Bạn thích bài này?
Font-Size:
Vợ - Túc Cầu - Bạn
(VienDongDaily.Com - 19/06/2012)
Người con trai nào khôn mà đã mót lấy vợ, cứ ra chợ vào lúc đông người mà rình, mà quan sát, thấy “em bé” nào “đạt chỉ tiêu” như kể trên thì “chụp” ngay rồi nhớ “lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày có đứa... cuỗm đi”.
Ngày xưa, cổ nhân Việt Nam dạy khôn con cái về việc tìm vợ, săn chồng như sau:
Trai khôn tìm vợ chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân.
Ấy, theo các cụ, chính ở chợ, nơi không những đông người mà dường như ở đây mỗi người mỗi kiểu, mỗi tâm tính, mỗi mục tiêu... trong đó vàng thau lẫn lộn, “sắc sắc không không” loạn xà ngầu, thật giả bất khả phân biệt lại khó lường, thành ra người con gái ra chợ thì cũng phải “nhanh tay lẹ con mắt” và lắm khi phải sử dụng nhiều chưởng biến hóa thành “ba đầu sáu tay”, đặc biệt hơn cả là chiêu khôn ngoan, thu vén khéo léo. Người con trai nào khôn mà đã mót lấy vợ, cứ ra chợ vào lúc đông người mà rình, mà quan sát, thấy “em bé” nào “đạt chỉ tiêu” như kể trên thì “chụp” ngay rồi nhớ “lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày có đứa... cuỗm đi”.
Ngược lại, con gái khôn cũng phải biết lùng kiếm tấm chồng ở nơi “ba đạo quân: tiền quân, trung quân, hậu quân”, tuy nhiên điều này không hoàn toàn có nghĩa là cứ “quân nhân” mà vồ lấy, e các con giai hành nghề khác ế vợ hết trơn, nhưng chữ “quân” ở đây cần hiểu là “kẻ có tài đức hơn người” - mà các đặc điểm này chỉ đắc dụng ở những chỗ đông người mà thôi. Chẳng thế mà người xưa vẫn nhắc nhở con gái mình phải luôn đề cao cảnh giác: “Giầu đâu đến kẻ ngủ trưa - Sang đâu tới kẻ say sưa tối ngày”, ngay cả loại học trò vốn chỉ “dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm” thì “ai ơi, chớ lấy”.
Ngày nay, thời hiện đại, nơi chọn vợ, tìm chồng tuy vẫn còn là nơi “chợ đông” để gọi là “duy trì văn hóa cổ truyền”, nhưng chỗ kiếm vợ tuyệt nhiên không còn là “chốn ba quân nữa”, nhưng nổi tiếng nhất, hữu hiệu hơn cả là như thế này:
Trai khôn tìm vợ chợ đông,
Gái khôn chọn chồng đợi mùa đá banh.
Riêng con giai, đừng bao giờ quên “con là nợ, vợ là dây oan” nên càng phải cẩn thận đến độ “can... không nổi”. Chẳng thế mà trong Văn Chương Bình Dân tân thời đã có câu ca dao nhắc nhở mà nội dung của nó vừa mang tính thực tế lại vừa mang lại sự hữu ích và hạnh phúc cho tới ngày thở ra cú cuối cùng:
Trai khôn kén vợ nên chờ
Đến mùa World Cup, Eu-rồ... Chắc ăn!
Tại sao? Câu hỏi này có ý muốn phân biệt thế nào là một người vợ mang cấp bậc “Chung Kết” và thế nào là một người vợ chỉ đáng giá “từ huề đến thua”?
Thật may mắn, quả “trời có mắt” khi câu trả lời được trình bầy nếu vào lúc khác e còn có thể gây nghi ngờ nhưng đúng vào thời điểm giải Túc Cầu Euro 2012 đã tiến vào giai đoạn 2, tức Tứ Kết (Quarter-Finals) với kết quả Cộng Hòa Tiệp sẽ đụng Bồ Đào Nha - Đức gặp Hy Lạp - Tây Ban Nha sẽ phải chơi “thằng” Pháp - và Anh tranh với Ý - vậy thì bảo đảm giá trị chính xác muôn đời không thể “trật đường rầy”.

Thế nào là người vợ tuyệt vời?
Một người vợ được xét định tuyệt vời là người vợ đã qua được các vòng loại, lọt được vào Tứ Kết rồi thắng luôn ở đợt Bán Kết để anh dũng tiến vào Chung Kết trong giải Túc Cầu Thế Giới hay Euro - mà nếu thắng luôn trận Chung Kết, đoạt giải Vô Địch nữa thì được đánh giá là lý tưởng.
Dĩ nhiên đường đi rất “trần ai khoai củ”, trong khi trọng tài chính lại là chồng mình, còn các trọng tài giám biên là các bạn của chồng. Theo luật của FIFA, những gì các trọng tài này đã quyết định trong trận đấu thì kể như tuyệt đối: “Những gì các con đã buộc ở sân cỏ thì FIFA cũng buộc; những gì các con cởi thì FIFA cũng tha luôn”. Vậy dưới đây là một số tiêu chuẩn điển hình để “trọng tài” ghi điểm cho vợ mình:
- Người vợ lý tưởng luôn luôn biết trước hay cùng lúc với chồng năm nào thì có World Cup và Euro và các giải này được tổ chức ở quốc gia nào. Biết để trao đổi ý kiến với chồng, để cùng bàn thảo trong những lúc “tối lửa tắt đèn” hay sau khi đã no nê các ván “cờ người”. Nếu không có người bàn ra tán vào về các “sự cố” 4 năm mới có một lần ấy, chồng sẽ đi tìm đối tượng khác vốn “tâm đầu ý hiệp” để chia sẻ tâm tư thì ráng chịu đấy.
Càng vô cùng quí báu khi người vợ cũng am hiểu các luật túc cầu, chẳng hạn thế nào là liệt vị, thế nào là phạt góc, phạt đền; thế nào là “chơi xấu” để đến nỗi bị trọng tài phạt, hiểu được “tội” với thẻ vàng, “tội” với thẻ đỏ và phân biệt được cú đá móc, cú đá “vô lây”, cú “ngả bàn đèn”, cú chuồi... Mà nếu không thông thạo, “con lậy mợ, mợ im lặng cho con nhờ”, bởi vì tổ tiên ta đã “rành 6 câu” tâm lý của dân ghiền xem túc cầu nên rất chí lý mà ân cần khuyên bảo nữ giới: “Biết thì thưa thốt - không biết thì dựa cột mà nghe”.
Ngược lại, nếu mang bệnh “ngứa bệnh” do dị ứng bởi vi khuẩn túc cầu thì hãy tự “phòng bệnh hơn chữa bệnh” bằng cách “bỏ nhà ra đi” trong những giờ ông chồng và bạn hữu xem đá banh. Bảo đảm không một ông chồng nào lại trách vợ “vứt tiền qua cửa sổ” trong các mục “shopping” chỉ vì yêu chồng, muốn chồng hạnh phúc trước màn ảnh TV những khi có World Cup hay Euro.
- Người vợ lý tưởng biết chất bia sớm sủa đầy trong tủ lạnh, biết mua hay tự tay nấu nướng sẵn “mồi màng” để chồng được an tâm theo dõi từng trận đấu mà không lo khát, không sợ bị đói, nhất là được hãnh diện mà nở mũi khoe với bạn hữu cùng xem: “Bà xã tớ đã lo hết rồi!” - rồi trong suốt trận đấu, thỉnh thoảng lại nổi lên những tiếng chai lọ chạm nhau lách cách đồng thời lại oang oang rộn rã: “Dzô!”. Một cú đội đầu thần sầu trong TV cũng được các khán giả tán thưởng: “Đẹp quá. Dzô... các ông!” hay “Dzô trăm phần trăm, tụi mày!”. Một cú sút ra ngoài khung thành liền bị chê, nhưng: “Dở ẹc!... Dzô các ông!”- Tiếng mở nắp bia liên tục bốp, bốp nghe như được an ủi số phận “xa quê hương nhớ mẹ hiền”!
- Người vợ lý tưởng tuyệt đối không cằn nhằn khi chồng cá độ túc cầu nhưng biết thông cảm, biết vừa cười tươi vừa phán: “World Cup, Euro... 4 năm mới có một lần, cho ông ấy tha hồ chơi cho sướng”. Dĩ nhiên ông chồng nào được vợ cho phép chơi mà không sướng. Chơi ở đây là chọn lựa trước kết quả một trận đấu rồi đặt tiền: “Lậy trời cho thổi gió Nồm - Để cho xuôi gió thuận buồm... con ăn”. Nếu chẳng may, thua đều đều thì đức ông chồng phải có lý do để giải thích cho vợ nghe xuôi tai mà cung cấp thêm “địa” hầu có phương tiện để chơi tiếp cho đến hết mùa World Cup hay Euro, chẳng hạn thủ thỉ bên tai vợ: “Lấy chồng cá độ là tiên; lấy chồng...ngoan ngoãn là duyên con bò” hoặc hùng hồn thuyết phục: “Đáng lý trận này anh thắng lớn rồi. Em thấy không, Portugal có thằng Christian Ronaldo, cặp chân vàng của câu lạc bộ Real Madrid, con cưng của túc cầu Bồ Đào Nha, lại được FIFA bình bầu là The Best Player in the World... thì hỏi làm sao thua được chứ. Vậy mà Bồ thua Đức. Tức bể bọng... à, bể phổi. Em biết tại sao không? Đúng là bọn Las Vegas cài độ. Tụi nó tuy ở Mỹ nhưng nắm hết dân cá độ trên khắp thế giới. Tài phiệt thứ thiệt mà chứ giỡn sao”. Người vợ muốn được cơ hội leo thang lên tới thượng đỉnh lý tưởng thì chỉ nên mỉm cười, gật đầu đồng thời bắt chước bà vợ của thi sĩ Tú Xương mà khen tưới hạt sen: “Rằng (ông) hay thì thật là hay; xưa nay em vẫn phục ngài!”, sau đó nhét thêm vào tay chàng vài... “tờ xanh”.

Người vợ “từ huề đến thua”
Giải Euro 2012, tính từ các vòng loại đến Chung Kết, gồm cả thảy 31 trận. Đặt thí dụ cả 31 trận đấu, kết quả đều huề hết thì có cúng thêm tiền cũng chẳng ma nào thèm xem. Trường hợp vừa nêu dĩ nhiên không bao giờ có thể xẩy ra. Vậy mà cái lý thuyết vớ vẩn ấy lại trở thành một “sự thật phũ phàng” với... vợ mình mới đau hơn hoạn chứ.
- Người vợ được xếp bảng... “huề” là người bên ngoài cũng mang vẻ hoan hỉ mà “cho phép” chồng xem đá banh vì xét “tội nghiệp chồng em, hằng ngày chẳng có gì chơi, mãi nay mới có World Cup/Euro nên em để anh í mặc sức coi cho đã”, tuy nhiên trong lòng thì như Thúy Kiều “vui là vui gượng kẻo là...”. Điểm gây chán nản với kết quả “huề” là trong khi đức ông chồng đang say sưa theo dõi trận đấu đến độ mắc tiểu đến căng bụng cũng không dám bỏ đi, sợ bị mất dịp thưởng thức một cú phá lưới ngoạn mục... vậy mà bỗng tiếng oanh vàng nổi lên: “Anh ơi, xuống nhà kho lấy dùm em chai nước mắm!”. Tuy thế vẫn chưa đau khi hai đội đang sửa soạn cuộc đá “penalty” để phân thắng bại ở trận Bán Kết hay Chung Kết, thì: “Anh! Chở em ra chợ một chút rồi về... coi tiếp” - mà đức ông chồng vẫn như an tọa trên đài sen hoặc ông chỉ ấp úng năn nỉ xin... gia hạn chừng mươi phút vì trận đấu sắp kết thúc, nhất là đang ở những giây phút hồi hộp. Nhưng “hốt văn Hà Đông sư tử hống” - bỗng nghe sư tử Hà Đông rống - “Trụ trượng lạc thủ tâm mang mang” - Tay run, gậy rớt, lòng sợ hãi. Ở đây, không có gậy rớt, nhưng từ bàn tay toát mồ hôi lạnh của đức ông chồng, cái “remote” rơi xuống sàn nhà, nứt vỡ...
- Người vợ sống sót qua các vòng loại, tức là “nhất trí” để chồng xem các trận đấu mặc dù thỉnh thoảng vẫn phá đám những giờ phút linh thiêng của chồng - rồi vào được vòng Tứ Kết thì cũng kể như được điểm “huề”, tức là đôi khi cũng thích xem ké chung với chồng. Tuy nhiên bà vợ này bị “loại” sớm chỉ bởi nàng thích làm nhà bình luận túc cầu. Các ý kiến của nàng rất... “ấn tượng”, chẳng hạn: “Trò chơi gì kỳ cục, hễ trái banh bị đá về phía sân nào là cả đám chậy đuổi theo. Tại sao người ta không bỏ vào sân năm, sáu trái banh nữa, tha hồ đá, mắc mớ chi mà phải giành nhau thế kia!”. Và khi trận đấu kết thúc: “Em mà làm trọng tài, em cho hai bên huề nhau để ai cũng vui vẻ!”...
Mặt khác, người vợ ở bảng “huề” thường có đầu óc tò mò, thích tìm hiểu, học hỏi nên chốc chốc lại lay vai chồng, hỏi về những sự kiện chẳng dính dáng gì tới túc cầu, chẳng hạn trên màn ảnh TV đang diễn ra trận đấu sinh tử giữa Greece và Russia, thì: “Anh, tại sao người Hy Lạp lắm râu như thế, hả anh?” - Biết là im lặng cũng không xong, đức ông chồng trả lời đại: “Tại họ ở xứ nóng”. Nhưng: “Việt Nam cũng nóng, sao đàn ông Việt lại ít râu?”. Khuôn mặt người chồng đanh lại vì hai hàm răng cắn chặt lại, ông cố gắng “dĩ hòa vi quí”, bèn đáp cho xong chuyện để còn may ra được xem vớt vát những phút phù du còn lại của trận đấu: “Không khí ở Việt Nam nóng nhưng ẩm thấp, loại nhiệt đới. Còn Hy Lạp, nóng sa mạc”. Nào ngờ: “Thí dụ bây giờ anh sang Hy Lạp sống, anh có nhiều râu như họ không?”.
Để được yên ổn xem túc cầu, các ông chồng có vợ ở bảng huề, nên áp dụng chiến thuật “điệu hổ ly sơn”, bằng cách “sáng tạo” một động lực nào đó để đẩy “nàng” ra khỏi nhà, chẳng hạn khơi dậy dòng máu mua sắm của nàng hoặc nhắc nàng nhớ mẹ, nhớ em hay bạn thân...
Vâng, nếu phải định nghĩa “Killjoy” thì không gì bằng lôi các bà vợ đứng ở bảng... “huề” về túc cầu ra làm thí dụ điển hình.

Bạn túc cầu
Tôi rất mê túc cầu, biết đá các vật tròn tròn từ khi mới chập chững tập đi, theo đuổi môn thể thao này cho tới ngày không còn sức để chậy nhưng xem đá banh thì nay mắt đã “ba vành sơn son” và “cập bà lờ bên to bên bé”, tôi vẫn không bỏ sót dịp nào. Tôi vốn ăn ở có trước có sau nên Trời đã ngoảnh lại mà cho tôi một bà vợ tuy chưa tiến vào được vòng Chung Kết, nhưng đã ở “nửa chừng xuân” của vòng Bán Kết. Thế cũng quá đủ để tôi có thể “sướng mé đìu hiu”, nhất là tôi có nhiều bạn đến nhà cùng thưởng thức các trận World Cup hay Euro - ngược lại, tôi cũng được “giấy phép” vô thời hạn để sang nhà các bạn túc cầu để cùng hưởng phúc “thiên đàng hạ giới”.
Vào mùa Euro Cup 2012 này, cứ khoảng trước nửa tiếng khai mạc trận đấu mà điện thoại của bọn già chúng tôi reo, là lập tức giọng nói ở đầu dây bên kia reo lên vừa tự hỏi rồi tự đáp: “Ai gọi tôi đó? - Có tôi đây!”.
Có thể nói mà không sợ “quá tải”, túc cầu là thứ thuốc cường tứ chi. Nhiều ông cả ngày nằm ụ một chỗ mà khi xem đá banh chung với bạn bè, cũng có khí thế xông lên ầm ầm và khi trái banh bay trúng khung thành, “ngài” cũng bật khỏi sofa, nhẩy chồm lên, vung tay, đồng thời bình phẩm: “Tối qua làm vợ quá hay sao mà đá trật vậy mày?”. Lắm ông khác cũng không kém cuồng độ khi bất bình trước cú đá của cầu thủ “cưng” của mình, chửi thề: “Đ.M., đá thế thì về đuổi gà cho vợ, con ơi!”...
Tôi cảm nhận những câu “chửi thề” hay “văng tục” của các bạn già ghiền túc cầu trong những giờ phút xem các trận đấu, sao mà dễ thương, nghe thân tình. Vui! Không ai ngu ngơ mà kết án này nọ. Bởi thế mà dường như ông nào cũng không từ chối nốc từ chai bia này tới chai khác, nhai đã miệng những miếng thịt nướng, thịt quay béo ngậy... Chẳng một ai còn nhớ là mình đang mang bệnh cao máu, tiểu đường hay phải đề phòng... đột quỵ hay tai biến. Xin cám ơn người! Tạ ơn đời! - (HM)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/vo-tuc-cau-ban-pi8fDUXf.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo

Nổi Bật Nhất

Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,

Bảo hiểm Obamacare: Làm sao mua với giá rẻ nhất

Nhưng chúng tôi nghĩ rằng vẫn có những người còn “lỳ đòn”, chưa muốn mua. Bài viết này trước hết là ít lời tâm sự với những người đó, và ngay cả những người đã mua rồi mà nay muốn đổi ý.
Quảng cáo