Giai Phẩm Xuân ẤT MÙI 2015 đã phát hành ngày Thứ 2, 22/12/2014 tại Nhật Báo Viễn Đông. Giá $8/cuốn. Nhận gửi đi xa. Vui lòng gọi: (714) 379-2851
Bạn thích bài này?
Font-Size:
Minh Nguyễn, nhà hoạt động cho quyền sống của thú vật
(VienDongDaily.Com - 31/05/2012)
Không phải chỉ là các loài động vật mà thôi, mà còn là chuyện bảo tồn cho chính địa cầu này.

Minh Nguyễn, 38 tuổi
- Chủ nhân một phòng tập thể dục
- Huấn luyện viên thể dục từ 15 năm nay
- Võ sĩ chuyên nghiệp với thành tích 10-1.
- Điều hành các trại huấn luyện cường độ cao.

Vincent Thái/Viễn Đông (phỏng vấn)

Vincent: Để bắt đầu, xin bạn cho biết một chút về một ngày hay một tuần bình thường của bạn trôi qua như thế nào.
Minh: Tôi huấn luyện cho người ta và cùng rèn luyện với họ, mỗi ngày tập chừng 3-4 tiếng đồng hồ, để giữ cho mình được trẻ khỏe. Tôi cũng có hai đứa con còn bé, một trai 3 tuổi và một gái 5 tuổi. Ngoài ra tôi còn nuôi 3 con chó, và thích bỏ thì giờ ra chơi với chúng. Tôi cũng vừa mới ghi danh lấy chứng chỉ môn Yoga.

Vincent: Tôi tin rằng bạn làm chủ một phòng tập thể dục và là một huấn luyện viên thể dục phải không? Làm thế nào bạn nhập vào ngành này và tại sao?
Minh: Tôi muốn tìm hiểu về cách thức sống cho khỏe mạnh, và tôi bắt đầu làm một người cố vấn về thể dục giữ gìn sức khỏe. Sau đó ít lâu, tôi ý thức rằng mình thực sự thích giúp người ta tập tành cho khỏe mạnh gọn gàng va tự chăm sóc bản thân họ. Điều này đem lại sự tưởng thưởng, và chuyện nhìn thấy người khác sống được hạnh phúc vui vẻ cũng đem lại động lực thúc đẩy tôi.

Vincent: Bạn thích nhất phần nào trong công việc ấy? Phần nào là bạn ít thích hơn cả?
Minh: Phần tôi thích nhất là sự mãn nguyện mà tôi nhận được từ việc làm cho người ta sống khỏe mạnh hạnh phúc. Tôi không thích khi thấy người ta không tới tập luyện.

Vincent: Tuyệt quá! Tôi cũng biết bạn là một người hoạt đồng nhiều cho việc bảo vệ động vật. Khi nào bạn cũng là một nhà họat động như thế cả, phải không? Có một điều gì đó khiến cho bạn trở thành người hoạt động như vậy?
Minh: Tôi luôn luôn yêu mến thú vật, nhưng tôi có thể nói rằng trong vòng độ 8 năm qua, tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về thú vật, và điều này làm cho tôi ý thức hơn về những gì đang xảy ra. Không phải chỉ là các loài động vật mà thôi, mà còn là chuyện bảo tồn cho chính địa cầu này.

Vincent: Mới đây bạn bắt đầu tổ chức một cuộc vận động để ngăn chặn nạn săn bắt tê giác trái phép, mà nhật báo Viễn Đông có đưa tin. Xin nói ngắn gọn cho chúng tôi biết về chuyện này.
Minh: Tôi khi nào cũng đóng góp hiến tặng cho các hiệp hội, và bỏ phiếu phiểu quyết, nhưng mãi tới khi tôi đọc thấy một chương trình về nạn săn bắt tê giác, thì chuyện này mới gây tác động mạnh nơi tôi. Tôi đã nhìn thấy canh những con vậy ấy bị săn bắt và ngược đãi như thế nào, chỉ vì một chiếc sừng của chúng mà thôi, khiến cho nhiều hôm tôi không tài nào ngủ được, đặc biệt vì tê giác là một trong số những loài động vật lâm nguy nhiều nhất! Tôi phải làm một cái gì đó về chuyện này, thế rồi tôi quyết định mở một cuộc vận động. Tôi đang hiến tặng 100 phần trăm lợi tức của mình trong tháng 5 để dành cho chuyện này. Tôi cũng giúp đỡ cho các trẻ em vô gia cư không có nơi tạm trú và những đứa trẻ bất hạnh khác.

Vincent: Ai sẽ hỗ trợ cho chính nghĩa của bạn? Tại sao họ phải hỗ trợ?
Minh: Tôi nghĩ rằng ai cũng đều có thể giúp một tay. Bất cứ người nào quan tâm tới trái đất này đều có thể giúp đỡ. Các động vật là một phần của hành tinh này, cũng như chúng ta vậy thôi. Chúng ta không thể tước đoạt mất quyền sống của chúng, vì bất kỳ điều gì mà chúng ta muốn. Hiện nay tê giác là loài gặp nguy cơ lớn nhất, mà quả thật ở Việt Nam chúng ta không còn con tê giác nào nữa, vì ở bên đó chúng tuyệt chủng hoàn toàn do nạn săn bắt bừa bãi. Tôi cảm thấy rằng chúng ta cần phải quí trọng những loài do Thượng Đế sáng tạo ra, vì một khi đã tuyệt chủng thì một loài vật sẽ không còn quay trở lại được nữa. Chúng ta không nên để cho các động vật phải bị tiệt nòi, vì từng loài là từng phần một của thế giới này, cũng giống như loài người chúng ta vậy đấy. Chúng ta cần chúng để tồn tại, cũng giống như chúng cần chúng ta để được sống còn. Chúng ta tất cả đều là thành phần của cùng một hệ thống sinh thái, và chúng ta đều bị ảnh hưởng ngang nhau bởi hệ thống ấy.

Vincent: Ngoài cuộc vận động này, còn có những việc gì khác hay không mà bạn làm để cứu giúp các động vật?
Minh: Đây là lần đầu tiên, nhưng cho tới nay thì có nhiều hồi báo tích cực; nếu tôi có thể làm việc này mỗi một năm, tôi sẽ biến nó thành một truyền thống, trong đó tôi bỏ ra mỗi năm một tháng để cho lại và hiến tặng cho các loài sinh vật hoang dã.

Vincent: Theo bạn nghĩ thì thái độ nói chung của người Việt Nam ra sao đối với những quyền sống của động vật?
Minh: Tôi biết nhiều người quan tâm tới, và có nhiều người biết những gì đang xảy ra... nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng chừng ấy vẫn chưa đủ. Chẳng hạn, đã có thời Việt Nam rất giàu rừng, nhưng bây giờ xảy ra quá nhiều vụ đốn cây xẻ gỗ lậu, làm hạ phẩm chất địa hình thiên nhiên của chúng ta. Ngoài ra, những động vật sống dùng nơi đó như là khu vực cư trú thiên nhiên của chúng, tất cả đều đang giẫy chết. Không thể tìm thấy các loài động vật được nhiều như trước đây nữa.

Vincent: Bạn nghĩ dân Mỹ nói chung có lập trường như thế nào về quyền động vật?
Minh: Người Mỹ có nhiều hoạt động bảo vệ động vật, và họ có ý thức hơn đôi chút về những gì đang diễn ra. Có nhiều chương trình, tiết mục giáo dục hướng dẫn, chẳng hạn như hành tinh động vật, National Geographic...

Vincent: Với tư cách là một nhà hoạt động, bạn có cảm thấy rằng người ta nói chung có một lập trường thích hợp hay không về động vật, trong những phương diện như sự tuyệt chủng, việc bảo tồn và cách đối xử?
Minh: Tôi cảm thấy là người ta có như vậy, và họ có ý thức, nhưng ý thức chưa đúng mức. Tôi muốn cho người ta ý thức được về những hậu quả của việc làm khiến cho hành tinh chúng ta kiệt quệ, và gây ra hiểm họa cho các giống loài. Những hệ quả ấy gây ra di hại rộng lớn hơn so với tầm vóc mà bạn có thể quan sát được ngay tức thời. Chẳng hạn, tôi đã xem Wildlife Crime Story – Exotic Animals (Chuyện Tội Phạm Đời Sống Hoang Dã – Những Động Vật Lạ) trên Đài CNBC, và tôi muốn chia sẻ cuốn băng video ấy với mọi người (bạn có thể coi trên YouTube). Tôi chắc chắn rằng mọi người đều có một ý tưởng về giá cả đắt đỏ của các loài động vật lạ, và về chuyện chúng bị bắt như thế nào, nhưng còn có nhiều chuyện hơn thế nữa mà người ta cũng cần phải biết.

