Bạn thích bài này?
Font-Size:
Những viên bi màu đỏ
(VienDongDaily.Com - 16/08/2012)
Dạ thưa ông Miller. Khỏe ạ, cám ơn ông. Cháu chỉ muốn ngắm mấy trái đậu này ạ… trông chúng đẹp quá.


Bờ biển Ke Gà, Phan Thiết - ảnh: Thái Đắc Nhã

Với thời tiết nóng bức, oi ả của những ngày Hè năm nay, Thanh Hằng xin gởi đến các bạn một câu chuyện hay thật cảm động và rất ý nghĩa mà Thanh Hằng đã sưu tầm được và rất thích.
Câu chuyện này nguyên tác Anh ngữ, không rõ của tác giả nào, do Lê Việt Mai-Yên chuyển ngữ.

Trong những năm cuối của thời kỳ suy thoái kinh tế (thập niên 1930) trong một cộng đồng nhỏ bé tại Idaho, tôi thường ghé lại quầy rau trái bên vệ đường của ông Miller để mua một số vật thực trong mùa. Thực phẩm và tiền bạc thật hiếm hoi vì thế sự đổi chác phẩm vật cho nhau đã trở nên một việc thông thường giữa các cư dân.
Một ngày nọ, ông Miller đang gói một ít những củ khoai tây đầu mùa cho tôi, tôi chợt để ý đến một cậu bé dáng dấp gầy gò mảnh mai, rách rưới nhưng sạch sẽ, đang thèm thuồng nhìn giỏ đựng mấy trái đậu que vừa mới hái.
Tôi đã trả tiền xong phần khoai tây nhưng thấy giỏ đậu que cũng không kém phần hấp dẫn. Tôi đặc biệt rất mê món đậu “creamed peas” và những củ khoai tây còn tươi. Trong khi mân mê mấy miếng đậu que, tôi không khỏi nghe lọt vào tai vài đối thoại giữa ông Miller và cậu bé rách rưới đang đứng cạnh tôi.
- Cháu Barry, hôm nay cháu có khỏe không?
- Dạ thưa ông Miller. Khỏe ạ, cám ơn ông. Cháu chỉ muốn ngắm mấy trái đậu này ạ… trông chúng đẹp quá.
- Nó ngon lắm đó, Barry. Má cháu có khỏe không?
- Dạ khỏe. Càng lúc càng khỏe hơn ạ.
- Tốt lắm. Bác có thể giúp cháu điều gì không?
- Dạ không. Cháu chỉ ngắm mấy trái đậu này mà thôi.
- Cháu muốn mang về một ít không?
- Thưa không ạ. Cháu không có tiền bạc gì để trả cho ông cả.
- Để coi, cháu có món gì để đổi cho bác và lấy một ít đậu không?
- Cháu chỉ có một vài hòn bi mà cháu đánh thắng được mà thôi.
- Vậy sao? Cho bác xem coi nào.
- Đây này. Đẹp như hoa khôi, hết xẩy.
- Đúng rồi. Hmmmmm, chỉ có điều là cái này màu xanh dương, mà bác thì thích màu đỏ hơn. Cháu có cái giống như vậy mà màu đỏ ở nhà không?
- Không hẳn vậy… nhưng gần giống vậy.
- Thôi, bác nói như vầy. Cháu cầm bọc đậu này về, rồi lần sau khi cháu ra đây thì cầm hòn bi đỏ ra cho bác.
- Vâng cháu sẽ mang ra. Cảm ơn ông Miller.


Dừa nước ven sông Cổ Chiên, Bến Tre - ảnh: Thái Đắc Nhã

Bà Miller, từ nãy giờ đứng cạnh, đến giúp tôi. Bà nở một nụ cười và nói:
- Có hai thằng bé khác nữa cũng cùng hoàn cảnh như nó trong xóm này, mà cả ba đứa đều cũng nghèo. Jim rất thích giúp chúng theo cách đó để cho chúng có một ít đậu, táo, cà chua hay bất cứ rau trái nào. Khi chúng trở lại với những viên bi đỏ, luôn luôn như vậy, thì ông xã tôi lại bảo chúng rằng, cuối cùng ổng cũng không thích màu đỏ cho lắm và lại đưa cho chúng một ít rau trái mang về nhà để lần sau mang ra cho ổng xem một viên bi màu xanh lá cây hay màu cam gì đó.
Tôi rời vại rau trái mà mỉm cười với chính mình, lòng cảm khái về người đàn ông này. Một thời gian ngắn sau đó tôi dọn về tiểu bang Colorado nhưng không bao giờ quên được câu chuyện trao đổi lạ thường của ông Miller và ba cậu bé nghèo.
Nhiều năm trôi qua, mỗi năm càng qua nhanh hơn năm trước. Mới gần đây tôi có dịp đi thăm vài người bạn cũ trong vùng Idaho đó và trong khi ở đấy, tôi nghe rằng ông Miller đã vừa mới qua đời. Buổi lễ viếng xác ông sẽ được tổ chức vào chiều hôm ấy, và các bạn tôi sẽ đi dự, tôi đồng ý tháp tùng theo họ.
Khi đến nhà quàn, chúng tôi xếp vào hàng để lần lượt đến gặp thân nhân người quá cố, hầu nói với họ đôi lời an ủi nào đó. Phía trước chúng tôi có ba người đàn ông trẻ. Một người mang đồng phục quân đội và hai người kia trong mái tóc cắt gọn, trong bộ veston sẫm màu với áo sơ-mi trắng… có cung cách nhà nghề của người có chức phận.
Họ đến trước mặt bà Miller, đứng chỉnh tề và mỉm cười bên cạnh quan tài của chồng bà. Mỗi người trẻ đều ôm choàng qua vai bà, hôn lên má bà, nói ngắn gọn điều gì đó và rồi bước đến cỗ áo quan. Đôi mắt màu xanh nhạt rưng rưng lệ của bà nhìn theo ba người trẻ. Từng người một dừng lại bên quan tài, đặt bàn tay ấm của họ trên bàn tay lạnh lẽo trong cỗ áo quan. Mỗi người trong bọn họ lững thững rời khỏi cỗ quan tài, tay đưa lên lau mắt.
Đến phiên chúng tôi đến gặp bà Miller. Tôi nhắc cho bà nhớ tôi là ai và đề cập đến câu chuyện bà đã kể tôi nghe vào ngày ấy về những viên bi. Mắt bà sáng ngời, bà nắm tay tôi dẫn đến cỗ áo quan.
- Ba người thanh niên mới vừa rời khỏi đây chính là ba cậu bé mà tôi đã kể cho ông nghe ngày trước. Chúng vừa mới bảo tôi là chúng vô cùng cảm kích về những điều Jim đã “trao đổi” với chúng ngày trước. Bây giờ, đến cuối cùng, khi Jim không còn có thể đổi ý về màu sắc của những viên bi… thì chúng đến để… trả nợ.
- Chúng tôi không giàu có ở trong cuộc đời này. Bà tâm sự. Nhưng bây giờ, Jim có thể tự cho mình là người giàu nhất ở Idaho.
Với vẻ dịu dàng yêu thương, bà nâng những ngón tay của bàn tay không còn sự sống của người chồng quá cố. Trong lòng bàn tay của ông Miller lấp lánh ba viên bi màu đỏ thắm.

Xin hẹn các bạn lại kỳ sau. Chúc các bạn luôn luôn là những người phụ nữ đẹp.

Người mẫu Thanh Hằng, chuyên gia về trang điểm, phụ trách mục “Sắc Đẹp Phụ Nữ” vào Thứ Tư hàng tuần. Quý độc giả muốn đặt câu hỏi trực tiếp đến người mẫu Thanh Hằng về phương cách làm đẹp, xin gửi thư về Tòa soạn Viễn Đông, 14891 Moran Street, Westminster, California 92683 (ngoài bì thư ghi “Sắc Đẹp Phụ Nữ”). Thanh Hằng sẽ chọn một số câu hỏi để giúp hướng dẫn quý vị đến với nghệ thuật trang điểm. Quý độc giả có thể viếng trang nhà của Thái Đắc Nhã - Thanh Hằng: www.thaidacnhaphoto.com hoặc gọi 714-265-2878

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/nhung-vien-bi-mau-do-XwKccdvy.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.
Quảng cáo