Bạn thích bài này?
Font-Size:
Văn Hóa OK
(VienDongDaily.Com - 26/07/2012)
Thế nhưng, chỉ vài tháng sau, chẳng thấy ngụy bỏ OK mà cán bộ lại OK luôn miệng, để ra cái điều văn minh, hòa đồng. Thành thử cái chữ OK này như có ma lực. Nó lôi cuốn, hấp dẫn con người một cách thật lạ lùng.
Có lẽ trên thế giới, không ngôn ngữ của nước nào lại có một từ thông dụng như chữ OK của Mỹ. Cụ không thể nào nói rằng, cụ là một người Việt Nam thuần túy, cụ muốn giữ sự trong sáng của ngôn ngữ nước nhà, cụ không dùng loại ngôn ngữ lai căng, nghĩa là pha thêm ngoại ngữ vào, khi cụ phát biểu. Tôi tin sự bảo tồn ngôn ngữ của cụ. Thế nhưng, tôi đố cụ tránh được từ OK đấy. Một ngày ít nhất, bất cứ một con người, có khả năng nói, bất cứ một ngôn ngữ nào - mà có thể không xài đến chữ OK.
Khi mấy tên khỉ trong rừng về thành, nhẩy lên bàn độc ngồi, để biểu diễn sự ngu dốt của mình, cái trò học tập hàng ngày, hàng tuần, là sự thông thường, nếu cụ bắt buộc phải làm việc với chúng. Lúc đó, tôi đi dậy học trở lại. Các thầy cô ngụy luôn luôn bị cán bộ kiểm thảo và cấm không được dùng chữ OK trong ngôn ngữ. Thế nhưng, chỉ vài tháng sau, chẳng thấy ngụy bỏ OK mà cán bộ lại OK luôn miệng, để ra cái điều văn minh, hòa đồng. Thành thử cái chữ OK này như có ma lực. Nó lôi cuốn, hấp dẫn con người một cách thật lạ lùng.
Nhưng tôi cam đoan với cụ, chúng ta dùng từ ngữ OK một cách không thắc mắc, và cũng không hề quan tâm tìm kiếm xuất xứ, cùng ý nghĩa thâm sâu cũng như nội dung của nó. Chúng ta chỉ hiểu đại khái OK là… OK. Là được. Đường được, không xấu mà cũng không tốt lắm. Vầy vậy thôi. Theo kiểu đại khái chủ nghĩa. Cho tới khi tôi vớ được cái tài liệu này trên internet. Lại internet! Cái phương tiện thông tin hỏa tốc, bình dân này, cũng giúp tôi được nhiều việc lắm. Chắc tại là vì tôi không phải là một người tài ba lỗi lạc, chữ nghĩa một bồ, lại không làm nghề MC, cho nên tôi sử dụng internet một cách thơ thới, hân hoan. Vớ được cái gì hay là đem xài liền một khi.
Tôi cứ suy bụng ra ra bụng cụ. Cái gì tôi biết thì tôi nghĩ cụ cũng biết. Cái gì tôi không biết thì tôi cho là cụ cũng không biết. Cái gì tôi cho là hay thì tôi nghĩ cụ cũng cho là hay. Cái gì tôi thích thì tôi cũng cho là cụ thích. Tôi thấy cái tài liệu này hay, cho nên liền đem ra chia sẻ mí cụ để thực thi cái sự tình con chí cắn đôi giữa tôi mí cụ. Tôi nghĩ rằng, ở tuổi này, ít cụ xài internet, nhất là mấy cụ bà, luôn luôn dị ứng với máy móc. Nếu tôi không phải hành nghề, thì tôi cũng chẳng dùng internet thường xuyên như thế này đâu. Cho nên gặp cái gì hay tôi bèn nghĩ đến cụ ngay. Nếu cụ giỏi hơn tôi, cụ xem thấy trên nét rồi, thì xin lỗi cụ, nhưng chắc chắn trong số độc giả già của tôi, thể nào cũng có cụ chưa xem. Hồi này tôi già, cho nên mất đi nhiều tự tin. Bất cứ chuyện nhỏ, chuyện lớn gì cũng cứ phải rào sau đón trước. Cụ thông cảm. Thôi để tôi trở lại cái bài OK nhá.