Vincent: Nói thêm về cuộc sống bản thân của bạn nhé! Bạn có những sở thích nào?
Minh: Ngoài những gì tôi làm vì công việc, tôi cũng thích dành thì giờ cho gia đình và bạn bè... chẳng có gì là xa vời cả.

Vincent: Một số những mục tiêu cá nhân của bạn là gì?
Minh: Đến tháng 8 năm nay thì lãnh giấy chứng nhận Yoga, và còn nhiều mục tiêu khác về tập luyện sức khỏe nữa. Ngoài ra, tôi cũng hô hào giáo dục hướng dẫn người ta về đời sống hoang dã.

Vincent: Còn những mục tiêu nghề nghiệp thì sao?
Minh: Thì cũng gần giống như những mục tiêu cá nhân của tôi vậy thôi. Tôi gặp may là công việc kinh doanh của mình chính là điều mà tôi yêu thích.

Vincent: Một điều độc đáo nơi bản thân của bạn là gì?
Minh: Tôi là loại người nghề gì cũng làm được nhưng chẳng chuyên nghiệp ngành nào cả. Tôi thích làm thử đủ thứ mọi việc. Công việc nào tôi cũng đều làm khá, như chả có việc nào thông thạo bậc thầy. Chẳng hạn, tôi có nhiều chứng chỉ, và tôi có thể làm mọi thứ tôi dạy, nhưng tôi chẳng phải là bậc thầy dầy dạn kinh nghiệm. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng gia đình và bạn bè của tôi sẽ có một câu trả lời tốt hơn tôi, về chuyện có điều gì nơi bản thân tôi là độc đáo.

Vincent: Bạn có những người nào dìu dắt bạn trong cuộc sống hay không?
Minh: Dắt dìu tôi thì chỉ có những người dạy võ thuật cho tôi. Tôi cũng có được mấy người bạn huấn luyện cho tôi và giúp tôi tiến được xa hơn. Còn có một người nữa là người hợp tác với tôi mở phòng tập thể dục, chúng toi làm việc chung với nhau được 15 năm nay rồi.

Vincent: Triết lý cuộc sống của bạn là gì?
Minh: Trong cuộc sống, không phải chỉ lấy đi... không phải chỉ làm ra điều gì... nhưng thỉnh thoảng biết bước lùi lại, và tìm cách ban phát cho đi, tìm cách giúp đỡ cho những người kém may mắn hơn mình. Những việc ấy sẽ quay trở lại mà giúp đỡ cho mình về lâu về dài. Một châm ngôn mà thầy tôi dùng, và nay đến lượt tôi sử dụng sau khi tập Yoga, là “đưa bàn tay lên đầu để có chánh niệm, đưa tay lên môi để có chánh ngữ, đưa vào tim mình để có chánh ý... để cho chúng sinh được sống trong an lạc”.

Vincent: Bạn muốn nói thêm gì không?
Minh: Trong năm nay hãy thử một điều gì đó mới mẻ, tìm cách bước ra khỏi vùng tiện nghi thoải mái của mình, và giúp cho một người nào đó, hoặc một cái gì đó, kém may mắn so với bạn... cho con người hoặc cho loài vật.

Vincent: Xin cám ơn bạn Minh đã chia sẻ về cuộc sống của mình cho chúng tôi nghe.

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Vincent Thái/Viễn Đông (phỏng vấn)

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/minh-nguyen-nha-hoat-dong-cho-quyen-song-cua-thu-vat-sB4Z6j6q.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.

Mua nhà: Làm thế nào để rút lui an toàn mà không mất tiền đặt cọc?

Việc thẩm định giá nhà thực chất là để bảo vệ quyền lợi của người mua, nên người mua phải chịu phí tổn thuê mướn nhân viên thẩm định. Trong thực tế, người thẩm định thường được thuê bởi nhà băng, là nơi phải tài trợ đến 80% giá tiền mua nhà.

Thị trường nhà cửa: 2015 nhìn tới

Nhà đầu tư thích đến những chỗ nào họ có thể mua giá hạ bán giá cao. Trong khi ở vùng này, giá cả tăng trưởng chậm lại đáng kể, họ có bán lại cũng không lời bao nhiêu. Nên sinh hoạt đầu tư chắc chắn sẽ kém rộn rịp bước vào năm 2015.”
Quảng cáo