Giai Phẩm Xuân ẤT MÙI 2015 đã phát hành ngày Thứ 2, 22/12/2014 tại Nhật Báo Viễn Đông. Giá $8/cuốn. Nhận gửi đi xa. Vui lòng gọi: (714) 379-2851
Bạn thích bài này?
Font-Size:
Văn minh, tình người và Steve Jobs
(VienDongDaily.Com - 14/10/2011)
Mấy tuần nay, thiên hạ đua nhau tìm đọc bài nói chuyện mà Steve Jobs đã đọc vào năm 2005 tại lễ tốt nghiệp của trường đại học Stanford.
Mấy tuần nay, thiên hạ đua nhau tìm đọc bài nói chuyện mà Steve Jobs đã đọc vào năm 2005 tại lễ tốt nghiệp của trường đại học Stanford. Giờ thì ai cũng biết là Steve Jobs, người nổi tiếng vì đã phát minh ra những thiết bị điện tử làm thay đổi cuộc sống con người, đã qua đời cách đây không lâu vì bệnh ung thư. Và bây giờ mọi người lại phát sốt lên vì những gì ông nói cách đây 6 năm. Tôi đã đọc bài này ngay lúc nó mới được ông Jobs đọc năm 2005, do báo LA Times có in lại. Steve Jobs cũng đã nổi tiếng lắm nhưng bài này lúc đó không “go viral” như bây giờ.

Tôi thì tôi không hiểu sao ban giám đốc một trường đại học danh tiếng lại mời ông Jobs nói chuyện vì ông này chưa từng tốt nghiệp trường đại học nào cả mà vẫn làm nên, trở thành triệu phú năm 20 tuổi và khi chết ở tuổi 56, để lại tài sản 8,3 tỷ đô la. Ý các ông sếp của trường muốn các sinh viên bắt chước ông Jobs mà bỏ học chăng, khó hiểu thật. Vì trong bài nói chuyện, ông Jobs khuyên các sinh viên hãy cứ theo đuổi giấc mơ của mình, hãy làm chuyện ngu ngốc dại khờ, hãy lúc nào cũng đói, “stay foolish, stay hungry”..., kiểu như ông đã làm năm 17, 18 tuổi.

Tôi thấy bài nói chuyện của ông cũng hay vì những chi tiết lý thú và ly kì: bỏ học, không đóng tiền ăn ở cho trường nên phải nằm ngủ dưới đất trong phòng của các bạn và đi bộ vài cây số mỗi tuần để được ăn miễn phí tại “chùa” Hare Krishna, bỏ hết các môn học thông thường để chỉ học viết chữ đẹp..., quả là những chuyện thật “điên rồ, foolish” dưới mắt những người lớn không hiểu nổi giới trẻ. Sau thời gian “foolish” đó, cuộc đời Steve Jobs càng tuyệt vời như tiểu thuyết, lên bổng (thành lập công ty từ số không lên tới cả tỉ bạc) rồi xuống trầm (bị đá ra khỏi công ty), càng ngày càng có nhiều chi tiết thú vị được biết thêm, dù ông là người kín tiếng tối đa, chẳng bao giờ nói về đời tư của mình và chẳng bao giờ cho báo chí cơ hội phỏng vấn.

Nhưng càng đọc nhiều về ông, tôi càng thấy có cái gì lấn cấn trong lòng. Cuộc đời ấy nó thiếu một cái gì đó. Dĩ nhiên không phải là thiếu tiền, ông ta thành triệu phú năm vừa 20 tuổi. Cũng không phải là thiếu tình thương, dù ông bị mẹ ruột đem cho khi mới sinh ra đời, vì ông đã được nuôi lớn bằng tình thương của bố mẹ nuôi, những người sẵn sàng đem hết tiền dành dụm đóng học phí cho ông vào học trường đại học tư. Càng không phải thiếu danh vọng hay hạnh phúc gia đình vì ông nổi tiếng gầm trời và đã có một gia đình hạnh phúc hơn 20 năm.

Nhưng ông chẳng bao giờ nói chuyện cám ơn cha mẹ nuôi dù thừa nhận họ đã làm đúng lời hứa là dành dụm cho ông đi học đại học. Và dù biết bố mẹ ruột là ai, ông không hề đề cập tới và chẳng bao giờ gặp mặt ông bố. Người mà ông coi là ruột thịt thân thích duy nhất là cô em gái ruột, một tiểu thuyết gia tài ba nổi tiếng. Ông từ chối không nhận đứa con sanh ra từ một cuộc tình không chính thức, không giúp gì vào việc nuôi dạy con dù ông là triệu phú. Và dù ông giàu bạc tỉ, chưa ai nghe nói ông đã cho các quỹ từ thiện đồng nào hay làm gì để “give back” như truyền thống của dân Mỹ xưa tới giờ. Ông nói nhiều về chuyện làm sao để thành công vật chất nhưng người ta chưa nghe ông nói tới các chuyện khác của đời sống tinh thần, cũng quan trọng không kém, dù nghe nói là ông có đi học thiền với một nhà sư Nhật. Vâng, bằng cách gặp nhiều khó khăn mà vẫn vững bền tâm trí theo đổi ước mơ của mình, người ta có thể thành công về vật chất (không nhất thiết phải học đại học), điều này đã được nói lên rất nhiều trong tất cả các bài diễn văn đọc ở các buổi lễ tốt nghiệp. Nhưng khi đã thành công rồi thì sao?


Sự thực không thể chối cãi là ông Jobs là người thông minh xuất chúng và có viễn kiến tuyệt vời, thấy trước được những cái mà con người muốn có trong cuộc sống văn minh. Nhưng câu hỏi đặt ra là có thực người ta cần những thứ ấy không? Vài tuần trước tôi có đăng bài “Có nên văn minh quá không?”, trong đó tôi đặt câu hỏi về hệ quả của tiến bộ và văn minh, khi mà ở các nước văn minh tiền tiến, tỉ lệ người tự tử và mắc bệnh tâm thần lên cao tới mức kỷ lục, dù số người chết vì đói nghèo thì có giảm đi. Những ipod, iphone, itunes, ipad chưa chắc là những gì con người cần trong thế giới hiện tại. Có thể người ta muốn, chứ người ta không cần. Bằng cớ là có rất nhiều người không hề xài đến những cái máy có chữ “i” mở đầu này vẫn có thể sinh hoạt bình thường. Ngược lại, những cái máy này làm cho những người sử dụng chúng mất đi khả năng giao tiếp của con người với nhau. Thiên hạ ngồi kế bên nhau nhưng mỗi người một máy, để hết tâm trí vào cái máy đó thay vì vào người ngồi bên cạnh. Các trẻ em lớn lên quen thói “text” hay e-mail, sẽ quên hay không biết cách nói lên những câu nói có tình cảm, xúc động trong đó. Đối với chúng, “nói chuyện” chỉ là dùng những ký hiệu nối kết với nhau mà thôi.

Ôi, nghĩ tới văn minh đường xa mà thất kinh. Tất cả “nhờ” vào những đầu óc xuất chúng cỡ Steve Jobs.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/van-minh-tinh-nguoi-va-steve-jobs-3EW7t0wg.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!

Thuế Obamacare, tại sao?

Năm sau thế nào chưa nói tới, nhưng năm đầu tiên, tỷ lệ phạt 1% nhiều người chấp nhận được, nên họ thà không mua bảo hiểm, hơn là phải móc túi hàng tháng để mua bảo hiểm, chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều.

Mua nhà: Làm thế nào để rút lui an toàn mà không mất tiền đặt cọc?

Việc thẩm định giá nhà thực chất là để bảo vệ quyền lợi của người mua, nên người mua phải chịu phí tổn thuê mướn nhân viên thẩm định. Trong thực tế, người thẩm định thường được thuê bởi nhà băng, là nơi phải tài trợ đến 80% giá tiền mua nhà.

Thị trường nhà cửa: 2015 nhìn tới

Nhà đầu tư thích đến những chỗ nào họ có thể mua giá hạ bán giá cao. Trong khi ở vùng này, giá cả tăng trưởng chậm lại đáng kể, họ có bán lại cũng không lời bao nhiêu. Nên sinh hoạt đầu tư chắc chắn sẽ kém rộn rịp bước vào năm 2015.”
Quảng cáo