Sunday, 27/05/2018 - 10:34:09

Huyền thoại cánh đồng vàng ở miền Tây


Ông Trần Văn Thêm chỉ về hướng cánh đồng vàng năm xưa. (Pháp Luật)

LONG AN – Trong mấy năm qua, thỉnh thoảng báo chí trong nước vẫn nhắc lại một địa danh được gọi là “Cánh đồng vàng.” Họ nói rằng đây là vùng đất có thật ở ấp Vĩnh Ân, xã Vĩnh Đại, huyện Tân Hưng, tỉnh Long An. Vàng đã xuất hiện bất ngờ vào giữa thập niên 1980, rồi cũng bất ngờ biến mất trong thập niên 1990.
 

Ông Sáu Lý (Pháp Luật)

Cánh đồng vàng nay là một vùng đất bao la, ruộng nước. Dân ở đây gọi vùng đất này là Đồng Ràng, tức là nói trại âm của Đồng Vàng.

Nơi đây, sau hơn 20 năm, mọi dấu tích xưa của cánh đồng vàng đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, nó cũng như bao cánh đồng khác ở Long An, người dân đang khẩn trương chuẩn bị cho vụ mùa mới.

Một trong những người từng sống qua thời gian có vàng xuất hiện là ông Sáu Lý. Căn nhà ông Sáu Lý ẩn khuất sau rặng tràm cao vút, im ắng lạ thường. Ông nói với báo Infonet, “Chuyện đã qua hơn 20 năm, nhưng ký ức về quãng thời gian mò vàng ấy vẫn luôn hiện diện trong tôi mỗi ngày.”

Ông Sáu Lý kể lại, chiều đó ông đang hái rau muống sau nhà bỗng thấy nhóm người lạ quanh quẩn ngoài cánh đồng hoang tìm kiếm thứ gì đó rất bí hiểm. Hỏi mãi thì một người phụ nữ mới bật mí là tìm vàng. Chuyện này đối với ông thật không thể nào tin được, nhưng khi họ chìa miếng vàng nhỏ như hình ốc vít tán mỏng ra trước mặt, ông mới thực sự bàng hoàng. Từ đời cha ông sống và làm việc trên mảnh đất này, xưa nay ông chưa hề thấy gì ngoài đám cây cối um tùm, mùa mưa thì nước ngập, thế mà giờ lại thấy vàng thì thật lạ lùng.

Kể từ đó, cả gia đình ông ngày ngày tìm kiếm và những thành quả đầu tiên khiến ai nấy ngỡ ngàng. “Tôi cũng như một vài người, chọn chỗ đất mềm xấn thử rồi cho nước vào sang cho dễ. Tay đang bóp đất thì tôi khựng lại, người nóng ran, trong lòng bàn tay có một thứ gì rất cứng, nặng khác thường. Rửa tay rồi mang tới thợ bạc kiểm tra, họ nói là vàng và đề nghị mua luôn. Lúc ấy tôi mới thực sự tin là mảnh đất này có vàng thật, nên bỏ hết mọi việc đi tìm vàng,” ông Lý nhớ lại.

Thời gian đầu chỉ một vài gia đình biết chuyện. Không ngờ ai cũng thấy vàng, người ít, kẻ nhiều, họ mừng rỡ la hét khiến không ai có thể ngồi im được. Tin đồn vang xa, chỉ vài tháng sau, đã có cả ngàn người tập trung về ấp Vĩnh Ân tìm kiếm.

Ông Sáu nói, “Chưa bao giờ tôi chứng kiến cảnh tượng như thế. Không chỉ cư dân nơi đây mà dân tứ xứ từ các vùng Long Xuyên, Cần Thơ, Đồng Tháp Mười… đổ đến đông không kể xiết. Người có ghe, thuyền thì tập trung một chỗ, kéo dài hết con kênh 62, tích trữ đồ ăn, nhiên liệu đến cả tháng. Số còn lại tập trung thành từng nhóm, dựng lều trại cả trăm chiếc, chật kín cánh đồng vài chục mẫu của nông trường Lúa Vàng. Không những thế, dân thương lái từ khắp nơi hay tin cũng kéo về, xây cửa hàng mua bán vàng ngay khi người dân đào được. Vùng quê nghèo bỗng chốc nhộn nhịp, đông vui hơn bao giờ hết.”

Mỗi ngày, số người đổ về càng đông hơn, các khu chợ được lập nên buôn bán đủ loại mặt hàng. Từ đồ ăn đến dụng cụ “khai thác” và như chảo khoắng, sạp đãi, cuốc xẻng hay bất cứ thứ gì phục vụ cho quá trình tìm kiếm đào đãi đều được phục vụ tận nơi. Dịch vụ vui chơi, giải trí từ thành phố tràn về khiến ai nấy không còn muốn về nhà, ngày đêm túc trực bên cánh đồng. Một số người “trúng mánh” mời bà con ăn uống hát hò suốt cả đêm, sáng hôm sau công việc lại đâu vào đấy. Đám thợ vàng túc trực ngay đầu ruộng, chỉ chờ người cầm vàng chạy ra là ra giá mua luôn khiến nơi đây không khác gì một khu chợ sầm uất.

Thời gian đó, những gì ông Sáu Lý chứng kiến thì nơi đây đúng là một “kho báu vàng khổng lồ”. Có người tìm thấy đồ vật như chiếc vương miện, gọng tròn như đầu ngón tay, đường kính khoảng 20 cm. Lại có một chàng trai đào thấy nải chuối vàng, mỗi quả là một miếng vàng dát mỏng, gia công rất khéo. Ngay chính ông Sáu cũng có lần tìm được món đồ như chiếc nhẫn uốn cong lại.

Ông Sáu Lý cũng được xem là người có kinh nghiệm nhất trong việc tìm vàng. Chỉ cần nghe tiếng lắc chảo, cặn vàng “đạp” vào đáy là ông biết vàng hay đất đá. “Vàng nặng nên chìm, tiếng kêu sẽ khác. Có nhiều người mang đồ vật ở nhà đến bãi, trêu mọi người là đào thấy vàng. Tôi chỉ cầm lên là biết thật hay giả,” ông Sáu Lý kể với báo Pháp Luật.

“Mùa vàng” kéo dài đến khoảng cuối thập niên 90 thì chấm dứt, cũng đột ngột như khi vàng xuất hiện. Bỗng dưng đến lúc đó không còn ai tìm thấy vàng nữa.

Theo nhận định của các thợ vàng lúc bấy giờ, phần lớn vàng tìm được đều là vàng non, một số còn chứa lượng bạc cao nên giá trị bán cho thương lái cũng không cao, chỉ đủ tiền ăn uống sinh hoạt. Đến giờ, người dân quanh cánh “đồng vàng” năm xưa cũng vẫn còn nghèo, chưa ghi nhận có ai nhờ vàng mà phát tài nhà cao cửa rộng.

Thay vào câu chuyện phát tài, còn có nhiều lời đồn đoán về những người nhặt vàng, hậu vận không mấy sáng sủa. Điển hình là chuyện ông Tư Bé ở đầu ấp, sau khi nhặt được số vàng lớn mua đất, xây nhà nhưng chỉ được vài năm rồi tự nhiên mắc bệnh qua đời. Rồi có vô số người mắc bệnh nan y, sức lực cạn kiệt chỉ sau vài năm “vật lộn” tìm vàng, cũng có không ít người tán gia bại sản.

Ông Sáu Lý không tin vào những điều tâm linh nhưng giải thích rằng, “Những người đàn ông mắc bệnh bấy giờ, có thể do quá lao lực, ham mê tìm vàng mà sinh bệnh. Vào mùa mưa, nước ở cánh đồng này ngập quá nửa người, họ tranh thủ lúc đấy đất mềm mà lặn ngụp ngày đêm, vì lạnh quá mà sinh bệnh thôi.”

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp