Bạn thích bài này?
Font-Size:
Ghét
(VienDongDaily.Com - 06/09/2012)
Mở ngoặc, hỏi nhỏ cụ một câu, tôi thuộc bài kỹ không? Ai dám bảo là tôi đang trên đà lú lẫn nào? Nhà dưỡng lão chưa thể nào coi tôi là một con mồi trong tương lai gần được. Đóng ngoặc.
Mấy năm trước tôi đã viết nhiều bài nói về Yêu. Bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ là tôi yêu những gì??? Yêu người hay yêu của? Nhưng trong cái kho tàng gồm các tác phẩm cũ của tôi, tôi chưa hề tìm thấy một bài nào nói về Ghét cả. Thật là một điều thiếu xót rất ư là to lớn.
Tôi hơi ngạc nhiên. Một con người rất đáng ghét như tôi - vừa liều vừa ẩu như tôi - không có lẽ không có một điều gì tôi không thích, không ưa ở cõi đời hay sao chứ? Tôi lại còn được bình bầu là một con người cái gì cũng dám nói, thế mà tại sao trong mấy chục năm hành nghề, tôi lại không dám nói đến cái đề tài rất hấp dẫn và quen thuộc này? Bộ tôi mà cũng biết sợ sao chứ? Hay là tôi ngoan đạo, vâng lời Chúa Giêsu cho nên nói gì thì nói, làm gì thì làm, nhưng tôi luôn luôn thể hiện cái điều răn thứ nhất là Mến Chúa Yêu Người, cho nên không dám nghĩ đến chuyện ghét. Cho dù là thế đi nữa, thì, có ai bảo tôi phải nói chuyện ghét người đâu, trên đời này, ngoài nguời ra còn thiếu gì thứ khác, có thể ghét được?
Vì thế, để bù lại cái sự thiếu sót này, hôm nay tôi nói đến cái chuyện ghét. Cụ yên tâm đi, tôi không nói đến chuyện ghét người ta, ghét anh em, ghét chúng sinh, nhưng tôi nói chuyện ghét những thứ khác. Nếu cụ liều, cụ tò mò, muốn biết thì xin cụ tiếp tục đọc. Còn như cụ nhát thỏ, cụ ngoan đạo, cụ là thánh, cụ sợ mất linh hồn, thì cụ không xem cũng không sao. Chúng ta đang sống trên đất tự do mà. Tôi ok, cụ cũng ok, cụ có thể không thích nghe những chuyện láo lếu tôi đầu độc cụ. Như vậy cũng ok. Mở ngoặc, hỏi nhỏ cụ một câu, tôi thuộc bài kỹ không? Ai dám bảo là tôi đang trên đà lú lẫn nào? Nhà dưỡng lão chưa thể nào coi tôi là một con mồi trong tương lai gần được. Đóng ngoặc.
Tôi xin nhắc để cụ nhớ cho rằng, tôi là một nhà tâm lý - không phải là tâm lý da mà cũng chẳng phải là tâm lý thịt - mà là tâm lý xương. Những điều tôi nói ra xương xẩu vô cùng, đầu óc phải đầy sỏi sạn may ra mới thông cảm hoặc mới thấm. Còn những cụ thánh thiện như cụ đây, chẳng hiểu cụ có thích không nữa, hay là cụ lại xếp tôi vào loại những người cụ ghét cũng chưa biết chừng. Nhưng ở đời này, yêu ghét là một điều rất ư là tương đối. Có cái mới đầu cụ yêu ơi là yêu, nhưng một hồi sau cụ lại ghét ơi là ghét. Cũng có những điều, mới đầu cụ ghét, nhưng sau đó cụ lại yêu. Có những người lúc thì cụ yêu, lúc cụ lại ghét, đào đất đổ đi. Vì thế, tôi không sợ, không ngại điều yêu ghét ở đời. Hơn nữa, con người mỗi người một tính, một nết, một sở thích khác nhau. Cái cụ ghét, có thể tôi yêu, cái cụ yêu, có thể tôi lại không thích. Cụ ghét tôi, nhưng biết đâu lại có cụ khác không ghét tôi mà lại còn ưa tôi cũng nên. Bá nhân bá tính mà cụ. Cần phải học hỏi và áp dụng triệt để cái văn hóa OK của người anh em bản xứ, nếu muốn trở thành một dân tộc văn minh, cụ ạ.
Tôi hỏi thật cụ, khi xem tivi, cụ có bao giờ chú ý đến mấy cái quảng cáo không? Tôi bị cái tật tò mò, cho nên cái gì tôi cũng xem hết. Xem cả quảng cáo từ lớn đến nhỏ, từ hay đến dở. Vì thế hôm nay mới có chuyện mà nói chứ. Những cái quảng cáo là những sản phẩm cao cấp, nhiều tiền lắm đấy cụ ơi. Làm một cái quảng cáo đã tốn bạc triệu rồi, mà chiếu quảng cáo trên tivi để quảng cáo cũng bộn tiền không kém. Trong những chương trình được nhiều khán giả chiếu cố - chẳng hạn như các cuộc tranh tài thể thao - mỗi giây chiếu quảng cáo có thể lên đến bạc triệu. Thành thử những món hàng được quảng cáo bằng những tác phẩm chiếu trên tivi phải là những sản phẩm có giá trị. Chẳng hạn như thuốc men, xe hơi hay những tiệm ăn được nhiều người yêu chuộng. Có những cái quảng cáo rất hay, xem rất thú vị, và nó ghi dấu ấn trong đầu người xem, để khi cần đến một món hàng, một dịch vụ nào, người ta nghĩ ngay đến cái quảng cáo món hàng đó, và chiếu cố món hàng đó. Như vậy thì những nhà sản xuất mới bõ công bỏ tiền ra quảng cáo chứ.
Tôi xem nhiều, nhưng cái hay thì tôi chẳng nhớ, cái dở thì chúng lại ám ảnh tôi. Nhất là những cái làm tôi khó chịu, tôi chẳng bao giờ quên cả. Những loại quảng cáo tôi ghét nhất là loại quảng cáo thuốc. Bất cứ loại thuốc nào mới sản xuất, mấy nhà tài phiệt cũng đem ra quảng cáo tưng bừng để cho người ta biết đến, để người ta mua. Nhưng mà tôi, tôi ghét loại quảng cáo này vì bất cứ một loại thuốc chữa một bệnh nào, khi xem xong, chúng cũng làm cho tôi cảm thấy mình có cái bệnh ấy. Cụ có nhớ một hồi - lâu rồi - trên tivi, bất cứ đài nào cũng quảng cáo cái bệnh đau chân mà họ gọi là… cái gì restless… lâu ngày quên mất tiêu rồi. Cái loại đau chân mà khi nằm thì đau, khi đau thì phải đứng lên đi lại thì mới hết. Tôi thấy rõ ràng là tôi bị cái bệnh đó. Nhiều phen tôi đã tính đi bác sĩ xin đơn thuốc đó rồi đấy chứ. Nhưng mà xem hồi lâu, khi họ nói đến những phản ứng phụ của thuốc, tôi bèn đổi ý. Không uống thuốc thì chỉ mắc mỗi một bệnh đau bắp thịt, đau chân, nhưng uống thuốc vào rất có thể sẽ bị hàng trăm ngàn bệnh khác, nguy hiểm hơn, đau đớn hơn vì phản ứng phụ của thuốc. Thế là tôi ghét cay ghét đắng cái loại quảng cáo này. Xém tí nữa, không xem kỹ, có khi tôi đã trở thành nạn nhân đầu tiên của môn thuốc này, vì cái quảng cáo này rồi cũng nên. Hú vía. Lâu lắm rồi, chẳng thấy chiếu lại cái quảng cáo này nữa. Chắc là những phản ứng phụ lại công hiệu hơn là cách chữa bệnh rồi.
Loại quảng cáo thuốc thứ hai, là loại quảng cáo thuốc đêm bảy ngày ba, theo toa của vua Minh Mạng, bên Mỹ này gọi nôm na là viagra hoặc cialis. Nhìn mặt mấy anh chị trơ trẽn, già khú mà còn ham, làm trò ngây thơ cụ, tống tình mí nhau, thấy vô duyên, kệch cỡm không chịu được. Nhưng mà tôi không ghét vì cái vụ đó. Người ta ham là chuyện của người ta, không mắc mớ gì đến tôi. Nhưng tôi ghét cái màn cuối cùng của cái tuồng này. Cái quảng cáo này kết thúc bằng hình ảnh hai anh chị, mỗi người ngồi trong một cái bồn tắm để song song ở ngoài vườn, xây lưng lại với khán giả. Tại sao lại ngồi mỗi người trong một bồn tắm riêng? Nếu toa thuốc hay và kiến hiệu thì phải ngồi chung trong một cái thôi chứ? Tôi hỏi cụ như vậy có nghĩa là gì??? Tôi chịu không thể giải thích được cái tư tưởng cao siêu qua cái hình ảnh ngồi trong bồn tắm, ở ngoài vườn, ngắm màn đêm xuống dần, đó. Cho nên tôi ghét!
Tôi là một con người giầu tưởng tượng, cứ xem quảng cáo thuốc nào là y như rằng cảm thấy mình mắc bệnh đó. Không biết các cụ ông có mắc cái bệnh tưởng tượng giống tôi không nhỉ?
Nếu có thì cũng hơi phiền đấy nhá!

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Bà Ba Phải

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/ghet-5y946aDb.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Sinh viên Mỹ nói về chuyện nợ nần

Cùng lúc với những biến chuyển xã hội, như lương tiền khựng lại, mà chi phí học hành mắc mỏ hơn, thì những người muốn tiếp tục việc học không còn đường nào khác, là phải vay tiền, vay tiền mỗi lúc một nhiều hơn. Trong khi sinh viên đang méo mặt, thì những đơn vị chủ nợ lại ăn mừng thắng lợi. Theo tổng kết của Bộ Giáo Dục Liên Bang Hoa Kỳ, ngân sách chính phủ dự trù thu vào 20% tiền lời từ số tiền cho vay năm 2013.

Nợ đèn sách có trốn được không?

Trong bài trước, người viết có nói rằng một trong những bất lợi của student loans là không bao giờ được xóa bỏ ngay cả khi con nợ khai phá sản. Nhưng những diễn biến gần đây cho thấy số tiền vay của chính phủ (federal loans) để đi học có thể được miễn trừ nếu hội đủ một số điều kiện nào đó. Vào đầu năm 2016, có hơn 7,500 sinh viên đã làm đơn xin được tha tổng cộng $164 triệu. Và cuối tháng Sáu vừa qua, Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ đã quyết định miễn xá $171 triệu đô tiền nợ cho các sinh viên của hệ thống Corithian Colleges.

Vay tiền học đại học: Những điều bất lợi

Giới hạn số tiền vay – Đừng tưởng rằng bạn có thể vay được đủ số tiền cần thiết. Câu trả lời còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Chẳng hạn, nếu vẫn có tên trong hồ sơ khai thuế của cha mẹ trong tư thế “lệ thuộc” (dependent) bạn sẽ được cho vay ít hơn, so với những người khai thuế trong tư cách độc lập (independent), không còn lệ thuộc cha mẹ nữa. Cụ thể, sinh viên còn bám vào cha mẹ sẽ được cho vay tối đa $5,500 trong khi sinh viên độc lập có thể vay đến $9,500 cho năm đầu tiên ở đại học….

Vay tiền đi học: Student Loans

Nếu buộc phải vay tiền của tư nhân để trả nợ đèn sách, bạn cần phải lưu ý ít nhất 3 điểm chính sau đây:
- Phân lời: Phân lời thường dựa trên điểm tín dụng. Vì thế, ngay từ khi còn là sinh viên, bạn đã phải lo chăm chút xây dựng uy tín tài chánh rồi.

Đột phá "CHIẾC ÁO MỚI " Cho Ngành NAILS Tại Thị Trường Mỹ

Cộng đồng người Việt chúng ta có rất nhiều tiệm nail lâu năm, theo khảo sát 5 năm trở lại đây, những tiệm nails mọc lên lại càng nhiều; nhưng cũng nhiều nơi dẹp bớt tiệm vì khách ít và không có khả năng bù lỗ sau bao nhiêu năm khó khăn xây dựng!

Làm sao đối phó cảnh ngân hàng đòi nợ

Theo luật liên bang về việc đòi nợ (Fair Debt Collection Practices Act), con nợ có thể yêu cầu phía chủ nợ ngưng tất cả mọi sự tiếp xúc dù bằng thư hay bằng điện thoại. Tuy nhiên, yêu cầu này phải được thực hiện bằng văn bản.

Lo Chuyện Hậu Sự Với Cô Minh Ánh (Annie) Nguyễn

Trong khu Dignity Memorial do cô Annie Nguyễn phụ trách cũng có hai loại an táng, một là chôn nổi và hai là chôn nằm. Cô Annie gọi chôn nổi là nằm ở khách sạn, ở nhà lầu, còn chôn nằm gọi là nằm ở basement. 

Dùng thẻ tín dụng: Trả tiền ngày nào có lợi nhất?

Dùng thẻ tín dụng – tức là vay tiền để mua sắm và trả tiền đúng hạn - là một cách để biểu lộ uy tín của mình trên thị trường tài chánh.

Gây dựng điểm tín dụng bằng cách núp bóng

Người chịu trách nhiệm là người đứng tên chính (primary card holder) trên hồ sơ tín dụng. Dĩ nhiên tất cả những khoản tiền vay mượn đều được thanh toán một cách nhanh nhẹn và đầy đủ bởi người đứng tên chính.
Quảng cáo