vị, và nó ghi dấu ấn trong đầu người xem, để khi cần đến một món hàng, một dịch vụ nào, người ta nghĩ ngay đến cái quảng cáo món hàng đó, và chiếu cố món hàng đó. Như vậy thì những nhà sản xuất mới bõ công bỏ tiền ra quảng cáo chứ.
Tôi xem nhiều, nhưng cái hay thì tôi chẳng nhớ, cái dở thì chúng lại ám ảnh tôi. Nhất là những cái làm tôi khó chịu, tôi chẳng bao giờ quên cả. Những loại quảng cáo tôi ghét nhất là loại quảng cáo thuốc. Bất cứ loại thuốc nào mới sản xuất, mấy nhà tài phiệt cũng đem ra quảng cáo tưng bừng để cho người ta biết đến, để người ta mua. Nhưng mà tôi, tôi ghét loại quảng cáo này vì bất cứ một loại thuốc chữa một bệnh nào, khi xem xong, chúng cũng làm cho tôi cảm thấy mình có cái bệnh ấy. Cụ có nhớ một hồi - lâu rồi - trên tivi, bất cứ đài nào cũng quảng cáo cái bệnh đau chân mà họ gọi là… cái gì restless… lâu ngày quên mất tiêu rồi. Cái loại đau chân mà khi nằm thì đau, khi đau thì phải đứng lên đi lại thì mới hết. Tôi thấy rõ ràng là tôi bị cái bệnh đó. Nhiều phen tôi đã tính đi bác sĩ xin đơn thuốc đó rồi đấy chứ. Nhưng mà xem hồi lâu, khi họ nói đến những phản ứng phụ của thuốc, tôi bèn đổi ý. Không uống thuốc thì chỉ mắc mỗi một bệnh đau bắp thịt, đau chân, nhưng uống thuốc vào rất có thể sẽ bị hàng trăm ngàn bệnh khác, nguy hiểm hơn, đau đớn hơn vì phản ứng phụ của thuốc. Thế là tôi ghét cay ghét đắng cái loại quảng cáo này. Xém tí nữa, không xem kỹ, có khi tôi đã trở thành nạn nhân đầu tiên của môn thuốc này, vì cái quảng cáo này rồi cũng nên. Hú vía. Lâu lắm rồi, chẳng thấy chiếu lại cái quảng cáo này nữa. Chắc là những phản ứng phụ lại công hiệu hơn là cách chữa bệnh rồi.
Loại quảng cáo thuốc thứ hai, là loại quảng cáo thuốc đêm bảy ngày ba, theo toa của vua Minh Mạng, bên Mỹ này gọi nôm na là viagra hoặc cialis. Nhìn mặt mấy anh chị trơ trẽn, già khú mà còn ham, làm trò ngây thơ cụ, tống tình mí nhau, thấy vô duyên, kệch cỡm không chịu được. Nhưng mà tôi không ghét vì cái vụ đó. Người ta ham là chuyện của người ta, không mắc mớ gì đến tôi. Nhưng tôi ghét cái màn cuối cùng của cái tuồng này. Cái quảng cáo này kết thúc bằng hình ảnh hai anh chị, mỗi người ngồi trong một cái bồn tắm để song song ở ngoài vườn, xây lưng lại với khán giả. Tại sao lại ngồi mỗi người trong một bồn tắm riêng? Nếu toa thuốc hay và kiến hiệu thì phải ngồi chung trong một cái thôi chứ? Tôi hỏi cụ như vậy có nghĩa là gì??? Tôi chịu không thể giải thích được cái tư tưởng cao siêu qua cái hình ảnh ngồi trong bồn tắm, ở ngoài vườn, ngắm màn đêm xuống dần, đó. Cho nên tôi ghét!
Tôi là một con người giầu tưởng tượng, cứ xem quảng cáo thuốc nào là y như rằng cảm thấy mình mắc bệnh đó. Không biết các cụ ông có mắc cái bệnh tưởng tượng giống tôi không nhỉ?
Nếu có thì cũng hơi phiền đấy nhá!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Bà Ba Phải

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/ghet-5y946aDb.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Quĩ Hưu Roth IRA

Nếu tới ngày bạn và tôi tới tuổi hưu mà cái quĩ SSA này chẳng còn bao nhiêu, thì chúng ta vẫn có tiền từ các Quĩ Hưu riêng bù cặp thêm vào để cuộc sống trong những ngày già đừng quá nỗi xập xệ.

Thường xuyên cập nhật văn bản thừa kế để khỏi mất $400,000

Nếu có những sự kiện lớn xảy ra trong đời sống, như mới sinh con, có người mới chết, mới lập hôn thú, hoặc mới ly dị, cần phải xin một tờ khác để làm lại.

Lỗi lầm chết người làm tiêu mất $400,000 trong quĩ hưu IRA

Mấy tuần nay, chúng ta đang nói về các quyền lợi của quĩ hưu, như 401 K và IRA. Không đơn thuần là quĩ tiết kiệm, các quĩ hưu nói trên là trương mục đầu tư, nghĩa là tiền có thể đẻ ra tiền hoặc phút chót tiền có thể bốc hơi.

Quĩ Hưu 401 K và Quĩ Hưu IRA

Quĩ Hưu 401 K là một trương mục đầu tư được xây dựng để người đi làm có thêm tiền xài cho những ngày về hưu. Đây là tiền người đi làm tự ý dành ra, khác với số tiền họ buộc phải đóng vào quĩ An Sinh Xã Hội (Social Security Adminstration, gọi tắt là SSA) hàng tháng.

Chọn lựa đầu tư trong quĩ hưu 401 K (bài 2)

Bài trước chúng ta đã bắt đầu nói đến cách thức đầu tư trong quĩ hưu 401 K. Để đáp ứng nhu cầu của người đầu tư bình dân, các chuyên viên tài chánh đã “tạo ra” các Mutual Funds, rồi phân hạng chúng theo mức độ rủi ro. Hai sáng kiến này đã đơn giản hóa vấn đề chọn lựa đầu tư khá nhiều. Nhưng cuối cùng chúng ta – và chính chúng ta

Chọn lựa đầu tư trong Quĩ Hưu 401 K

Như chúng ta đã biết, mở quĩ hưu 401 K là một hình thức đầu tư. Mà đầu tư thì luôn luôn có may rủi. Nếu thuận buồm xuôi gió, gọi chung là “may,” chúng ta sẽ được lời nhiều, có thể gấp đôi, gấp 3 hoặc gấp cả chục lần. Nếu sự việc không xảy ra như mong muốn, gọi chung là “rủi,” chúng ta sẽ được ít lời

Quĩ hưu 401K: Nên chăng?

Bài trước chúng ta đã đề cập những lợi điểm căn bản của Quĩ Hưu 401 K. Chỉ nghe nói về những lợi điểm ấy, chắc ai cũng muốn có một quĩ hưu như vậy. Nhưng thực tế thì sao? Có khá nhiều người có đủ tiêu chuẩn mở Quĩ Hưu, nhưng lại bỏ quyền lợi ấy. Còn những người thực sự tham gia, thử hỏi mấy ai nhìn thấy đồng tiền

Món quà của Uncle Sam: 401 K

Làm dân Mỹ là phải biết Uncle Sam, một người “chú” không mấy được ưa thích do bản tính thích đòi hỏi tiền bạc từ trong túi người dân. Uncle Sam, biệt danh của Sở Thuế Liên Bang, chả mấy khi cho ai quà cáp gì. Nhưng nói thế không có nghĩa là không bao giờ có. Trong số những món quà ít ỏi mà Uncle Sam dành cho người đi làm và đóng

Đi tìm một cách tránh thuế?

Lần trước, chúng ta có đề cập việc sử dụng “quĩ hưu” để có thêm quyền lợi cho tuổi già. Trước khi xem xét chi tiết của từng loại quĩ hưu, chúng ta cần biết tác dụng của thuế đối với các quĩ này như thế nào. Trước tiên, thuế được hiểu là số tiền chúng ta phải trích ra từ những gì mình nhọc công tích lũy được

Quyền lợi của tuổi già?

Đọc cái tiêu đề trên, chắc nhiều người nghĩ tới … tiền già (tiền SSI), là khoản tiền mà xã hội Hoa Kỳ biếu không cho những người từ 65 tuổi trở lên, hoặc bệnh tật ngặt nghèo, không còn đủ sức khỏe đi làm tự nuôi sống bản thân, mà quá trình đóng góp khi còn đi làm việc cũng không đủ bảo đảm một lợi tức tối thiểu để sinh sống.
Quảng cáo