Không ai có thể ngờ, một từ xuất phát từ một trò đùa, đã trở thành một sản phẩm vĩ đại nhất của nước Mỹ vì nó phản ảnh văn hóa, tư duy của dân Mỹ, và trên thế giới, không mnột dân tộc nào là không dùng tới nó.
Ông Allan Metcalf viết nguyên một cuốn sách nói về OK. Ông nói OK không chỉ là một từ ngữ vĩ đại, nó còn là một từ ngữ quan trọng, một sản phẩm thành công nhất mà người Mỹ xuất cảng đi khắp thế giới. Nó còn bao gồm triết lý sống và cách suy nghĩ của người Mỹ. Cái hay của nó là chỉ vỏn vẹn hai mẫu tự mà vừa đẹp lại vừa đơn giản, vừa tiết kiệm. Nó mang tính thực dụng của người Mỹ. Nó không hàm ý mọi chuyện đều hoàn hảo vượt mức mong đợi, mà chỉ mang tính cách chung chung. Có người còn gọi là ba phải. Khi có ai hỏi bạn có khỏe không? Bạn trả lời tôi OK. Như vậy không có nghĩa là bạn khỏe như voi, mà như vậy cũng không có nghĩa là bạn đang ốm liệt giường. Có nhiều giai thoại về xuất xứ của OK. Ở đây chỉ xin kể ba giai thoại.
Từ này xuất phát do một trò đùa. Ngày 23 tháng 3 năm 1839, một tờ báo ở Boston dùng từ này đầu tiên và giải thích rằng OK là chữ viết tắt của “all correct” - mọi sự đều chính xác. Nhưng tại sao lại chính xác khi “O” không phải là chữ đầu của all và K cũng không phải là chữ đầu của correct? Do đó, ngay từ đầu, những gì gọi là chính xác cũng chưa hẳn là chính xác mà chỉ tương đối, chỉ OK.
Một năm sau đó, năm 1840, ông Martin Van Buren ra tranh cử tổng thống một lần nữa. Ông này vốn xuất thân từ khu Kinderhood của New York. Những người ủng hộ ông tái tranh cử gọi ông là Lão Già ở Kinderhood - Old Kinderhood. Và nhiều nơi ở trên đất Mỹ lập ra những nhóm ủng hộ ông lấy tên là OK Club. Thế là cái từ này gây ồn ào trở lại.
Người ta đồn rằng Tổng Thống Andrew Jackson, lãnh đạo Hoa Kỳ từ năm 1829-1837 hay phê “OK” vào các văn thư trình lên ông để tỏ ý chấp thuận. Trong vòng 20 năm sau đó, các vị lãnh đạo trong cách ngành nghề khác cũng bắt chước lối phê này để ra cái điều mình cũng làm giống tổng thống. Tác giả Allan Metcalf nói, sự thực thì Tổng Thống Jackson không hề phê OK vào các văn thư, nhưng tin đồn đó đã tạo ra một phong trào và giúp biến từ này thành một từ thông dụng.
Tác giả Metcalf vẫn còn dạy môn Anh ngữ tại trường cao đẳng MacMurray ở thành phố Jacksonville ở Illinois. Ông còn là Tổng Thư Ký của Hội Các Nhà Phương Ngữ Hoa Kỳ. Ông vẫn cố gắng vận động để cả nước Mỹ xem ngày 23 tháng 3 là ngày OK Day, để kỷ niệm ngày từ này xuất hiện đầu tiên.
Ông nói ngoài ông ra, còn có một tác giả nữa, Thomas Harris cũng viết một cuốn sách có đề tựa là “Im OK, Youre OK”. Theo ông, sách này phản ảnh tâm lý yêu chuộng tự do của người Mỹ. Im OK có nghĩa là tôi có thể làm những gì tôi muốn. Youre OK có nghĩa là bạn có thể làm những gì bạn muốn. Có thể là chúng ta không làm giống nhau. Nhưng như thế cũng OK.
Theo như định nghĩa này thì hình như đồng bào ta không nghĩ như thế. Đối với chúng ta, Im OK có nghĩa là tôi có quyền làm những gì tôi muốn. Nhưng nếu You muốn OK thì you phải làm giống như tôi.
Phải chăng vì văn hóa của mình là văn hóa No OK????

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/van-hoa-ok-UXYH5pfu.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO

Qua thí dụ trên, bạn có thể thấy ngay điều bất tiện của HMO là “thật vô lý khi bó buộc tôi vào một bác sĩ. Nước Mỹ bao la nhân tài, tôi đi với bác sĩ nào là tùy tôi chứ!”

Medicare Phần C: Chọn lựa và ghi tên

Một khi đã trở thành “lính cũ”, bạn chỉ có thể ghi tên hoặc xin thay đổi Medicare Part C trong thời gian mở cửa từ 15 tháng 10 đến 7 tháng 12, với sự thay đổi sẽ được áp dụng cho năm sau đó.

Medicare Part C: Tiện lợi hay phiền phức?

Cung cách phục vụ thật là thuận lợi, nghe đến đâu thấy đỡ nhức đầu đến đó! Nhưng tham gia Medicare Phần C có tốn kém thêm gì cho người cao niên không? Chúng ta sẽ bàn tới chuyện giá cả và nhiều vấn đề liên quan trong bài lần sau.

Bảo hiểm y tế cao niên: Tham gia Medicare Phần D

Chịu trả tiền phạt cho mỗi tháng trễ qua việc phải chịu lệ phí Medicare cao hơn đến cuối đời.
Tóm lại, hậu quả khi ghi danh trễ Phần D cũng giống như khi ghi danh trễ Phần B đã đề cập trước đây vậy.

Tìm hiểu Medicare – Part D

Vậy trước đó, những người có Medicare làm sao có thuốc chữa bệnh? Họ phải bóp bụng bỏ tiền mua theo giá thị trường!

Tìm hiểu Medicare - Phần B: Nên có hay không?

Trong trường hợp ấy, bảo hiểm hãng xưởng của bạn được coi là bào hiểm chính cấp (primary insurance) và Medicare là bảo hiểm thứ cấp (secondary).

Tìm hiểu bảo hiểm Medicare: Phần B

Là người di dân giỏi tiếng Anh cách mấy, và ngay cả người sinh trưởng tại Hoa Kỳ, ai cũng chỉ có thể hiểu Medical Insurance là “Bảo hiểm y tế”, không thể hiểu ra cái gì khác. Nhưng dính tới sức khỏe và bệnh tật, cái gì không là y tế? Tại sao chỉ có Medicare Phần B mới được gọi là “medical….”

Bảo hiểm sức khỏe Medicare: Phần A

Thực ra, Phần A không miễn phí: Nếu chưa đi làm đóng thuế đủ 10 năm, bạn sẽ phải mua Phần A với giá $407 một tháng (tăng lên $411 một tháng bước vào năm 2016). Nếu bạn không phải móc tiền túi ra trả, thì ắt hẳn đã có một cơ quan nào trả hộ bạn rồi.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare? (bài 2)

Trở lại với thắc mắc nêu ra ở đầu bài, câu trả lời ngắn nhất: Đây là sự phân công giữa 2 cấp chính quyền liên bang và tiểu bang.

Nên có Medi-Cal hoặc Medicare?

Còn cô gái thì lắc đầu, không biết làm thế nào để cắt nghĩa cho người đồng hương ấy hiểu. Phải rồi, họ là đồng hương vì cùng nói tiếng Việt. Nhưng họ không hiểu nhau - bác cao niên kia không hiểu, cô gái thì đúng hơn - vì họ đang nói về những khái niệm rất “Mỹ”.
Quảng cáo