Bạn thích bài này?
Font-Size:
In tiền, một thứ ”thần duợc”?
(VienDongDaily.Com - 19/11/2008)
Một ý kiến, thoạt nghe, thính giả gần như ai cũng nghĩ đề nghị “in tiền” nghe rất đơn giản và hợp lý. Ủa, tại sao không?

LaiRaiChuyenDoi_A.jpgThạch Thủ

Trong những buổi thảo luận về hiện trạng của cơn khủng hoảng tài chánh, một trong những thắc mắc thường được một số tham dự viên nêu lên là: “Liệu tổng thống George W. Bush có đủ tiền dành cho kế hoạch cứu nguy không?”.



Một ý kiến, thoạt nghe, thính giả gần như ai cũng nghĩ đề nghị “in tiền” nghe rất đơn giản và hợp lý. Ủa, tại sao không?

 

Quả thật đây là một việc làm phi thường. Vâng, hay lắm, nhưng xin nói tổng quát ngay là hậu quả sẽ thúc đẩy giá cả leo thang. Vâng, nhiều quốc gia, trong số đó đặc biệt những nước ở lục địa Nam Mỹ hay những nước chậm tiến sẽ vô cùng điêu đứng khi áp lực của những mớ tiền giấy ấy, sẽ buộc người ta phải lao động phụ trội nhiều hơn nữa.

 

Ai cũng biết, nay Hoa Kỳ đang lâm tình trạng hết tiền. Sự tiêu thụ/chi dùng quá mức ấn định của tổng thống Bush đã khiến cho quốc gia này trong mấy năm qua gánh chịu những món nợ ngoại quốc khổng lồ. Nhiều người có ý muốn nói Hiệp Chủng Quốc đang xuống dốc thê thảm, nếu không có những phương cách nhanh chóng vực dậy, e sẽ đi tới giai đoạn “hết thuốc chữa”.

 

Như trên đã kể, nhiều người lý luận là chính phủ nắm tòan quyền ấn phát tiền bạc, vậy cứ quyết định in lấy tiền mà trả nợ và chi dùng các việc khác. Thế nhưng ai cũng rõ, hậu quả của việc in thêm tiền là lạm phát.

 

Trước khi đề cập đến chuyện trên đây, xin mạn phép nhắc lại tổng quát “kế hoạch cứu nguy” của chính phủ Bush đã được quốc hội biểu quyết chấp thuận cách nay khoảng một tháng. Theo đó kế hoạch này gồm 700 tỷ đô la, sẽ được sử dụng phần lớn vào việc thanh toán các món nợ bại hoại của các ngân hàng và các cơ sở tài chánh. Kế hoạch này cũng còn bao gồm việc giảm thuế cho những công dân Mỹ “bình thường” đồng thời bảo vệ tốt đẹp hơn những số tiền được gửi trong ngân hàng. Tóm lại, mục đích chính yếu là làm cho các thị trường tín dụng tái vận hành hữu hiệu.

 

Bây giờ xin trở lại đề nghị Hoa Kỳ in (thêm) tiền. Niềm tin tưởng mạnh mẽ vào đồng đô la sẽ không làm tan vỡ giá trị của nó giống như tiền tệ của các nước nhỏ có thể bị hứng chịu mỗi khi gặp một cơn khủng hoảng nào đó, chẳng hạn hiện tượng mới đây xẩy ra ở Ích Lan (Iceland) như dư luận thế giới đã chứng kiến - (Tiền tệ của Ích Lan giống như các nước thuộc khối Bắc Âu khác (như Đan Mạch, Na Uy, Phần Lan và Thụy Điển) gọi là đồng “Krone”  hay Kr. (Crown).

 

Nguyên nhân là vì đồng đô la không phải thứ tiền tệ của riêng Hoa Kỳ; nó là một ngoại tệ của thế giới - nó gần như là vàng.

 

Ngày nay có 2 trong số 3 thứ đô la hiện hành bên ngoài Hoa Kỳ. Trung quốc là một trong những sở hữu chủ ngoại quốc lớn nhất thế giới với 1.900 tỉ đô la. Cùng với Nhật Bản, Nga và Liên Hiệp Âu Châu cũng có số đô la dự trữ tương đương với gần gấp 10 lần con số vừa kể trên.

 

Vâng, nếu Hoa Kỳ khởi sự in tiền thì Hoa Kỳ thì có thể ấn phát bao nhiêu trước khi hậu quả trở thành một “big problem”?

 

Thưa, phải nhiều!

 

Xin nêu một trường hợp làm thí dụ điển hình. Không kể những người sưu tầm tiền bạc, gần như không ai ngoài những người dân Ích Lan có những đồng “Krone” Ích Lan (Ikr.) trước thời điểm quốc gia này gặp cơn bĩ cực. Nay nếu Ích Lan bắt đầu in thêm thật nhiều tiền thì hậu quả chỉ gây tai hại cho chính họ mà thôi.

 

Nhưng đối với Hoa Kỳ thì khác, nhất là bởi nguyên nhân số lượng đồng đô la quá lớn lao ở bên ngoài Hiệp Chủng quốc này. Bởi thế trong thực tế, Hoa Kỳ có thể in thêm nhiều tiền (đô la) so với các nước khác trước khi gặp các “vấn đề”.

               

Và, thêm vào đó: Khi giá cả khởi sự leo thang, và ngoại tệ này (đô la) bị giảm thiểu giá trị thì chính những người ngoại quốc phải lãnh nhận những phần lớn của hóa đơn ấy, nghĩa là chịu ảnh hưởng vạ lây.

 

Những vốn dự trữ đô la của người Trung cộng dĩ nhiên cũng sẽ bị trụt giá trị - hẳn họ cũng sẽ phải giơ tay lên phản đối hay để… kêu trời!

 

Cơn khủng hoảng tài chánh hiện nay khiến những người Mỹ trong thực tế đã bắt đầu in thêm tiền hầu cứu vãn cho hệ thống vận chuyển trở lại. Theo nhận định của một số chuyên gia, kế hoạch này được nhấn mạnh như là một thứ vũ khí quyết liệt, nhưng cũng được đánh giá là lối thoát cuối cùng nếu như không có một phương thuốc chữa trị nào khác có tác dụng hữu hiệu.

 

Tuy nhiên ý niệm luân lý đối kháng cũng rất minh bạch: Những tiền tiết kiệm của những người Mỹ “bình thường” đồng thời cũng sẽ bị giảm mất giá trị. Và tình trạng sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát khả dĩ một ổ bánh mì có thể trị giá tới một nắm đô la.

 

Trên đây không phải thuần túy là lý thuyết, nhưng Hoa Kỳ thật sự đã ở trong cảnh ngộ này trước đây. Đó là trong những năm trước 1971, Hoa Kỳ đã in nhiều tiền để tài trợ cho chiến tranh Việt Nam. Hậu quả là giá cả đã gia tăng, đồng đô la mất giá và hệ thống ngoại tệ đã lâm vào cơn khủng hoảng.

 

Tất cả các quốc gia đã có đồng đô la, chẳng hạn nước Pháp, vì lý do đó cũng đã thật sự đầu tư vào cuộc chiến này - và dĩ nhiên cũng “lãnh đủ” hậu quả.

 

Nay chúng ta lại thấy một sự mâu thuẫn khác đối với những nước nào chống đối chiến tranh Iraq. Trong trường hợp này, phải chăng lịch sử tái diễn?

 

Vien Dong Daily News


Nguồn: http://www.viendongdaily.com/in-tien-mot-thu-than-duoc-6b6398nT.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo