Bạn thích bài này?
Font-Size:
Niềm hy vọng của dân nghèo Ba Tây
(VienDongDaily.Com - 23/06/2008)
Tuy không thu đạt được sự ”nhất trí” của hội nghị qua bản tuyên ngôn kết thúc hội nghị, nhưng tổng thống Lula (tên thân thương mà dân chúng Ba ...

LaiRaiChuyenDoi_A.jpgThạch Thủ            

Trong hội nghị thượng đỉnh vào đầu tháng 6 vừa qua, ở Roma, thủ đô Ý quốc, với mục đích bàn thảo về ”cuộc khủng khoảng thực phẩm”, tổng thống Ba Tây (Brazil) Luiz Inacio Lula da Silva đã ”quảng cáo” phương tiện chuyển vận điêzel” (Biodiesel) mà Ba Tây hiện sản xuất từ mía (trong khi Hoa Kỳ dùng bắp/ngô).



Tuy không thu đạt được sự ”nhất trí” của hội nghị qua bản tuyên ngôn kết thúc hội nghị, nhưng tổng thống Lula (tên thân thương mà dân chúng Ba Tây vẫn dùng để gọi ông) đã là một trong những hình ảnh nổi bật trong cuộc hội họp toàn cầu này đồng thời quốc hiệu Ba Tây đã được nhắc nhở với nhiều thiện cảm và niềm kính nể của đa số tham dự viên hội nghị và của phần đông dư luận trên thề giới.

 

Ba Tây của Lula: Ba Tây là một trong những quốc gia có mức độ phạm pháp cao nhất trên thế giới. Mỗi năm xẩy ra tối thiểu cũng trên 40.000 vụ sát nhân, vượt hơn nhiều nước đang lâm cảnh chiến tranh. Không những thế Ba Tây (rộng 8.547.404 cây số vuông) là một xã hội với những hố ngăn cách lớn nhất thế giớ về sự giầu - nghèo. Điển hình như ở São Paulo, nơi gần 20 triệu cư dân sinh sống đồng thời nổi tiếng là thành phố có nhiều nhất máy bay trực thăng của tư nhân. Cũng tại thành phố này trên 2,5 triệu người sống chen chúc trong những khu favela hay theo tiếng Việt mình gọi là khu nhà lá. Tác giả người Anh Timothy Garton Ash với tính cách ”thày giáo thỉnh giảng” tại một trường tiểu học ở khu phố São Bernando của São Paulo, đã hỏi học trò sẽ làm gì khi lớn lên. Dường như tất cả đều la to: ”Police!”. Được hỏi nguyên do, một cậu bé 11 tuổi trả lời ngay: ”Khi đó con có thể giết người”. São Bernando là địa điểm mà đương kim tổng thống của Ba Tây, Luis Inacio Lula da Silva đã sinh truởng trong cảnh nghèo khổ.

               

Vấn đề NGHÈO của Lula: Trong những khu nhà lá nghèo nàn ấy, trẻ con và thanh thiếu niên - lứa tuổi 13, 14 - vẫn ”được” chiêu dụ vào các băng đảng ma túy. Cấp lớn hơn cũng được tuyển dụng, nhưng tuổi đời không ”già” hơn nhiều, tối đa 20 mà thôi. Những người trẻ này thường nói chẳng thà có một cuộc đời ngắn, cuồng lọan và ”hồi hộp” trong các băng đảng còn hơn sống lâu mà chỉ làm đầy tớ cho bọn nhà giàu. Học vấn đối với chúng không hẳn là một kế hoạch hữu hiệu để thoát khỏi cảnh khốn cùng hay misera cho dù khi đó cha mẹ đang cần đến sức lao động của chúng, chẳng hạn để lau chùi cửa kính xe hơi, bới rác tìm các loại có thể ”tái sinh” hoặc dắt chó ”đi dạo” cho người giầu có. Một kẻ canh gác ”tập sự” cho các băng đảng ma túy vẫn luôn luôn được trả ”lương” cao hơn một giáo viên có nhiều thâm niên trong nghề. Thành thử giới trẻ thuộc khối ”dân ngu khu đen” này thường tự hỏi, đâu là mục tiêu cuối cùng của học đuờng sau nhiều năm phải ”mài đũng quần” ở đó?

               

Cuộc chiến của Lula: Một người như Lula mà đã trở nên tổng thống của Ba Tây hẳn đương nhiên là đề tài mà nhiều người, nhất là giới nghèo, nói đến và bàn tán, không chỉ trong một thời gian ngắn, trái lại còn dài dài. Không phải chỉ vì Lula đã phá vỡ truyền thống ”nguyên thủ quốc gia phải xuất thân từ giai cấp chính trị”, tức là giới thượng tầng xã hội, nhưng ông đã xuất thân từ giai cấp cùng đinh, đã từng chịu đói và thất học. Bản thân Lula thuở thơ ấu đã là đứa trẻ đánh giầy, tới 12 tuổi thì đuợc vào làm trong một tiệm giặt quần áo. Trưởng thành, Lula lao động với tư cách một công nhân kim loại và thợ máy trước khi gia nhập công đoàn Lao Động rồi chính thức dấn thân vào chính trường, làm thủ lãnh chính đảng PT (Partido dos Trabalhadores/Đảng của Công Nhân). Với một quá trình như vậy, quả thật không lạ khi ông Lula đã đặt trọng tâm ưu tiên vào các chiến dịch chống đói. Chương trình Fome Zero bao gồm các kế hoạch canh tân đất nước và đổi mới an sinh xã hội, cộng thêm việc cấp cứu và phân chia thực phẩm.

               

Đồng minh của Lula: Lula được tái đắc cử tổng thống (nhiệm kỳ 2 từ năm 2006); ông tiếp tục thắp lên niềm hy vọng cho dân nghèo mặc dù tệ trang tham nhũng quá đã phổ biến, kể cả trong các thành viên chính phủ do Lula lãnh đạo. Tuy thế, uy tín của tổng thống vẫn lớn mạnh. Dân chúng nhìn nhận rằng ông đã thực hiện được những hàng rào thực phẩm khả dĩ thay đổi được nhu cầu của họ nếu như họ chịu khó tuân theo. Họ cũng dư biết tham nhũng vốn là một phần quan trọng trong trò chơi chính trị ở Ba Tây và vấn đề này cũng không thể bị tiêu diệt nội trong một hai ngày. Từ khi Lula khởi công điều hành chính phủ vào giai đọan thứ nhất, năm 2002, vì không có đa phần trong quốc hội nên ông đã phải liên kết với đảng PL (Tự Do). Đảng này đã mang lại sự hỗ trợ chính trị quan trọng để đổi lại việc cung cấp về kinh tế và các thứ khác. Một số ý kiến cho rằng Lula vì ”ngây thơ” nên mới liên minh như vậy, tuy nhiên chính ông lại quả quyết ông cần mối liên hiệp ấy nhằm tiến hành hữu hiệu các chương trình canh tân của mình.

               

Các cuộc đối thoại  của Lula: Giống Ấn Độ và Hoa Kỳ, Ba Tây (với dân số khoảng 190 triệu người) quả thật là một quốc gia dân chủ rộng lớn và đông dân trên thế giới. Lula đã từng tuyên bố mục tiêu là đưa Ba Tây đến vị trí một cường quốc kinh tế và quân sự. Để đạt được các mục tiêu ấy đồng thời có thể thực hiện các kế hoạch canh tân xã hội, kinh tế, ông đã khởi sự những cuộc đàm phán đặc biệt với các thành phần xã hội dị biệt mà trước đây chưa từng có sự cộng tác hỗ tương, như: giới thương nghiệp và tài chánh, nghiệp đoàn, các tổ chức xã hội và văn hóa cũng như với giáo hội (Công giáo) vốn có ảnh hưởng lớn lao trong quần chúng. Xuyên qua các cuộc đối thoại ấy, Lula đã tiến tới được mối thỏa hiệp chung trong rất nhiều vấn đề khả dĩ ông có thể đảm bảo sự hợp pháp cho các chương trình canh tân của ông. Dường như chỉ còn một khía cạnh quan trọng hơn cả, ấy là nạn tham nhũng ”truyền thống”, một vấn đề vốn được đánh giá là lớn lao và mang tính cách quyết định về uy tín của guồng máy quyền lực nói chung và cách riêng của các chính trị gia. Lula đã hứa với dân chúng, ông sẽ tiêu diệt tệ trạng này nhưng ông cần thêm thời gian và sự hợp tác.

               

Luân lý của Lula: Báo giới quốc tế thường có khuynh hướng tập trung vào những hành động/kết quả tiêu cực - như trong trường hợp của Ba Tây, họ chăm chú vào mức gia tăng ủng hộ của dân chúng dành cho tổng thống Lula và vào chính đảng PT của ông vốn từ lâu cũng mang tiếng không ”sạch” trong tệ trạng tham nhũng chính trị. Bởi thế dĩ nhiên trong cuộc tranh cử năm 2002, đảng PT đã chọn luân lý, đạo đức làm động lực vận động cử tri. Tưởng cũng cần nhắc lại, một sự kiện tuy không mấy lôi cuốn nhưng cũng là một sáng tạo thử thách mới tại Ba Tây cả trước và sau thời Lula nắm chính quyền. Đó là vào năm 1989 người ta đã đưa ra ở Porto Alegre một dự án mệnh danh là cùng tham dự vào việc thành hình và đìều hành ngân sách. Mục đích của dự án này là dân chúng ở thành phố của miền nam Ba Tây này luôn được hợp tác vào việc soạn thảo, theo dõi, kiểm tra và ước lượng tất cả các phần cụ thể của ngân sách.

               

Thắng lợi của Lula: Chính dân chúng Ba Tây, dĩ nhiên gồm cả những người nghèo, cảm thấy người ngoại quốc không mấy lượng định đúng mức các nỗ lực thay đổi khả quan đã nẩy nở trên lãnh thổ Ba Tây trong thời đại hiện tại. Sự thể này đã được tác giả Timothy Garton Ash nghiệm ra và nói đến nhiều nhân chuyến ông đến tham quan các khu vực nhà lá ở São Paulo. Sau khi xem ”City of God” (2002) của đạo diễn Fernando Meirelles, nghệ sĩ nhạc hiphop MCMagus đã phê phán nội dung cuốn phim và nói không thích tác phẩm điện ảnh này. Lý do là cuốn phim chỉ trình diễn các khía cạnh xấu xa của cuộc sống trong các favela. MCGaus giải thích rằng mặc dù có những điều bất nhân xẩy ra ở trong các khu nhà lá đó, nhưng vẫn có những điều kiện giúp cho dân chúng sống một cuộc đời xứng đáng. Bản thân MCGagus vẫn từng lái xe gắn máy rong ruổi đi giao bánh pizza. Trong các khu favela đó vẫn luôn có nhiều người vận hành hình thức này hay cách thức kia về thương nghiệp dưới một tỷ lệ khiêm tốn. Thêm vào đó rất đông người và tổ chức thiện nguyện đến đây mở rộng những chân trời mới cho dân chúng bằng các phương tiện hiện đại như computer, kịch nghệ, thể thao và nhạc hiphop.

               

Những sự đổi mới của Lula: Một cách khách quan, người ta có thể nói rằng những việc canh tân ở Ba Tây đã mang lại một chế độ dân chủ mà phần đông dân chúng tự nhận thức được cũng như tất cả các phe phải dị biệt trong xã hội này bất khả phủ nhận. Chẳng vậy mà bên cạnh cậu bé ”muốn làm cảnh sát để tha hồ giết người” khi lớn lên, một cô bé cùng lớp cũng đã giơ tay xác nhận: ”Con muốn làm bác sĩ” - và: ”vì con muốn cứu vớt sự sống”. Từ khởi điểm trái ngược giữa hai giấc mơ trẻ thơ ấy, mục tiêu của cuộc chiến đấu hiện nay chính là tương lai mà Ba Tây phải đi tới.

 

Vien Dong Daily News


Nguồn: http://www.viendongdaily.com/niem-hy-vong-cua-dan-ngheo-ba-tay-k0WmukwA.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo